Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Zero Waste House

Mình đọc được về cái này khi lướt FB.

Mình sẽ nghiên cứu cái này trước Grocery shopping tips  rồi đến cái này Tips from Zero Waste Home.



Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

Europe Trip - Florence, 27 Nov, 2014

Thấy trên Fb, chị bạn đi du lịch đã tới Florence, mình cũng nổi hứng post lại mấy thứ đã viết về Florence. Nơi đẹp nhất Florence, mình nghĩ là đồi Michelangelo. 
------
Đây là một đoạn viết trong ipad, không nhớ là viết lúc nào và đứa nào viết nữa. 
Trời chạng vạng, chúng tôi thả bộ dọc theo bờ sông Arno để rẽ lên một đoạn dốc dẫn đến quảng trường Michaelangelo, nơi ngắm được toàn cảnh Florence. Không kịp bắt cảnh hoàng hôn từ quảng trường, chúng tôi chỉ chớp được một giây lát khi mặt trời lặn xuống từ một chiếc cầu bắc ngang sông Arno. Thả bộ một lát thì đến ngã rẽ lên một đoạn dốc thoai thoải. Mấy tấm biển chỉ đường bị vẽ thêm mấy nét linh tinh nhìn ngộ ngộ, nhờ vậy mà có thêm sức leo dốc. Hai chuyên gia đi lạc cũng yên tâm hơn khi thấy lác đác từng nhóm du khách cũng rẽ cùng một ngả. Đi hết đoạn dốc thoai thoải, một dãy bậc thang cao và rộng hiện ra trước mắt. 

------------
Đoạn này thì được type đàng hoàng trong máy tính
Florence, 27 Nov, 2014
Chiều nay, sau màn mè nheo nhõng nhẽo vì đi bộ đường xa, hơn cây số, để lên cái đồi chỗ Mai cồ ăn giê lô, bọn mình cũng lết lên được tới đó. Mình thích chuyến đi này lắm, cả chuyến ấy, không có điện thoại, không internet dọc đường, chỉ về nhà/khách sạn mới có thì mình toàn tâm tận hưởng chuyến đi không bị phân tán. Bữa nay tới Florence, bọn mình còn xài bản đồ giấy, mò mò, tìm coi mình đang ở đâu rồi mò mò coi đi hướng nào, cũng hay phết. Ờ, nói tiếp chuyện lên đồi ăng giê lô, lên đó thành phố vừa lên đèn, ngồi nhìn xuống bao quát cả thành phố đẹp lắm. Mà hay nhứt là có một bạn hát rong ở đó, bạn ý hát mấy bài nhẹ nhàng hay ho, đầu tiên bạn ấy gây chú ý với mình bằng giọng ấm áp, trầm trầm. Rồi mình đang mải mê đi loanh quanh ngắm thành phố, thì bạn chồng lại hỏi mình còn tiền xu không, vét hết túi được 2.7e, bạn chồng đem bỏ vô 1.7e, còn 1e tiếc tiếc để lại. Bạn chồng nói bạn đó đang hát Radio Head á, mình hỏi thiệt hả, sao hay vậy, hay hơn hẳn mấy bài radio hét mà anh cho em nghe. Rồi hai đứa ngồi xuống chỗ bậc thềm trước chỗ bạn ấy hát, ngồi ngắm thành phố, và nghe bạn ấy hát sau lưng. Tiếng ghi ta mộc mạc, tiếng bạn ấy trầm ấm, truyền cảm. Thiệt tình, cảnh đẹp lại có nhạc hay, mình thấy cảm ơn bạn ấy lắm lắm. Nó làm cho mình cảm thấy như mình đang ở trong một bộ phim tuyệt đẹp. Bạn ấy dọn dẹp đồ đạc rồi về, hai đứa mình cũng đi về. Đi bộ dọc bờ sông, quay lại trung tâm thành phố, rồi đi bộ về nhà. Vì mình vẫn còn sướng tê tê nên đã thôi càm ràm, mặc dù như bao lần, hai đứa lại vòng vèo lạc lối mấy bận mới về nhà. 
-----

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Movie: Departed

Cuối tuần bọn mình hay ở nhà xem phim. Bữa đó, bạn ấy chọn phim Nhật bổn, Departures. Phim đó có cái poster hình anh chàng đang kéo cello trên đồi cỏ nhìn yên bình lắm. Mà nó ghi là Drama, mèn ơi, mình nghĩ, phim drama mà còn của Nhật chắc ngồi coi depress chết ngắc.



Coi xong mới thấy phim này nó hài hài, duyên duyên. 

Phim về một anh chàng mua một cái cello siêu xịn, xong hay tin là dàn nhạc của anh giải tán. Xong anh với vợ dọn về quê. Rồi anh đọc tin tìm việc trên báo, đi phỏng vấn cho một trung tâm du lịch. Đến nơi mới biết là do viết nhầm departed thành departures nên thiệt ra nó là trung tâm dịch vụ mai táng. Rồi ngày ngày anh đi làm việc chuẩn bị cho chuyến đi cuối cùng của các khách hàng của mình. Rồi anh nhận ra true calling của mình. 

Phim Nhật kiệm lời. Coi lúc đầu cũng sợ sợ, mà càng coi thì hết sợ và nghĩ về sự ra đi. Xem phim tự nhiên mình nghĩ đến những đám tang mà mình đã dự, những người thân của mình từng ra đi. Cái tóm tắt của mình hơi nhảm, chỉ là sườn cho tất cả mọi diễn biến sâu sắc của anh chàng này để tìm tới true calling. 

Năm sau, hy vọng tụi mình sẽ mò được sang Nhật.





Chuyện trên đường

Hôm nay, đi nghe pháp thoại ra về hai đứa đi bộ đi ăn gần đó. Trên đường đi, hai đứa nói linh tinh lang tang đủ thứ.

Sau này hai đứa mình già rồi đi tu há. Đi tu là không có được ở chung đâu á nha. Đi tu một năm hoàn tục hai tháng được hôn. À, mà thôi, mình kiếm cái nhà ở gần chùa là được rồi.

Sau này sẽ thành hai chú gấu già neo đôi.

Mai mốt nếu anh lại chuyển công ty, mình nghỉ hai tháng đi chơi há. Một tháng đi du lịch vòng quanh thế giới, một tháng về làng mai tu. À thôi, ba tháng đi, một tháng đi chơi, một tháng đi tu, rồi một tháng đi chơi tiếp.

À, mai mốt mình về đi tour Ấn Độ - Tây Tạng chung với mấy người lớn đi. Đi chung người lớn rồi lại bị hỏi là sao chưa có bé á. Ờ há.

Mèo con còn nhỏ thì dễ tập trung, dễ chánh niệm hơn. Mai mốt con nhỏ mình tập cho con chánh niệm để sau này có lớn thì đỡ bị distract há. Em thấy cho mèo con ở chùa từ nhỏ cũng hay mà. Ờ, hai chú vô chùa xin mèo con luôn hén. Ờ, đi chùa chơi xong dắt về một mèo con luôn cho các vị ở nhà không hối thúc nữa.

Anh muốn về Việt Nam nuôi con quá, cho con nói tiếng Việt. Khi nào lớn lớn chút rồi cho qua đây lại. Ờ, mà cũng hai ba tuổi đi rồi về, về sớm quá đi chích ngừa chích lộn thuốc là mèo con rụng đuôi luôn.

Hôm nay đi thiền hành với đông người vui hén. Lúc nãy đang đi, nghe hai bạn bên đường hỏi, gì vậy mày, hông biết nữa, chắc là silent protest.

Mấy thầy cô này xịn hén, làng Mai có nhiều người xịn, thì không sợ sau này mai một.

Lúc đi thiền hành, bọn mình nắm tay nhau. Mình nắm thì bạn ấy lơi lơi, mình lơi tay thì bạn ấy nắm.
Nói chung, lúc nào cũng thấy may mắn vì có bạn ấy là bạn đường.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Đi ngắm các em

Học kỳ này mình có một môn học là đi quan sát và đánh giá các bạn nhỏ, đi quan sát cả một học kỳ.

Hôm qua mình đến trường, cái trường nhỏ xíu, nhìn bên ngoài như một căn nhà bình thường. Mình đến, bấm chuông hoài hông ai mở cửa, im lìm quá xá, gọi điện cũng hông ai trả lời, chắc cả trường đi đâu chơi. Nhìn ở ngoài mình nghĩ là chán lắm, nhưng mà bữa nay chui vô cái nhà trường này thấy vui ơi là vui.

Ngôi nhà nhỏ ấm cúng với khoảng hơn 20 bạn nhỏ, chia thành hai nhóm tuổi và 4 giáo viên. Tuy là hai nhóm nhưng các bạn chơi chung với nhau hết, chỉ có giờ circle time là chia ra. Bên trong có bếp, có văn phòng và ba phòng chơi cho các bạn. Một phòng gần cửa ra vào, bình thường thì chắc là chỗ để đón tiếp ba mẹ và các bạn, sẽ được chuyển đổi thành phòng chơi xích đu, hoặc làm circle time cho lớp nhỏ. Một phòng nữa là Art studio của các bạn, có đất sét, màu vẽ dụng cụ các kiểu. Phòng to nhất, chắc khoảng hơn 40m vuông, được chia cách bởi các kệ là khu vực chơi chính của các bạn. Có đủ thứ, có block gỗ cho các bạn xây nhà, cho các bạn xây trạm cứu hỏa, có quầy hàng siêu thị, có góc nhỏ cho các bạn đọc sách hay viết. Một nửa phòng này, khi đồ chơi được dọn dẹp ngăn nắp thì dùng làm chỗ circle time cho các bạn lớn.

Bữa nay, có mấy thứ nhỏ nhỏ làm mình vui lắm.

Mình đến lúc các bạn ấy được chơi tự do, căn phòng chính như một bãi chiến trường. Phòng thì nhỏ, đồ chơi được bày ra, các em chạy lung tung. Có hai bạn nhỏ chạy qua chạy lại thì đụng nhau, xong em A nhìn em B rồi cười, ôm và hun một cái chóc lên chỗ bị đụng phải. Hai em cười hí hí, rồi tiếp tục đi chơi.

Lúc cô giáo đọc sách cho tụi nhỏ. Tụi nó ngóc mỏ lên nghe. Có một em, mắt tròn xoe, mồm cũng tròn xoe, đưa tay ngoái mũi, xong không cần nhìn, đưa luôn vô miệng nhâm nhi. Ta nói nhìn mắc cười quá xá.

Mỗi nơi đều có một kỹ thuật để tập trung bọn nhỏ. Và ở cái trường nhỏ xíu này là cái chuông. Cái chuông nhỏ nhỏ, gõ bong bong như ở chùa á. Mỗi lần nghe chuông là các em dù đang làm gì cũng ngừng lại im lặng, giơ hai tay lên. Căn phòng đang huyên náo, bỗng tĩnh lặng. Mèn ơi, mấy thầy cô train tụi nhỏ này hay quá xá.

Khoảng 10g30, tụi nhỏ bắt đầu được nhắc nhở là dọn dẹp đồ chơi và cái đu được treo lên ở phòng ngoài. Bạn nào dọn dẹp hết đồ chơi của mình sẽ được vào phòng chơi đu. Trong chốc lát, bãi chiến trường đã được dọn dẹp ngăn nắp.  Thầy đi ngang thấy đống gạch gỗ vẫn còn, hỏi em E, em bảo, con đã dọn một nửa của con rồi, nửa này là của bạn F. Các bạn tự giác dọn dẹp đồ chơi của mình, rồi nhắc bạn mình đến dọn. Xong em chạy đến hỏi thầy là, thầy ơi, con dọn xong rồi, con vô chơi đu được không?

Việc tự giác dọn dẹp đồ chơi là một việc mình thấy rất hay. Lớp học nhỏ, phòng học được tận dụng nhiều chức năng, nên khi cần chuyển đổi giữa các hoạt động, việc dọn dẹp cần diễn ra nhanh chóng, và các bạn nhỏ cũng học được về trách nhiệm của mình ở đây. Có một lần, mình đến một trường nghe cô bảo là xịn, vì cơ sở vật chất rất tốt. Trường to vật vã, nhưng mình thấy các bạn không được yêu cầu tự dọn dẹp đồ chơi của mình, mà khi cần sử dụng không gian đó, các cô sẽ hỏi là con chơi xong chưa, cô cần dọn chỗ này. Maybe là mình chỉ đến đó một lần, nhưng mà với trẻ con thì phải nhất quán, không nên làm như vậy với các bạn ý.

Lúc đang chuẩn bị tập trung circle time ở nhóm lớn, thì có một bạn không biết vì sao, khóc bù lu bù loa. Thầy bảo, it's ok to be sad, nhưng mà con có thể ra chỗ sofa kia ngồi buồn để không ảnh hưởng đến các bạn khác được không, khi nào con sẵn sàng thì mình quay lại nhá. Rồi em đi ra kia, có vẻ một mình em không chịu nổi cơn buồn ấy, em càng khóc tợn. Có cô giáo ra ngồi với em một tẹo, rồi em hết khóc, cầm cái khăn lau hết nước mắt nước mũi, rồi quay lại hát ca nhảy múa với các bạn trong vòng tròn.

Mới có một bữa thôi, mà sao mình khoái cái trường này dữ.