Bọn mình hay gọi đứa trẻ sau này của bọn mình là Mèo con.
Lúc quay lại US, bọn mình hay tin một chị bạn đã có baby, và vài người nữa trong hội người Việt ở đây cũng đang có hoặc đang lên kế hoạch có baby.
Mình đã từng nghĩ có con là một chuyện hiển nhiên, còn hiển nhiên hơn cả việc lấy chồng. Nhưng với bạn chồng mình có vẻ nó không đơn giản như vậy.
Tối qua, hai đứa chúng mình đã trò chuyện với nhau rất lâu về chuyện con cái này, chủ đề tranh luận là khi nào sẽ có con, và con sẽ là nhận con nuôi hay là con mình đẻ.
Bạn chồng có một lý lẽ rất hay là nếu mình không chắc là đời con mình sung sướng thì sinh nó ra làm chi cho đời này thêm một kiếp khổ. Chi bằng, ta nhận nuôi một đứa con, một kiếp người đã sẵn trên đời, và chăm lo cho đời con bớt khổ. Nếu sinh con ra trên đời mà không biết đời con về đâu thì tại sao lại sinh con ra.
Làm sao mình biết đời con mình sau này sướng hay khổ. Làm sao biết đời con mình rồi đi về đâu.
Mình hỏi, lỡ sau này Mèo con nó yêu một thằng nào đó mà mình hông ưng, mà nó hạnh phúc rồi mình thấy sao, vậy là sướng hay khổ. Rồi lỡ Mèo con nó đi theo chồng về nơi xa tít mù, rồi mình không nhìn nó lớn lên được nữa rồi sao, rồi mình biết nó khổ hay sướng.
Nói tới đây, tự dưng cái mình khóc hu hu. Mình nhớ và thương ba mẹ mình quá xá. Thiệt, sao ba mẹ chịu nổi để cho mình đi lấy chồng xa xứ vậy hả trời. Mẹ kể, hồi bữa đám cưới mình về, ba mình khóc. Mèn ơi, tui cầm lòng không đặng trước nước mắt của những người đàn ông của tui. Chắc giờ, ba mẹ cứ lo lắng cho mình hoài. Cũng may là ba mẹ thấy bạn chồng cưng mình, chớ mà thấy chồng mình lạnh lùng chắc ba mẹ đau lòng đứt ruột.
Ờ, mà thôi quay lại chuyện Mèo con. Nghe bạn chồng nói về kiếp người, kiếp khổ, kiếp sinh lão bệnh tử làm mình cũng lăn tăn suy nghĩ. Dường như có phải mình quá ích kỷ, cái tôi mình quá lớn khi cứ phải tạo ra một đứa trẻ của riêng mình. Mình thấy cũng có một phần nào đó mình muốn có con là vì mình hơn là vì con. Cái cảm giác được mang nặng đẻ đau đó là một phần bản năng của người phụ nữ, mình thấy hình ảnh người phụ nữ mang thai là hình ảnh đẹp nhất.
Nằm nói một hồi, bạn chồng lại đặt câu hỏi. Khi mình nói về một thứ chưa tồn tại thì cái đó có ý nghĩa gì không. Ví dụ như mình hay nói về Mèo con, nhưng Mèo con chưa thực sự tồn tại trên đời này thì Mèo con có ý nghĩa gì không. Thiệt tình là mình cũng không biết nó có ý nghĩa gì không, nhưng có thể nghĩ là đó là một mệnh đề điều kiện mà vế if bị sai, nên mệnh đề luôn đúng. Vậy thì nó, cũng không có ý nghĩa gì lắm.
Nói một hồi nữa, bạn chồng nói nếu nghĩ theo nhân quả luân hồi, thì Mèo con xuất hiện là duyên kiếp của hai đứa mình và Mèo con. Đời Mèo con sau này khổ hay sướng thì là do nhân quả của Mèo con nữa.
Nói vậy thì nghe có vẻ mình đầu hàng vô điều kiện, mình phó mặc số phận cho Trời Phật. Nhưng mà, thiệt ra không phải vậy, mình nghĩ nếu tin vào duyên may cũng hay. Mình cứ cố gắng hết sức mình, rồi nếu nó có trở nên tồi tệ đi chăng nữa, thì ít ra mình cũng cảm thấy đỡ đớn đau phần nào vì nó có phần của duyên số. Còn mình, cho tới giờ, mình thấy mình ít nhiều cũng vui vẻ, hạnh phúc, nhưng mình cũng hiểu được là do mình may mắn nhận được những cơ hội và điều kiện tốt để phát huy, vậy thôi. AQ, lưỡi không xương, nói kiểu gì cũng được, nhưng mà cứ vỗ về mình như thế, rồi có vấp ngã hay đớn đau, phủi phủi rồi lại đứng lên đi tiếp, sống tiếp cái cuộc đời tươi đẹp này thì có gì là sai đâu.
Mình nghĩ là mình sẽ dạy con như cách mình học được từ ba mẹ mình, cứ sống tốt đời mình, rồi con sẽ nhìn ba mẹ mà lớn lên.
Mình chỉ mong mình nuôi được con đủ mạnh mẽ, đủ dũng cảm, đủ yêu thương để con sống trọn vẹn hỉ nộ ái ố, vui buồn sầu khổ, nếm trải được đỉnh cao vực sâu của cái cuộc đời tươi đẹp này, bằng chính đôi chân của con.
Nói nhiều vậy chứ có vẻ hai đứa cũng chưa ngã ngũ được là đẻ hay xin.
Rồi còn chuyện khi nào có con thì vẫn là: khi nào mình đi du lịch vòng quanh thế giới về rồi có Mèo con hén.
P/S: Hôm trước chồng đi làm về, hí hửng vô nói với mình, anh vừa nghĩ ra tên của Mèo con rồi. Ờ, nói chung bạn chồng chưa biết chừng nào có con nhưng mà rất là vui vẻ hào hứng với việc nghĩ tên cho con. Còn mình, ở nhà mình sẽ gọi con là Mon, ăn theo bạn mèo mập mà hai đứa mình yêu thích.
Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014
Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014
Mệt
Mình mệt rồi. Mệt khi phải nghĩ mình phải về gặp gỡ một cơ số người.
Mình chỉ thèm ngồi yên, với vài người, lần lượt từng người một. Thường thì đầu óc mình hay lang thang, mình mong bọn mình có đủ thời gian và kiên nhẫn ngồi yên để mình về đủ đầy và trọn vẹn cái giây phút đó. Toàn những mối tình xa xôi.
Đã có lúc, mình thèm về một mình, không báo ai cả. Rồi một lúc đẹp trời nào đấy, mình gọi ai đấy, gặp nhau nhé, rồi mình sẽ ngồi chờ, và cười toe toét khi gặp bạn.
Mình chỉ thèm ngồi yên, với vài người, lần lượt từng người một. Thường thì đầu óc mình hay lang thang, mình mong bọn mình có đủ thời gian và kiên nhẫn ngồi yên để mình về đủ đầy và trọn vẹn cái giây phút đó. Toàn những mối tình xa xôi.
Đã có lúc, mình thèm về một mình, không báo ai cả. Rồi một lúc đẹp trời nào đấy, mình gọi ai đấy, gặp nhau nhé, rồi mình sẽ ngồi chờ, và cười toe toét khi gặp bạn.
Đà Lạt
Hôm trước, sau khi đi một vòng, Thái Bình - Ninh Bình - Hà Nội - Huế - Đà Nẵng - Nha Trang - Đà Lạt, thì mình đút rút ra được một điều, chỉ có Đà Lạt mãi vẫn chưa làm mình buồn. Dù đi một mình, hai mình hay cả nhóm thì Đà Lạt lúc nào cũng hiền lành, đẹp đẽ và thân thương. Bữa nay đọc được bài này nữa.
http://gafin.vn/20140802020518977p64c76/khach-san-lu-tan-cho-nhung-ai-lac-loi-da-lat.htm
www.lutandalat.net
Cái này hình như của nhà văn Đoàn Minh Phượng, người viết cuốn Và khi tro bụi
Mình đã mơ về một cái khách sạn nhỏ nhỏ như vậy, để mình chăm chút cho nó.
Mình tưởng tượng mình sẽ có một cái khách sạn ở một con phố nhỏ, kế bên là tiệm bánh nhỏ, kế bên nữa là tiệm bán bông nhỏ, kế bên nữa là cửa hàng lưu niệm bán sổ handmade với mấy cái thứ nhỏ xinh. Ngày ngày mình qua tiệm bánh ăn bánh, đi mua bông ở tiệm bông về chưng, xong cả đám qua tiệm bán sổ vừa tám vừa gõ gõ, đóng đóng mấy cuốn sổ phụ bà chủ nhỏ.
Rồi, chắc cho bạn chồng mở tiệm net kế bên kiếm sống.
http://gafin.vn/20140802020518977p64c76/khach-san-lu-tan-cho-nhung-ai-lac-loi-da-lat.htm
www.lutandalat.net
Cái này hình như của nhà văn Đoàn Minh Phượng, người viết cuốn Và khi tro bụi
Mình đã mơ về một cái khách sạn nhỏ nhỏ như vậy, để mình chăm chút cho nó.
Mình tưởng tượng mình sẽ có một cái khách sạn ở một con phố nhỏ, kế bên là tiệm bánh nhỏ, kế bên nữa là tiệm bán bông nhỏ, kế bên nữa là cửa hàng lưu niệm bán sổ handmade với mấy cái thứ nhỏ xinh. Ngày ngày mình qua tiệm bánh ăn bánh, đi mua bông ở tiệm bông về chưng, xong cả đám qua tiệm bán sổ vừa tám vừa gõ gõ, đóng đóng mấy cuốn sổ phụ bà chủ nhỏ.
Rồi, chắc cho bạn chồng mở tiệm net kế bên kiếm sống.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)