Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Nỗi cô đơn của những số nguyên tố

Thấy truyện này trên kệ đã lâu, lần lữa mãi, rồi cũng chọn vì tin rằng cách viết của một nhà vật lý sẽ logic và không hời hợt.


Đọc xong nỗi cô đơn của số nguyên tố, chuyện trôi qua bàng bạc để rồi cuối cùng ta nhận ra cô đơn vốn dĩ nó đã ở đó rồi, có chăng là ta cố chấp, ta tìm một người nào đó có thể vơi bớt cô đơn nhưng, chỉ ở một giới hạn nào đó thôi. Con người có lẽ là những sinh vật cô đơn trong bản chất rồi mà.

Nhưng cuối con đường, thì ai cũng nhận ra, và họ tự chấp nhận mình, tự yêu thương mình và tự chăm lo cho những thứ quan trọng trong cuộc đời họ như cuộc sống này vẫn trôi qua như thế. Thế thôi.

Lâu rồi mới cảm thấy thích một quyển như thế.