Hiển thị các bài đăng có nhãn diary. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn diary. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Đọc thơ đêm khuya

Sau khi chán chê với các thể loại kiếm hiệp, cổ trang, dã sử, Kính Vạn Hoa, Doremon các kiểu, bạn chồng đã quyết định chuyển sang đọc thơ cho mình nghe trước khi ngủ. Phát hiện mới nhất của hai đứa là nhà thơ Nguyễn Bính. Đây là bài thơ đang được yêu thích nhất hiện nay.

(Bài này mình bọn mình đọc từ thivien.net)
Chuyện Cổ Tích - Nguyễn Bính
Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm 
Kén nhân tài, mở Điệp lang khoa. 
Vua không lấy trạng, vua thề thế 
Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa. 

Vua liền gọi gả con gái yêu 
Nàng đẹp như em, chả nói điêu!!! 
Vua nuông hai vợ chồng quan Thám 
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều. 

Một hôm hai vợ chồng quan Thám 
Mê mải xem hoa lạc chốn về 
Vợ khóc: "Mình ơi em hãi lắm!" 
Trời chiều lạc lối tới vườn lê. 

Vườn đầy hoa trắng như em ấy 
Bỗng một bà Tiên hiển hiện ra 
Sao mà đẹp thế? Tiên mà lại! 
Nữ Chúa Vườn Lê đi xem hoa. 

Bà thấy vợ chồng con Bướm dại 
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê 
Đến bên âu yếm bà thương hại: 
"Ý hẳn hai con lạc chốn về! 

Đây về nước Bướm đường thì xa 
Về tạm nhà ta ở với ta 
Có đủ chăn êm, cùng gối ấm 
Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa". 

Đêm ấy chăn êm cùng gối êm 
Vợ chồng ăn bánh với bà Tiên 
Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt 
Chồng hoá thành anh, vợ hoá em.


1938 

Đọc tới câu cuối hai đứa cười há há. Cưa gái mà dễ thương quá sức.

Trong một bài thơ khác của bạn Bính này, "Bên Sông", có một câu mình thấy đẹp dễ sợ:
Có hai em bé học trò,
Xem con kiến gió đi đò lá tre.
 Đọc thơ đi, rồi đi ngủ, để mơ thấy "con kiến gió đi đò lá tre"

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

Coi kịch - Đoàn lô tô Hai Phượng

Bữa trước tình cờ coi youtube được vở kịch từ cảm hứng của phim tài liệu "Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng". Mình thích dễ sợ, coi đi coi lại ba lần vẫn thích. Mấy bạn đó diễn duyên ghê luôn, tạo hình nhân vật có tâm hết sức. Nhìn mấy bạn đó, là nhớ lại mấy đoàn lô tô hay về miền Tây liền luôn.

Mình ở VN lúc đang chiếu "Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng", phim về một đoàn lô tô liên tỉnh. Mình thấy trên youtube cũng có bản full rồi, mà không muốn coi lại, tại phim buồn quá.

Hồi nhỏ, ở quê mà mỗi lần có hội chợ về thì vui hết sức. Tụi con nít chỉ chờ tối đến, tắm rửa ăn cơm rồi rồng rắn đi hội chợ, coi người ta thả bọ kêu lô tô, chơi bắn súng, ném lon, coi mấy anh bóng hát hò. Đêm thì đông vui vậy thôi, chớ sáng đi qua đám hội chợ đó thì đìu hiu lắm. Mình nhớ có lần mình có thấy một đứa nhỏ trong đám người hội chợ, nghe nó nói chuyện mình thích lắm. Kiều mình khờ khờ nghe một đứa lang bạt giang hồ nói chuyện thì thấy rõ khác. (dùng từ "lang bạt giang hồ" thì không đúng ý mình lắm, nó giống như là "đầu đường xó chợ" hay là "giang hồ tứ chiếng", mà mình thấy sao mấy từ đó nghe nghĩa nó tiêu cực quá, nên thôi. Mình nể mấy đứa đó thiệt mà.)

Nhóm này làm nhạc kịch, mình thấy thiên về chính kịch nhiều hơn nên thi chương trình hài này thì cũng hơi lệch quẻ với mấy nhóm hài hài khác. Nhưng mà lâu rồi mình mới coi được kịch có tâm vậy trên truyền hình, đỡ ghiền. Mai mốt về sài gòn, hy vọng mấy bạn này có diễn vở gì đó để mình đi coi.


Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Hãy yêu nhau đi

Hôm trước mình đọc tin về mấy vụ tấn công của nhà nước hồi giáo ở châu Âu với châu Phi thiệt là buồn. Chắc còn lâu lâu lắm châu Âu mới có thể bình yên trở lại. Nếu năm trước bọn mình không đi thì không biết đến khi nào mới có thể quay lại. Có bao giờ thế giới này im tiếng súng chưa nhỉ?

Đọc qua một vòng tin tức xong, nhắn tin cho chồng, thế giới đau thương quá anh ơi, thương anh lắm. Nghe có vẻ không liên quan gì đến nhau lắm, nhưng mình cảm thấy an ủi khi ngày nào hai đứa cũng nói thương nhau. Nhìn cảnh hoảng loạn ở sân bay Brussels, mình thấy tình đời mong manh quá.

Khoảng hai tuần trước, mình có viết một lá thư gửi cho ba mẹ. Lá thư ba trang chỉ để nói, con vui, con khỏe và con thương nhớ ba mẹ nhiều lắm. Lúc viết thư xong, mình đưa cho chồng đọc. Mình hỏi, sau này con gái anh lấy chồng xa, gửi cho anh một lá thư vậy thì anh thấy sao. Chồng cười cười, thì anh xỉu chớ sao. Không biết giờ ba mẹ đã nhận được thư chưa.

Hôm nay, sáng mình lái xe chở chồng đi làm rồi đi khám răng. Chiều thì đi tutor xong mình để xe lại ở công ty chồng để tối bạn ấy tự lái xe về. Lúc chuẩn bị qua drop xe thì nhận được tin nhắn,

Chồng: Chú sắp qua chưa? Chú có uống nước không anh lấy cho.
Chú gấu vợ: Chú không, cảm ơn anh.
Chồng: Khi nào chú đến thì nhắn anh biết, anh ra cho chú trái quýt.
Chú gấu vợ: Thôi, em không ăn quýt, mang cho em trái chuối đi.

Mình đến, bạn ấy mang ra cho mình lon nước với trái chuối, rồi đi bộ với mình ra trạm bus. Vậy thôi, mà mình vui cả tối. Thiệt, mình là đứa dễ dụ nhất trên đời.




Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

Cuối tuần thì làm gì

Dạo này chồng bận vô cùng. Chẳng hiểu hắn làm cái méo gì nhưng có vẻ bận lắm, làm việc cả cuối tuần. 

Thứ bảy trời mưa dầm dề như mấy ngày bão bùng ở Việt Nam vậy. Mình ở nhà chiên đậu hũ ăn cho qua ngày. Ta nói lâu thiệt lâu mới đi chiên đậu, bình thường toàn nướng khô không dầu cho đỡ phải canh. Bữa nay mưa chán quá, chiên đậu nóng giòn ăn cho đời tươi sáng. 

Được mùa đậu, có hai đứa mà ăn hết ba hộp đậu. Bình thường, ba hộp đậu là tiêu chuẩn một tuần. 

Chủ nhật, sáng đói meo móc vì không có gì ăn sáng, đành mò dậy đi làm granola. Món này để ăn vã, trộn với trái cây, với sữa hoặc sữa chua để ăn sáng hoặc ăn xế. Món này đi mua cũng có nhưng mà mắc mỏ, với cả có nhiều đường. Tự làm thì có thể bỏ cái gì mình thích vô. 

Mình chỉ thường bỏ rolled oat (google nó dịch là kiều mạch, chẳng biết là cái méo gì, kiểu như một loại ngũ cốc nguyên cám), rắc chút bột quế, rưới mật ong lên đi nướng 260 độ F khoảng 30 phút. Xong, bỏ thêm các loại hạt vào, mình bỏ hạt bí với lại flax seed (vì nghe đồn hạt này có nhiều Omega, ăn vô cho bớt dốt), rưới thêm một đợt mật ong nữa, nướng tiếp 30 phút trong lò, rồi tắt lò, để nó nguội trong đó luôn. Thành phẩm giòn giòn, vàng thơm béo ngọt. Mâm đó chắc được chừng nửa ký, ăn được 10 bữa. Khi ăn mình hay trộn thêm đậu phộng hay hạt hạnh nhân nữa, nhai miệt mài luôn. 

Mình hay mua oat, với mấy loại hạt raw này ở cái chợ Whole Foods gần nhà. Nó đựng mấy cái này trong thùng, mua nhiêu hốt nhiêu, như kiểu gạo cân ký ở Việt Nam. Bột quế cũng mua kiểu đó. Mà bữa mình đi mua mớ này, quên ghi mã bột quế lên gói bột, cái nó nói có chút éc vầy thôi cho mày luôn. Nói chung, chẳng hiểu có phải cách nó câu khách hay không mà nó hay cho mình mấy cái nhỏ nhỏ kiểu vậy. Có lần nó tính lộn tiền mớ cà chua của mình, xong mình nhắc, ơ tính lộn kìa em, xong em cancel, cảm ơn chị nhắc em, tặng chị luôn mớ cà ăn cho đẹp da. 


Nướng xong mớ oat đó thì cũng tới trưa, thôi đi chợ rồi đi ăn trưa luôn cho lành. Bữa nay phải đi chợ để mua nấm khô. Bên này có bán nấm đông cô khô, nhưng mà chủ yếu là của Trung Quốc. Mình phát hiện ra là ở quầy nấm ở chợ nông dân chỗ mình có bán nấm khô. Nấm của họ nhỏ nhỏ và thơm. Chợ nông dân chỗ mình thì chỉ họp sáng chủ nhật. Bữa nay đi chợ chỉ để mua hai gói nấm khô để dành. Ra thì được giới thiệu món nấm khô mới. Nấm này được nấu với nước tương, dấm, hành tỏi tiêu các thứ, rồi sấy khô. Ăn dai dai như khô bò :)) Mua thử một gói về ăn chơi, hoặc để khi nào thiếu đói, ăn với cơm chắc cũng qua bữa. Nhưng mà ăn dính răng như quỉ.

Mua xong đi ăn trưa, xong hai đứa đi vòng vèo trong phố một tẹo cho tiêu cơm, rồi vòng ra thư viện mượn sách. Chủ nhật 1pm thư viện mới mở cửa nên đi được ba vòng cái công viên nhỏ gần thư viện thì mới vô mượn sách được. 
Ghé thăm nhà gốc cây của bác ếch trong khi đợi thư viện mở cửa
Đi về nhà, mình nằm đọc sách xong lăn ra ngủ trong khi chồng vẫn miệt mài làm việc. 

Cuối tuần, ở nhà học đàn guitar. Tập bài Bên đời hiu quạnh của bác Trịnh. Ta nói, giờ mới thấy sao bác viết chi mà thấm thía quá thể. 
Rồi một ngày kia, khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình tỉnh ra, ngồi khóc bao giờ


Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Chuyện trên đường

Hôm nay, đi nghe pháp thoại ra về hai đứa đi bộ đi ăn gần đó. Trên đường đi, hai đứa nói linh tinh lang tang đủ thứ.

Sau này hai đứa mình già rồi đi tu há. Đi tu là không có được ở chung đâu á nha. Đi tu một năm hoàn tục hai tháng được hôn. À, mà thôi, mình kiếm cái nhà ở gần chùa là được rồi.

Sau này sẽ thành hai chú gấu già neo đôi.

Mai mốt nếu anh lại chuyển công ty, mình nghỉ hai tháng đi chơi há. Một tháng đi du lịch vòng quanh thế giới, một tháng về làng mai tu. À thôi, ba tháng đi, một tháng đi chơi, một tháng đi tu, rồi một tháng đi chơi tiếp.

À, mai mốt mình về đi tour Ấn Độ - Tây Tạng chung với mấy người lớn đi. Đi chung người lớn rồi lại bị hỏi là sao chưa có bé á. Ờ há.

Mèo con còn nhỏ thì dễ tập trung, dễ chánh niệm hơn. Mai mốt con nhỏ mình tập cho con chánh niệm để sau này có lớn thì đỡ bị distract há. Em thấy cho mèo con ở chùa từ nhỏ cũng hay mà. Ờ, hai chú vô chùa xin mèo con luôn hén. Ờ, đi chùa chơi xong dắt về một mèo con luôn cho các vị ở nhà không hối thúc nữa.

Anh muốn về Việt Nam nuôi con quá, cho con nói tiếng Việt. Khi nào lớn lớn chút rồi cho qua đây lại. Ờ, mà cũng hai ba tuổi đi rồi về, về sớm quá đi chích ngừa chích lộn thuốc là mèo con rụng đuôi luôn.

Hôm nay đi thiền hành với đông người vui hén. Lúc nãy đang đi, nghe hai bạn bên đường hỏi, gì vậy mày, hông biết nữa, chắc là silent protest.

Mấy thầy cô này xịn hén, làng Mai có nhiều người xịn, thì không sợ sau này mai một.

Lúc đi thiền hành, bọn mình nắm tay nhau. Mình nắm thì bạn ấy lơi lơi, mình lơi tay thì bạn ấy nắm.
Nói chung, lúc nào cũng thấy may mắn vì có bạn ấy là bạn đường.

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

A beautiful mind

Sáng nay, đọc tin thấy bác John Nash vừa mất. Mình đã từng xem một bộ phim về bác này, hồi lâu lâu. Hai bữa nay tự nhiên bạn chồng nhắc nhiều về bác này, và về các nhà toán học tài năng khác nữa.

Tối qua, lần đầu tiên, bạn chồng nói với mình rằng bạn ấy thích ở lại Mỹ. Bạn ý bảo, hồi lúc mới qua anh vẫn thích về Vn nhưng giờ thì anh thích ở lại Mỹ. Mình hỏi lý do lớn nhất khiến bạn ấy muốn ở lại là gì? Bạn ý bảo vì ở đây có nhiều người giỏi. 

Bạn ấy hay kể về một bạn đồng nghiệp ở công ty, bạn này vừa tốt nghiệp phổ thông xong và nghỉ một năm để đi làm. Bạn này là một trong những nguồn cảm hứng của chồng khi đi làm. Nhìn chung, công ty mới có nhiều điều thú vị, nhưng có lẽ thú vị nhất với chồng mình là được làm chung với nhiều người giỏi. Bạn ấy nói, lần đầu tiên anh có cảm giác được làm việc với một người giỏi ở mức world class level thì như thế nào. Bạn chồng vui lắm. 

Mỗi khi đi làm về, chồng mình sẽ hỏi mình hôm nay đi học vui hông, và mình cũng hỏi bạn ấy đi làm vui hông. Mình thấy rất may mắn khi niềm vui lớn nhất của hai đứa không phải là được điểm A hay là được bonus, mà là khi mình léo nhéo kể với bạn ấy làm thế nào để khuyến khích sự phát triển cảm xúc của một đứa trẻ, hay bạn ấy sẽ vừa tủm tỉm vừa kể về một câu đố/một bài toán mà vừa gặp phải hôm nay. 

Thỉnh thoảng bạn ấy vẫn dụ mình, để anh dạy em học toán nhá, hay một sáng cuối tuần bảnh mắt ra bạn ý nhe răng cười anh dạy em code nhá!!! Hai tuần trước mình ngồi ôn lại toán để thi xếp lớp ở trường. Lâu lắm rồi mới làm toán, dù toàn mấy bài dễ nhưng mà mình thích lắm. Có khi hè này ở nhà cho chồng dạy code thiệt. Mình nhớ hồi còn đi học, chiều chiều, bạn chồng hay sang chỗ mình để giảng thuật toán cho mình. Hình như từ những buổi chiều đó, mà mình biết là mình không thể nào theo tin học được nữa :))) 

Bữa trước, mình nằm mơ, thấy mình và chồng về quê sống. Mình đi dạy mẫu giáo, suốt ngày la cà với tụi con nít. Chồng thì ở nhà dạy tin học cho tụi nhỏ, còn có một cái thư viện nhỏ nhỏ ở nhà cho tụi con nít trong xóm tới chơi. 

Con người thật là tuyệt diệu. 

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Memorial weekend, P1 : Nắng và gió

Cuối tuần vừa rồi được nghỉ kèm với Memorial day, vậy là hai vợ chồng có 3 ngày chơi bời lêu lổng.

Thứ bảy, anh lái xe đưa mình đi biển ở Santa Cruz. Đi đường vòng qua núi thì chỉ mất khoảng 50 phút, nhưng đường đó thì quanh co quá. Lần trước đi xuống chỗ thủy cung ở Monterey lỡ đi đường đó, chỉ có mình là mê mệt với cảnh cây rừng đồi núi, còn bạn tài xế thì mệt mỏi luôn. Lần này, anh chọn đi highway 1, dù nó xa gấp đôi nhưng đây là một trong những con đường đẹp nhất ở Mỹ vì nó chạy dọc theo bờ biển Thái Bình Dương. Ừ, bờ bên kia Thái Bình Dương là Việt Nam ấy.

Không biết có phải tuần này nghỉ lễ nhiều không mà trên đường đi mình thấy nhiều mô tô và cả xe đạp. Lần nào anh chở mình đi đâu đó xa xa, ngồi trên xe chạy véo véo mình lại thèm đi. Mình nói mình ước chi mình là con trai, mình sẽ lái mô tô đi dọc nước Mỹ. Tại sao lại là nước Mỹ? Ừ, tại vì VN đã trói chặt mình với những định kiến, trách nhiệm, những cách hành xử mà mình mệt mỏi. Ừ, nỗi ám ảnh đó nó vào cả ước mơ. Và một điều nữa, mình nghĩ là mình sẽ không cảm thấy đau lòng khi đi khắp nơi ở Mỹ, nơi mà thiên nhiên được tôn trọng, nơi mình có thể nghe tiếng chim hót, thấy sóc chạy loăng quăng ở giữa lòng thành phố. 

Mình chạy trên con đường nhìn ra phía biển, giữa biển và con đường của mình là những cánh đồng. Hình như là dâu, cherry, và bí ngô nữa.

Thứ mình thích nhất ở Santa Cruz là những người lướt sóng. Họ xuống nước, bơi ra xa, chờ con sóng tới và họ cưỡi trên những con sóng. Mình sợ nước nhưng khi nhìn thấy mình cũng ao ước một lần được đứng trên tấm ván đó, cưỡi sóng. Họ cứ bơi, cứ chờ đợi, rồi bị sóng cuốn, rồi bị sóng vồ dập, rồi bị lỡ một con sóng nào đó, và họ vẫn cứ bơi, chờ đợi một con sóng khác, cưỡi lên những con sóng và lại bơi, lại chờ đợi những con sóng mới. Sóng biển sẽ chẳng bao giờ ngừng lặng và những người lướt sóng sẽ chẳng bao giờ thôi chờ mong những đợt sóng mới. Mình cũng đang bơi, bơi, bơi.


... *to be continued ...

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Mầm

Sáng nay ăn sáng xong ra ban công tưới cây. Cây dưa leo với cây cà chua cũng bắt đầu này mầm rồi. Mấy nhánh rau răm hôm qua mới ghim thì vẫn còn héo queo héo quẳn và cây ớt thì vẫn chưa có dấu hiệu gì sất.

Kệ, rứa là cũng thấy vui vui. Thấy đời có mình có thêm chút ích lợi.

Hôm nay là thứ tư, ngày có thể work from home của cty bạn Polar. Tuần nào bạn ấy cũng tranh thủ ở nhà làm việc vì sợ mình ở nhà một mình miết mình bị buồn.

Nhưng mình một mình mình không buồn một chút nào hết. Mình chỉ sợ mình một mình miết rồi mình sẽ không muốn gặp ai hết thì khổ. Nhiều khi đi ra ngoài gặp nhiều người, nghe nhiều thứ mệt óc lắm.

Ở nhà cho nó lành.

Ươm trong lòng mình một hạt giống, rồi vun tưới mỗi ngày. Chắc nó cũng nảy mầm thôi.


Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Hè đến rồi

Viết cái tiêu đề này tự nhiên làm mình nhớ lại tựa của một tập thơ "Mình phải sống như mùa hè năm ấy". Chưa đọc, chỉ thấy cái tựa ở nhà sách.

Nếu được sống như mùa hè năm ấy, mình sẽ sống như mùa hè năm nào nhỉ? Chán, mình là đứa cả thèm chóng chán. Mỗi mùa hè qua, mỗi lần sung sướng, qua rồi thì thôi, sao sung sướng lại cho bằng được. Nhưng nghĩ lại cái hè năm rồi, 2 tuần đi lang thang với những người thân thiệt là sướng.

Mấy hôm nay mình bày trò nấu nấu nướng nướng. Cuối tuần còn làm bánh xèo, kỷ niệm 7 năm quen nhau. Nấu chè, nấu xôi, bbq các thể loại. Bây giờ mình chả ngán nấu nướng, chỉ sợ ăn nhiều lăn quay ra thôi.

Tối qua bạn chồng không ngủ được, dậy lục đục ăn mì. Cứ rón rén nhẹ nhàng sợ mình thức. Nhưng mà mình ngủ tỉnh lắm, mình biết ráo trọi, nhưng kệ năm im im để chồng đỡ áy náy.

Hè đến rồi, ra ngoài không cần áo khoác nữa. Đêm thì vẫn mát lạnh.

Mấy hôm nay mình gieo mầm mấy chậu cây ngoài ban công. Hạt xà lách đã nảy mầm nhú lên một tí. Hôm nay mình vác thêm túi đất nữa về gieo rau răm. Cuối tuần này sẽ xuống San Jose để mua mấy cái rau thơm về ghim vô cái chậu mới. Nấu ăn mới thấy mấy cái rau thơm rau mùi các thể loại này quan trọng thế nào.

Dạo này bớt nhớ nhà rồi, nhưng chắc ba mẹ thì vẫn nhớ mình lắm lắm.

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Sống



Vừa xem vừa vui vừa rớt nước mắt.
Vui vì nhận ra mình, rớt nước mắt vì mình thấy mình đang không biết yêu thương mình.

Nhớ chị.
Nhớ Sài Gòn những lúc một mình, hay những lúc với chị, nhưng cảm giác như đang ở cạnh chính mình.
Nhớ những "triết lý" bụi đời, giang hồ của chị.

Buồn được cũng tốt vì trong cái xã hội này người ta còn không được phép buồn, người ta cứ phải phây phây. Nếu như chị buồn, thì người ta sẽ thấy chị bất thường.

Mình thèm được khóc đơn giản như được cười.
Và nước mắt cũng cần được công nhận nhẹ nhàng như là nụ cười.
Khi mình khóc sẽ không bị nhìn bằng ánh mắt xót thương thôi mình đừng khóc nữa và đưa ra mấy câu an ủi nghe là muốn tát vào mặt.

Mình cảm thấy an ủi phần nào khi nghĩ đến mấy người mà mình có thể thoải mái ngồi khóc với họ. Mình được công nhận như một con người với đầy đủ hỉ nộ ái ố. Và như vậy, mình mới được là người.






Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Cho những ngày tuổi 23

Tuổi 23, mình lại dừng lại một lần nữa để nhìn ngắm cuộc đời.

Và mỗi lần dừng lại như vậy, mình tĩnh lặng.

Tĩnh lặng và im lặng.
Mình tránh những thứ đang on trend.
Mình không đọc sách nhiều người đang giới thiệu mình.
Mình không xem mấy cái clip hot trên fb.
Mình cũng kiệm lời bình loạn về mấy cái tin tức mà mình đọc mớ ba mớ bảy trên báo chí, blog bliếc hay FB.

Mình không thích nói với người khác hay nghe người khác nói nhiều quá. 
Vì nghe nhiều, nghĩ nhiều nhức óc.
Mình cũng không nói nhiều vì mình không biết nhiều về những chuyện on trend để nói và càng không thích nói chuyện của mình.
Nói nhiều cũng phải nghĩ nhiều nhức óc.
Không thích nhưng nhiều khi cũng làm.

Mình thích nói với mình và nghe mình nói, những điều giản đơn.
Tập sống đơn giản cho đời thanh thản. 

Nhận được cuộc gọi của em hơn tuần rồi mà đến giờ mình vẫn sướng. Vì biết em đang ổn, thế thôi.

Cuộc sống bận rộn, mọi thứ lại ồn ào. Im lặng, mình nghĩ mình dễ bị lãng quên hay lẫn vào đám đông.
Mình không sợ.Vì nếu mình có sợ thì mình cũng chẳng thể hét to hay tỏ ra cá tính thú tính để làm thiên hạ chú ý hơn miếng nào.
Mình không sợ. Vì mình biết mấy người mình yêu và yêu mình chẳng quên mình được, lo cho từng ấy người yêu thôi đã đủ cho đến hết đời.

Giờ vẫn đang long bong.
Nhưng mà không long đong.

Tuổi 23, bớt sợ cuộc đời.
Tuổi 23, yêu nhiều hơn, đi nhiều hơn, sống nhiều hơn.
Nhá.






Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Nhặt nhạnh yêu thương

Mấy ngày cuối năm ta đi nhặt nhạnh yêu thương.
Những mảnh yêu thương tản mác bốn phương, mỗi nơi là một nỗi niềm.

Đi loanh quanh, ngó nghiêng, thấy an lòng.
Muốn ôm tất cả vào lòng, thật chặt.

Dù xa, dù gần, vẫn biết rằng khi nào cần, chúng ta sẽ tìm thấy nhau.
Mình luôn tin như thế.

Cảm ơn tất cả cho một năm tròn đầy.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Tìm nhau

Em.
Anh gọi vì không thấy mình tìm anh. Lâu lâu rồi, mình cũng không tìm anh nữa. Chỉ đơn giản là biết đâu đó có người đợi ta. Thế thôi.

Có mấy người bạn, lâu lắc lâu lơ mới liên lạc lại. Không hờn, không trách vì sao lâu lắc lâu lơ mới nói chuyện với mày. Mọi thứ vẫn như cũ. Thế thôi.

Có mấy người bạn, cũng lâu lắc lâu lơ rồi chưa nói chuyện. Tự cảm thấy rằng mình có lỗi vì sự im lặng ấy. Nhưng bối rối chẳng biết bắt đầu câu chuyện từ đâu. Thèm một chạng vạng, ngồi ở xó nào đó trong phố, tám chuyện người chuyện đời. Thế thôi.

Chợt nhớ một câu nói nghe được ở đâu đó.
Im lặng không có nghĩa là ngừng thương yêu.
Những lúc ta im lặng, là ta đang lắng nghe những yêu thương lên tiếng...

Mong rằng sẽ không bao giờ phải tìm nhau

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Ngày cuối tuần tĩnh lặng...

Những ngày xa nhau dạy cho mình phải biết tự chăm sóc bản thân mình, dạy cho mình biết phải đi ăn,đi nhà sách, đi công viên, đi xem phim, đi cà phê... một mình. Tự giác, chủ động, không mè nheo, nhõng nhẽo.

Rồi người ta về, có người chở đi ăn, có người chở đi xem phim, có người đi nhà sách cùng, có người đi cà phê, có người cùng dạo công viên, ... cảm giác lạ lẫm. Vẫn biết đó là một cảm giác không nên có. Nhưng mà làm sao tránh được. Cảm giác vừa vui vừa sợ. Vui vì mình cũng là con gái, mình cũng thích được thương yêu, quan tâm, chăm sóc. Sợ vì nếu mình quen cảm giác luôn có người ta bên cạnh, thì khi người ta đi, mình sẽ lại tập lại cuộc sống một mình. Điều đó không dễ dàng tí nào.

Mình nhớ hôm hai đứa đi dạo trong công viên Lê Văn Tám, đến ngồi ở một cái ghế đá, gần cây đa. Dưới tán cây hoa gì đó mà mỗi lần gió thổi qua, từng cánh hoa cưng cứng lại rụng xuống, thoang thoảng hương. Hai đứa ngồi đấy, đọc sách cho nhau nghe. Một quyển sách với những mẩu chuyện nhỏ, anh đọc một bài, rồi lại lật ngẫu nhiên mình đọc cho anh một bài. Cảm giác như cái ồn ã, xô bồ ngoài kia biến mất, chỉ có anh, có em, có cơn gió và thoang thoảng hương hoa trong chiều nhạt nắng. Cảm giác bình yên, cảm thấy lòng nhẹ nhàng, thư thái và ngập trang yêu thương. Bất giác, nghĩ về 50 năm nữa, hy vọng bạn già của mình cũng sẽ cùng mình ngồi đọc sách trong công viên thế này.

Tối đó, đi cà phê với anh và Đ già. Vào một quán cà phe Piano, tiếng Piano thì hay mà đàn toàn nhạc không phù hợp. Mình phải về sớm chuẩn bị cho chuyến đi sáng sớm.

Chuyến đi mang những cảm xúc trái chiều, nửa muốn đi, nửa muốn ở. Nhưng rồi mình cũng lon ton 4g sáng dây khăn gói mà đi.

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Mình năng khiếu, bạn cũng thế

Trời ơi là trời, nhớ NK phát cuồng. Hôm bữa đọc cái note của Huy cận, tối về nằm mơ thấy mình mặc áo dài đi học NK.

Nhớ lớp nhớ trường, nhớ mấy lần đi lấy nước cho thầy cô, mỗi người một kiểu, chỉ có Mai là nhớ. Nhớ mầy lần ngồi la liệt như cái bang dọc hành lang phòng máy. Nhớ những lần dụ dỗ, năn nỉ, mè nheo thầy cô. Nhớ bạn bè mỗi đứa một nết, toàn ước mơ trở thành "siu nhơn" với lại "trùm của trùm"

Ngôi trường chắp cánh ước mơ...

Hôm nay gặp lại bạn bè cũ, chẳng thay đổi gì mấy. Giờ câu chuyện ngoài những câu tám nhảm về máy tính, phần mềm, học hành, ăn chơi thì có thêm màn người yêu và những người bạn lâu ngày không gặp.

Phúc mập, tự nhiên mình nhớ nó. Lâu lắm rồi, từ hồi ra trường đến giờ, chưa gặp lại nó. Cảm giác cô đơn, liệu những năm cấp 3 mình có làm gì tội lỗi với nó hông ta.

Mỗi người là một niềm riêng và gặp nhau, để cảm thấy mình bé lại, để cảm thấy thanh thản trong tâm hồn, và để hun đúc tiếp những ước mơ xưa cũ...

Ta thích ôm bé Tâm, bé gầy ơi là gầy. Ta cũng thích ôm bé Mai, bé cũng gầy nốt.
Ta cũng thích ôm bé Thanh, bé này siêu gầy. Sao mấy bé ta hay ôm toàn là xương xẩu nhỉ?

Ta thèm cảm giác ngắm mưa từ ban công lầu 8...
Những này cuối năm 12, lúc mọi người đang tất bật ôn tập là lúc ta thấy ta yêu NK nhất. 

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

Chữ

Thật là kinh khủng, mình thậm chí còn không thể viết được.
Những con chữ như là một lũ trẻ hiếu động, chạy loanh quanh làm mình cứ hoa mắt lên, làm mọi thứ rối tung lên, và rồi chẳng có những con chữ chảy ra từ những đầu ngón tay mình như mình nhớ đâu đó trong một câu chuyện thần tiên.
Hôm nay là một ngày mưa. Mình chỉ thích mưa khi có một chỗ khô ráo, mát mẻ để cảm nhận cái lành lạnh, buồn buồn, và chậm của mưa. Còn mưa mà ẩm ướt, mà hối hả mà vội vội vàng vàng, mà đau rát cả mặt thì em xin. Hôm nay, mình đi ngoài mưa với một cảm giác rất mới, vô cảm.

Dạo này mình thấy sợ mình. Mình tỉnh táo lạ lùng, nhìn những lúc mình vui mình buồn, mình đau, mình mệt mỏi, mình choáng váng, như nhìn một cảm xúc của một ai đó. Mình gần như cho mọi cảm xúc tự do thể hiện với đám bạn. Mình cần có khoảng thời gian tĩnh lặng nhỉ?

Đêm mưa.
Mình nghe nhạc. Lâu lắm rồi mới có cảm giác khi nghe nhạc.
Nghe Cầu vồng đêm mưa.
Nghe Way back into love.
Chưa bao giờ.
Toàn bài cũ.
Nghe bài mới. Mới của mình thôi, chứ cũng chẳng biết có từ bao giờ.
Nghe Điều cuối cùng chờ đợi.
Hoa có vàng nơi ấy.
Chiều biển vắng thênh thang.

Thích nghe nhạc Việt Anh, vì cái gì đó lãng đãng trong đó. Trong lời hát có gì đó rất thơ, đẹp và buồn, và luôn như chơi vơi, không tròn vẹn.

Máy mới, chẳng có nhiều nhạc.
Thèm nghe lại mấy bài Rock ngày xưa hay nghe.
Sâu và Day Dứt.
Tuần sau sang lấy ổ cứng chép lại nhạc.

Mai là được về với mẹ. Về, đôi khi chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là về, yên lòng, rồi lại ra đi.

Có bình yên nào không xót xa...