Hôm nay mình coi cái course về dạy học cho mấy đứa tiểu học ở trên coursera làm mình nhớ trường của mình nhiều.
Người ta dạy sắp xếp một lớp học để đảm bảo an toàn cho học sinh, đáp ứng được nhu cầu của học sinh, có chỗ để tụi nó tự học một mình, học nhóm hay là cả lớp cùng học, tài liệu tranh ảnh sách báo tá lả.
Xong, trên forum có người hỏi, trường tao nghèo thì sao?
Mình nhớ hồi đó trường mình có 5 phòng học, sau này xây thêm một cái "phòng lá" nữa là 6 cái. Trường nghèo, học trò cũng nghèo. Có đứa đi học hông có sách, hông có tập, hông có cặp thì xách túi ni lông. Học "phòng lá" là vui nhất vì gió thổi qua vách lá mát rượi, vừa học vừa bỏ dép ra lấy chân vọc cát, học xong chui vách lá ra chơi luôn.
Trường nghèo, sân trường chỉ là sân cát bé tẹo, không có cả hàng rào. Học trò cứ chạy qua vườn nhà người ta chơi, ồn quá, người ta chửi thì chạy về. Mà khu đó đất bưng biền, có mấy nhà ở đâu, chửi chỗ này, thì đi chỗ khác chơi.
Hồi đó, có lúc đi qua trường khác, thấy nó cũng lạ, cũng đẹp, có trường còn có lầu. Nhưng vậy thôi, không mảy may mong muốn là phải chi mình được học trường này trường nọ. Càng lớn càng thấy mình may mắn vì hồi nhỏ mình được học trường đó. Trường nghèo của mình mất rồi. Giờ trường đó bớt nghèo rồi, có thêm khoảng chục phòng học, có hàng rào, có sân trồng cây cỏ hoa lá rồi. Học trò còn nghèo không thì không biết. Cũng mong là hết học trò nghèo rồi.
Trường nghèo thì học trò không hề bớt vui hay bớt thông minh đi chút nào đâu.
Mình lại mơ tới cái trường của Tottochan rồi ...
Lấy sách ra đọc cho đỡ ghiền.
Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013
Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013
Lạc chốn thị thành
Cả ngày hôm qua lang thang ở chốn thị thành San Fransisco, về đến nhà thì mệt đừ ra. Ăn uống xong, thủ thỉ, tâm tình kể lể các thể loại với bạn chồng xong, hỏi : em đi chơi cả ngày về có hôi không, bạn bảo không. Vậy là mình lăn ra ngủ. Và giật mình dậy lúc 1g sáng vì khát nước và không ngủ lại được nữa. Chắc là vì tự thấy mình ở dơ quá.
Hôm qua trời không lạnh lắm, nhưng đến cuối ngày lúc xuống ga xe điện thì đầu gối cứng lại, chẳng đi nổi nữa. Haizzza, không biết mình có sống sót qua nổi mùa đông ở đây không.
Mình đã đến SF một lần lúc mới sang, đi thăm cầu cổng vàng với cái bến tàu có mấy con hải cẩu mập nằm phơi nắng và đánh nhau chí choé. Lần đó ấn tượng sâu đậm về SF là những con đường nhỏ nhỏ quanh co, dốc lên dốc xuống chóng cả mặt.
Lần này, nhảy tàu đi với hai bạn nữa, đi vô trung tâm thành phố, cho biết "mùi" đô thị. Lần này thì SF là một đô thị đông đúc với quá trời những toà nhà đủ các thể thoại và người cũng với đủ thể loại.
Người, có quá trời người ở đó. Đủ kiểu, trắng đen vàng đỏ với đủ kiểu thời trang quần áo tóc tai. Có nhiều người vô gia cư. Có nhiều khách du lịch bu đen bu đỏ xếp hàng để đi cái cable car, một kiểu xe điện cũ kỹ hay thấy trong phim mỹ mà quay ở SF.
Mùi, cũng có đủ thứ mùi, từ mấy mùi mỹ phẩm thơm nức mũi trong mấy cái trung tâm mua sắm tới cái mùi hay có ở mấy biển cam dai bay ở sì gòn tới mùi thức ăn bay ra từ mấy xe bán đồ ăn dạo trong farmer market.
Hôm qua mình đi bộ từ trung tâm băng qua một khu phố nghèo có nhiều người da đen, băng qua khu little saigon ở SF để ăn trưa ở một nhà hàng Thái Lan. Bên đây đường là khu nhà nghèo và bên kia đường là khu khách sạn Hilton.
Mình đến khu Farmer market vào lúc chiều chiều, sắp dọn hàng. Một kiểu giống như họp chợ ở vn, mỗi tuần 1/2 bữa người ta bày đồ ra bán, chủ yếu là trái cây, rau củ, bánh mứt tá lả từ nhà vườn. Có cả mấy cái rau vn, rau răm, rau quế, tía tô, ngò om bạc hà, buổi chiều, hạ giá, 2 bó 1 đồng rưỡi, sáng thì 1 bó 1 đồng. Chiều khu này có vẻ chộn rộn hơn, người ta rao hạ giá để vớt vát bán nốt rồi về. Mấy loại trái cây bán nửa giá, 1 đô 1 pound, 5 đô 5 pound có chỗ còn ráng la to to 4 đô 5 pound. Họ có cho mình ăn thử, ăn xong hỏi han đủ thứ tại thấy trái lạ lạ, xong xách đít đi mà vẫn không bị chửi.
Lần đầu tiên mình thấy một bức tranh nhiều màu sắc như vậy. Mình đi với hai cô bạn loanh quanh hơi nhiều trong khu mua sắm. Có khi lang thang ngoài phố lại hay hơn. Nhưng như vậy cũng đủ cho một ngày. Đi rồi mới thấy mình yêu cái yên bình ờ thành phố hẻo lánh chỗ mình ở biết bao.
Nhưng mình thích cái cảm giác được loanh quanh trong cái mớ hỗn độn ở SF. Quá nhiều màu sắc và mọi sắc màu đều được chấp nhận trong bức tranh khổng lồ đó. Mình nhận ra mình, rõ ràng hơn, và mình biết mình chưa bao giờ ngừng yêu màu sắc của mình.
P/s : viết xong tự nhiên nghĩ đến chị. Người ta hay bảo chị lạ. Chị không lạ, chỉ chỉ là một màu sắc riêng trong một mớ nhàn nhạt. Vậy thôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)