Hiển thị các bài đăng có nhãn family. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn family. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

Sinh nhật em - Sep 2018

Sinh nhật em năm nay, chúng ta đến Nhật Bản. Cảm ơn anh đã cùng em thực hiện lời hứa của 6 năm trước. Mỗi năm, sinh nhật em chúng ta sẽ cùng nhau ở một nơi mới nào đó. Trên máy bay, anh viết cho em một lá thư. Về khách sạn, anh mở cho em, đọc xong em nằm khóc nức nở. KHÔNG AI HIỂU VÀ THƯƠNG EM NHƯ ANH.

"Sinh nhật là ngày ta chào đời, là ngày một mối nhân duyên gì đó mà có lẽ ta sẽ không hiểu hết đã đưa ta đến với cuộc đời này, cho ta hình hài một con người . Có lẽ sinh nhật là ngày của cha mẹ ta, cũng như ta nghĩ sau này sẽ luôn nhớ đến những ngày sinh nhật của mèo con, voi con vậy. [...]

Sinh nhật này em gọi về cho mẹ nhé. Năm nay cuộc đời hai ta đã thay đổi thật lớn, khi một người thương yêu nhất đã ra đi."

Từ hôm qua đến nay, mỗi lần đọc lại em đều khóc. Cảm ơn anh rất nhiều.

Sau tất cả thì sự thấu hiểu và thương yêu nhau là điều chúng ta cần nhất trong đời này. Cảm ơn anh vì đã luôn bên em, cùng em học bài học này.
Love you.


Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Chị Cúc

Hôm qua chị gái mình vừa bay đi Úc du học. Buổi sáng chị nhắn tin hỏi mình hôm nay có đi làm không, rảnh thì gọi về cho mẹ, tối nay chị bay. Ba mẹ mình không rành công nghệ, mỗi lần gọi về đều nhờ chị nối máy. Giờ chị đi rồi, đang phải xóa mù công nghệ cho các cụ.

Hồi nhỏ, chị mình học giỏi lắm, đến nỗi sau này mình đi học các thầy cô toàn biết đến mình là em của Hồng Cúc. Mình thấy trong gia đình thế nào cũng có một đứa con bị thiệt thòi hơn những đứa khác, không hẳn là vì ba mẹ thiên vị, nhưng chỉ đơn giản là dòng đời xô đậy. Chị là người thiệt thòi trong nhà mình. Mình nhớ hồi mình còn nhỏ xíu, lúc đó chắc chị học lớp 6 lớp 7 gì đó, chị đã biết phụ mẹ đi chợ nấu cơm. Chị còn biết làm bánh làm trái, làm đủ món ngon ở nhà. Mình thì chỉ được cái vụng, tới giờ chỉ giỏi ăn. Chị học giỏi nhưng có vẻ lận đận đường thi cử. Dòng đời run rủi chị đi học sư phạm, rồi về làm giáo viên gần nhà. Không biết chị có yêu ai chưa, nhưng giờ chị vẫn chưa lấy chồng.

Lúc biết chị muốn đi du học, mọi người có vẻ lo lắng. Chị đang có công việc ổn định, đi dạy ở trường cũng tốt, đang là cán bộ nguồn, ... sao lại bỏ tiền đi học. Mình thấy bình thường, thích thì làm thôi. Mình nói với mẹ, giờ mẹ cản chị làm gì, chị muốn và chị có khả năng thì cứ ủng hộ chị đi, cứ đi hết, sau này đứa nào vấp ngã thì về nhà có ba mẹ, vậy thôi. Mình là một đứa ba phải, mình sẽ không can ngăn ai làm điều gì hết, miễn là không hại đến ai.

Chị đi rồi, nhà sẽ trống vắng thêm. Ai sẽ đi chợ mua bánh mua trái cho ba mẹ? Ai sẽ lo nấu nướng mấy thứ khi giỗ chạp? Tết này nếu chị không về thì chắc nhà sẽ thiếu nhiều món ngon. Mình ghẹo mẹ, Tết này Cúc đi rồi, Nhung sẽ về trổ tài.

Hôm trước, lúc gọi về cho mẹ, mẹ kể chuyện cười. Mẹ nói với ba là con gái nhờ đức cha, ba ăn chay niệm phật nhiều quá nên giờ hai đứa con gái đi nước ngoài hết, thôi ba đừng ăn chay nữa.

Thấy thương ba mẹ.


Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Lần gặp cuối cùng

Sáng nay chúng tôi hay tin ông ngoại của Đức đã mất.

Mấy ngày nay, google photo nhắc những bức ảnh ba năm trước, lần đầu tiên tôi về thăm quê chồng. Tôi gặp ông ngoại một lần. Tôi nhớ có một buổi chiều chúng tôi ngồi nói chuyện với ông trước hiên nhà, ông xưng là "mình" và gọi chúng tôi là "các cậu". Ông kể về thời chiến tranh mà ông đã trải qua, về những thứ mà ông biết về thế giới bên ngoài qua chiếc radio ở đầu giường.  Ông chỉ học đến lớp 4 và hình như chưa bao giờ rời khỏi làng, nhưng cái sự ham học hỏi của ông làm tôi ngưỡng mộ ông vô cùng. Ông vẫn đều đặn làm thơ, làm toán, ghi chép về những thứ hay ho ông nghe được trên radio đầy mấy quyển vở. Ông còn có một cây đàn bầu cũ kỹ.


Tôi bảo anh may mắn có được một chút xíu sự ham hiểu biết và một chút hồn nhiên của ông.

Giờ thì ông bay lên trời rồi. Tự nhiên tôi nghĩ, biết đâu ông ngoại hồn hậu của Đức sẽ gặp ông nội hiền lành của tôi ở đâu đó và đang mình mình cậu cậu trò chuyện với nhau.

***
Đức hỏi, có bao giờ em mong được nói chuyện với ông nội một lần cuối không?
Mình rớt nước mắt. Không, em nghĩ em đã đủ thời gian trọn vẹn với ông. Nhưng có lẽ em muốn có thêm thời gian với ông ngoại. 
Anh có một cảm giác mơ hồ rằng anh sẽ được nói chuyện với ông ngoại một lần nữa. 

Khi gặp một ai đó, mình có biết rằng liệu đó là lần gặp sau cuối. 

***
 Cứ mỗi lần hay tin một người thân ra đi, em lại thấy có gì đó sai sai, lẽ ra giờ này mình phải Ở ĐÓ.
Ừ.

***
Em dậy đây.
Em dậy làm gì?
Em dậy chiên đậu hũ.
Anh cũng dậy đây.
Anh dậy làm gì?
Anh dậy ăn đậu hũ em chiên.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Xem phim : Tokyo Story (1953)

Tokyo Story là một bộ phim chầm chậm, nhẹ nhàng. Hai đứa ngồi coi mà đợi xem nó có thắt nút mở nút, có câu chuyện bi ai nào không. Không có gì hết, hoặc là hai đứa không thấy gì hết. Nó chỉ là một câu chuyện bình thường của một gia đình. Tôi thấy tôi trong đó, tôi thấy anh chị tôi, ba mẹ tôi, ông bà tôi trong đó.

Câu chuyện kể về hai cụ già từ làng quê lên thăm con cái ở Tokyo. Các con đã lớn, đã có gia đình riêng và các con bận rộn. Hai cụ già hiền ơi là hiền. Hai cụ ở nhà con trai, rồi sang nhà con gái, rồi đi chơi với con dâu. Rồi các con cho hai cụ đi nghỉ ở khu suối nước nóng. Hai cụ nhớ nhà và về lại quê. Rồi cụ bà mất đi. Các con về đám tang, rồi các con lại đi.

Vậy thôi đó. Chồng hỏi sao chuyện phim đơn giản vậy mà Việt Nam mình hông có phim nào hay vậy. Mình nói tại phim Việt Nam hay lên gân, hay khuyên nhủ dạy bảo. Tokyo Story cứ chầm chậm, người coi tự coi tự hiểu. Hiểu sao cũng được.

Trong phim có một đoạn, khi hai cụ khuyên con dâu nên bước thêm bước nữa (vì con trai hai cụ đã mất 8 năm rồi), vì nhìn chị ấy cứ một mình cô đơn, hai cụ thấy đau lòng. Chị nói là hai cụ làm chị thấy xấu hổ, vì không phải lúc nào chị cũng nhớ chồng mình.

Có một đoạn khác, khi cô em út (ở quê cùng với hai cụ) trách các anh chị của cô chỉ về vội vã đám tang mẹ rồi đi, lại còn xin quần áo của mẹ (hình như kimono ở Nhật rất quý), cô chị nói rồi ai cũng vậy thôi.

Rồi ai cũng vậy thôi.

Thỉnh thoảng mình nhớ nhà, nhớ quay quắt, nhưng có phải lúc nào mình cũng nhớ đâu.
Mình thương ba mẹ, thương ông, nhưng có phải lúc nào mình cũng nhẹ nhàng, kiên nhẫn, dịu dàng với họ đâu.

Hôm qua gọi về cho mẹ, mẹ bảo ông yếu rồi. Mấy tháng rồi ba ngày nào cũng vô nhà bác chăm ông, ngủ lại với ông. Các chú các bác, cả ba nữa, ai cũng có việc riêng. Tối ba ngủ với ông, sáng về lo việc ở nhà, cũng vất vả.

Xem phim xong hai đứa im lặng, ôm nhau suy tư.

Hai ông bà cụ trong phim có nụ cười hiền ơi là hiền như ông bà của mình vậy.

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Bánh xèo của mẹ

Mấy hôm nay đầy bụng, ngồi nghĩ xem mình thèm ăn cái chi chi. Những lúc như thế này, thì chỉ ăn đúng món mình thèm mới có thể cứu rỗi được đời mình. Sau một hồi nghĩ ngợi, nghĩ ra món bánh xèo cuốn rau sống đủ loại chấm với nước mắm chua ngọt.

Từ hồi qua đây, ra ngoài ít ăn bánh xèo. Nhớ có một lần đi ăn với anh họ, mình nói là mình thích món bánh xèo của mẹ nhất nên bữa đó mình gọi bánh xèo. Lúc về anh hỏi ngon bằng bánh xèo của mẹ không, thiệt tình là lúc nào bánh xèo của mẹ cũng ngon nhất.

Mỗi lần thèm bánh xèo, mình hay lọ mọ tự đổ. Hơi lích kích đủ thứ, giá đậu xanh, nấm, thịt ba chỉ, tôm, rồi phải đủ loại rau thơm với lại một chén nước mắm thần thánh. Ở nhà thì chắc chắc sẽ có nước mắm thần thánh, còn nước mắm mình làm thì hên xui, mà xui nhiều hơn hên.

Bữa nay, ra ngoài ăn bánh xèo. Bánh xèo chay, có đúng 4 cọng xà lách, 2 cọng rau bạc hà với lại một nhúm ngò. Lật cái bánh xèo ra nhìn toàn là củ sắn với một chút nấm mèo, một chút đậu hũ. Nước mắm chay thì đúng dở, dở còn hơn nước mắm chay mình làm bánh cuốn bữa trước. Huhu, sao không làm bánh xèo có tâm một chút chớ!!!

Mình nhớ mỗi lần ở nhà mẹ đổ bánh xèo là một nồi bột. Đổ cái nào là cả nhà ngồi chờ xào luôn cái đó. Nóng hổi, giòn rụm, rau thơm ngút ngàn. Hồi nhỏ mình không ăn được bánh xèo, rồi lớn lên thì mỗi lần là phải làm hai cái.

Đặt vé về Việt Nam ăn bánh xèo của mẹ đây!!!!

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Hãy yêu nhau đi

Hôm trước mình đọc tin về mấy vụ tấn công của nhà nước hồi giáo ở châu Âu với châu Phi thiệt là buồn. Chắc còn lâu lâu lắm châu Âu mới có thể bình yên trở lại. Nếu năm trước bọn mình không đi thì không biết đến khi nào mới có thể quay lại. Có bao giờ thế giới này im tiếng súng chưa nhỉ?

Đọc qua một vòng tin tức xong, nhắn tin cho chồng, thế giới đau thương quá anh ơi, thương anh lắm. Nghe có vẻ không liên quan gì đến nhau lắm, nhưng mình cảm thấy an ủi khi ngày nào hai đứa cũng nói thương nhau. Nhìn cảnh hoảng loạn ở sân bay Brussels, mình thấy tình đời mong manh quá.

Khoảng hai tuần trước, mình có viết một lá thư gửi cho ba mẹ. Lá thư ba trang chỉ để nói, con vui, con khỏe và con thương nhớ ba mẹ nhiều lắm. Lúc viết thư xong, mình đưa cho chồng đọc. Mình hỏi, sau này con gái anh lấy chồng xa, gửi cho anh một lá thư vậy thì anh thấy sao. Chồng cười cười, thì anh xỉu chớ sao. Không biết giờ ba mẹ đã nhận được thư chưa.

Hôm nay, sáng mình lái xe chở chồng đi làm rồi đi khám răng. Chiều thì đi tutor xong mình để xe lại ở công ty chồng để tối bạn ấy tự lái xe về. Lúc chuẩn bị qua drop xe thì nhận được tin nhắn,

Chồng: Chú sắp qua chưa? Chú có uống nước không anh lấy cho.
Chú gấu vợ: Chú không, cảm ơn anh.
Chồng: Khi nào chú đến thì nhắn anh biết, anh ra cho chú trái quýt.
Chú gấu vợ: Thôi, em không ăn quýt, mang cho em trái chuối đi.

Mình đến, bạn ấy mang ra cho mình lon nước với trái chuối, rồi đi bộ với mình ra trạm bus. Vậy thôi, mà mình vui cả tối. Thiệt, mình là đứa dễ dụ nhất trên đời.




Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Mẹ tôi - Trần Tiến

Có mầy bài hát chỉ nghe một lần là đi thẳng vào tim luôn. Tối qua, coi The Voice Kid xong nước mắt rớt lộp bộp. Tìm lại thì thích nhất là bản cam quay trong liveshow của của Tùng Dương và bản đầu tiên nghe được từ em bé hát trong The Voice Kid, chỉ nghe em ấy hát thôi, bỏ qua mấy khúc nói năng đi.

Mẹ ơi con lấy chồng rồi con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con - lời này thì trong version của Hà Trần. 





Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Yosemite - July 2015

Chuyến đi này chẳng có kế hoạch trước, nhưng là chuyến đi làm mình rất thích. Mình đi Yosemite một lần vào khoảng tháng 9 năm ngoái, nhưng chỉ đi chơi một tí ở thung lũng, không book được camping trong công viên, nên phải ra ngoài ngủ đêm. Năm ngoái đi vào lúc trời rất nóng, không thấy ấn tượng lắm với nơi này. Lại có người bạn bảo là camping ở đây ghê lắm, rất là bẩn các kiểu nên làm mình cũng hơi không hứng thú. Nhưng sau chuyến này, thì mình thích mê chỗ này.

Buổi chiều thứ 6, chồng đi làm về sớm, lái xe đi. Kẹt xe kinh khủng, bình thường lái khoảng hơn 4 tiếng, nhưng hôm đó lái chắc khoảng 7 tiếng. Lần đầu tiên lái xe trong rừng đêm, giờ nghĩ lại mình thấy hơi sợ. Lúc ấy sao lại không thấy sợ, mà trái lại lại thấy rất hứng thú. Rừng đêm đẹp lắm. Dưới ánh sáng mờ mờ, mấy ngọn núi hiện ra lung linh lắm. Đẹp nhất là lúc lái ngang hai cái hồ, bóng núi soi xuống mặt hồ lấp loáng. Tiếc là lái xe vội quá, không kịp dừng lại. Mà giờ nghĩ lại, đường thì vắng teo vắng ngắt, lại tối thui, chắc hai đứa cũng không dám dừng lại. Nhưng đó là một trải nghiệm rất thú vị. 

Đến nơi, dựng lều, đốt lửa, nấu nướng, ăn uống xong thì muộn lắm rồi. Vì ở trên cao, nên buổi tối ở đây quá lạnh. Mình không nghĩ nó lạnh đến vậy nên không mang đủ vớ, tối hai đứa co ro lạnh ngắt. Buổi sáng, nhóm lửa, nấu ăn và lại đi loanh quanh sưởi nắng. Mình chỉ ở khu Tuolumne Medows một đêm, nên sáng dậy nhổ lều lái xe đi. 

Buổi sáng ở Tuolumne Medows, nắng chiếu xiên xiên qua mấy vạt cây rừng. 
Lái xe đến một đồng cỏ, đi ra phía con suối. Rồi hiking lên một ngọn đồi gần đó, nhìn xuống. Anh bạn đi cùng nói là trên các ngọn núi xung quanh, cái nào cũng có một cái hồ trên núi. Trời ơi, phải chi có cả tuần để lăn lộn ở chốn này. 

Về nhà nhìn lại ảnh, chẳng bằng một góc bên ngoài mà sao vẫn đẹp rung rinh vậy trời. 
Rồi cả đám ra hồ ăn trưa, nhìn người ta leo lên cái núi cạnh hồ. Nhìn cheo leo thấy ghê lắm, vậy mà cũng có nhiều người leo lắm. Ngồi ăn trưa ở hồ, ngắm mấy đứa trẻ nghịch cát, nghịch nước. Mình hơi thất vọng về cái hồ, vì lúc đêm đi ngang, nó phản chiếu trời và núi nhìn lung linh lắm. Nhưng ban ngày thì chỉ xanh ngắt một màu. Vẫn đẹp, nhưng chắc tại vì mình trông đợi nhiều hơn thế. 




Mọi người lên xe chợp mắt xíu xiu rồi lái xe xuống thung lũng. Xuống thung lũng, thì dân tình đông đúc, kẹt xe tá lả. Hai đứa gà mờ nhà mình lại đi lạc vào đường một chiều và mãi mới tìm về được chỗ cắm trại. Ôi chao, ở thung lũng là một khung cảnh đẹp khác. Mình có thể nhìn thấy toàn vẹn sự hùng vĩ của các ngọn núi đá hoa cương. Nó đúng là một cái thung lũng, được bao bọc bởi các ngọn núi đá hoa cương đồ sộ. Một trong những điểm ấn tượng nhất với mình là trên những sườn núi đã dốc đứng đó, có rất nhiều cây mọc lên. chỉ cần có một khe nhỏ thôi, cũng đủ cho nó vươn lên. Chồng chém cho một câu, đó là sự kỳ diệu của sự sống đấy em ạ. 

Thác Yosemite, đi đâu cũng thấy cái thác to bự này. 
Khoảnh khắc mình thích nhất là buổi chiều sau khi đi hiking khoảng 2 miles, mọi người về ngâm chân dưới dòng suối lạnh ngắt bên cầu. Khói chiều, chắc từ khu cắm trại bên kia bay lên mờ mờ.  Mình ngồi ngay cái góc ở dưới ảnh ấy. Nghĩ tới hội thích ẩn cư vô rừng của mình ở VN, cả đám mà ở đây chắc sướng tê tê. Đó là một buổi chiều bình an.



Rồi một trò nữa làm mình mê mệt cái công viên này là, thả thuyền trôi sông. Không mang máy ảnh nên không có tấm nào cả. Tưởng tượng vầy đi, dòng sông lững lờ trôi uốn lượn qua mấy ngọn núi, mây trắng bồng bềnh bay, có một đứa nằm ngửa mặt ngắm mây trời, quánh ukulele tửng từng tưng.  Rồi bông, giống như bông của cây bông gòn á, bay ngợp trời. Rồi nghe văng vẳng mấy câu vọng cổ của một bác đi cùng hát. Vậy đó, một lần trong đời, rồi thôi. Lần sau đến đây, mình chắc chắn sẽ lại thả thuyền trôi sông. Nhưng đó sẽ là một lần khác trong đời. 

Rồi mình sẽ quay lại đây. Chỉ đến đây, nằm ngửa mặt ngắm trời, rồi hít hà cái hơi rừng, hơi núi, vậy thôi cũng đủ sướng mê.

À, bonus thêm một cuộc phiêu lưu nữa lúc về. Hai đứa không có GPS, thế là lạc. Chạy loanh quanh vòng vèo qua mấy ngọn đồi. Đường vắng teo. Không sợ, chỉ thấy thú. Đi xa hơn đường bình thưởng khoảng 1 tiếng, nhưng cũng về đến nhà. Sau chuyến đi châu Âu, mình đã thôi không lo lắng nghĩ ngợi là mình sẽ đi đâu làm gì nữa. Cứ đi cùng nhau, thì ở đâu, làm gì cũng sẽ vui. 


Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Live natural

Hôm nay hai vợ chồng nhà mình đi chùa. Lần đầu tiên hai đứa đi trễ vậy, mọi người đã ngồi được khoảng 20 phút. Mình ngồi hít mùi trầm mà nhớ bà nội. Bữa nay mình cũng hay lo ra như mọi hôm, nhưng mà được cái, những lúc tập trung, cũng theo được hơi thở, không kiểm soát nó nữa, nên mình cũng ít bị hụt hơi hơn.

Bữa nay, bài giảng của thầy là về thực tập thiền định là để buông bỏ, để cho con người mình quay về với bản chất tự nhiên của mình, để là chính mình. Quán chiếu trong từng hành động từng cử chỉ của mình để hiểu mình, để sống một cách tự nhiên nhất.

Mọi người đặt câu hỏi, chủ yếu là về cái cuộc sống này có quá nhiều luật lệ, nguyên tắc, định kiến ảnh hưởng, kiểm soát, tác động  lên mình, thì làm sao để mình nhận ra đâu là bản chất tự nhiên của mình.

Hôm qua, mình gặp một trường hợp, em họ của mình có tình cảm đồng giới và dĩ nhiên gia đình em không chấp nhận. Cô chị hỏi chuyện mình, hỏi mình biết không, nó nói mày biết mà. Ừ, biết, nhưng mà đó là chuyện riêng của em nó. Cổ nói, riêng gì mà riêng, chuyện có ảnh hưởng tới ba má mà riêng cái gì.

Mình cũng không hiểu, chuyện một người yêu thương ai đó thì ảnh hưởng tới ba má làm sao.

Gần 2 năm trước, trước khi mình sang đây, em ấy hẹn gặp mình cho bằng được để nói với mình về mối quan hệ đó. Mình hơi bất ngờ, nhưng mình không thấy điều gì bất thường ở đó hết. Mình cũng có mấy người bạn như vậy, và họ vẫn là con người và chuyện yêu thương ai là đặc quyền của mỗi người mà.

Hôm qua mình nói chuyện với cô chị, xong rồi sáng nay nói chuyện với cô em. Người ta làm khổ nhau chung quy cũng vì thương nhau mà không hiểu nhau. Mỗi người có cách thương yêu khác nhau, và những hành động nhân danh tình yêu thương ấy vô tình làm tổn thương nhau. Cả hai bên không chịu lắng nghe nhau, hoặc nghe nhưng không chịu hiểu.

Mình không khuyên nhủ ai gì cả, mình chỉ lắng nghe. Chắc trời sinh mình ra là để lắng nghe.
Thật ra mình cũng không biết khuyên gì, tại vì mình chỉ có một câu thần chú duy nhất là thương yêu nhau đi, mà ca này thì khổ là tại vì quá thương nhau, nên câu thần chú này hết hiệu nghiệm.

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Đất rừng phương Nam

Tối qua, sau khi nằm nói chuyện linh tinh một hồi lâu vẫn không ngủ được, bạn chồng quyết định dậy đọc sách. Mình hay ăn theo mấy vụ này, vậy là bạn ý đọc cho mình nghe.

Bữa nay bạn ý chọn Đất rừng phương Nam. Mình nói, đọc cái này phải đọc giọng miền Nam mới đúng bộ, vậy là ảnh sửa giọng đúng kiểu dân quê.

Giọng của ảnh bình thường đã hiền, ảnh chuyển sang giọng miền Nam, cô ba chị bảy, nghe ngọt như mía lùi. Mình nghe sướng rơn. Mình nói lâu lắm rồi ở đây hổng ai nói giọng này với tui hết trơn trọi, giờ nghe được cái giọng mùi ơi là mùi này sướng quá.

Thôi từ giờ nói giọng miền Nam với tui luôn nghen.

Tui nhớ, có lần nào đó, tui cứ bắt ảnh nói giọng miền Nam. Tui cứ bắt bẻ, sửa ảnh từng chút từng chút cho ra đúng kiểu mới ưng. Giờ thì ảnh xịn lắm rồi, đọc vèo vèo nghe như dân ở trong bưng biền mới ra luôn.

Bữa trước, tui định về VN chơi 2 tuần trong lúc ảnh sắp xếp công việc bên này, nhưng mà thiệt lòng đi không đặng. Tối đi làm về có hai đứa mua vui cho nhau, chớ có một mình ảnh thui thủi tui cứ thấy thương.


Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Chị tôi

Sáng nay gọi điện về nhà, mẹ đi sang nhà cậu chơi rồi nên nói chuyện với chị. Lâu lắm rồi mình mới nói chuyện nhiều với chị như vậy. Hồi còn ở nhà hai chị em ngủ chung nhà mà không hợp nhau nên cũng ít nói chuyện.

Chị mình rất khéo và đảm đang nữa. Chị đã đi chợ nấu cơm cho cả nhà từ hồi lớp 6 lớp 7 gì đó. Mình nhớ bằng tuổi chị, lúc đó mình còn chưa biết hết tên các loại rau củ mà mình vẫn ăn. Chị thích bày ra nấu nướng, chị biết nấu đủ thứ. Tết nhất mấy năm nay, chị làm mứt dừa, làm lạp xưởng, làm kim chi củ kiệu các thể loại. Mình trước khi lấy chồng thì mấy thứ đó là mơ, giờ lấy chồng rồi, xa xứ rồi, thèm quá thì có khi cũng xắn quần xắn áo lên coi công thức về mần bậy mần bạ.

Mình tin vào số phận và duyên lành. Mỗi người sinh ra, mình tin là có một sự sắp đặt nào đó cho cuộc đời của họ.

Trong nhà có 3 anh chị em, thì chị có vẻ là người thiệt thòi hơn cả. Kiểu như nếu có đồ mới thì anh hai sẽ là người được xài đầu tiên, xong rồi chị sẽ phải xài lại máy tính, xe máy của anh. Đến mình lẽ ra sẽ lại được thừa kế thế hệ tiếp theo, nhưng không hiểu vì một lẽ gì đó, mình luôn được ưu ái mua cho đồ mới. Chị ra trường đi dạy rồi tự dành dụm tiền mua xe mới, mua máy tính mới, sắm sửa đồ đạc này nọ trong nhà. Anh hai và mình thì cứ bay nhảy đi đây đi đó, còn chị thì dù cũng thích đi nhưng cứ phải ở nhà với mẹ.

Sáng nay chị hỏi hè về tháng mấy, sắp xếp đi chơi đi. Nhất định rồi.

Chị vẫn đang đợi duyên lành. Mình tin một ngày nào đó, một người đàn ông may mắn sẽ đến.

Chỉ coi hình thôi, mà mùi bánh khoai mì nướng vẫn thơm nức mũi. :(

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Quê Hương

Quê hương là gì hở mẹ
Mà sao ba Đức dạy phải yêu...

Tôi tưởng tượng đến một ngày kia con mình sẽ hỏi tôi câu đó.
Mấy hôm nay mình và bạn chồng đã tranh luận ít nhiều về chuyện chọn quê hương cho con chúng tôi sau này.

Sẽ không cần phải suy nghĩ nhiều nếu chúng tôi đơn giản chấp nhận con chúng tôi (1) là người Việt trên đất Việt hoặc (2) trở thành một người Mỹ (gốc Việt) trên đất Mỹ.

Nếu con có cơ hội được học tập và phát triển tại Mỹ thì đưa con về học ở VN là một quyết định không dễ dàng gì với chúng tôi. Nhưng liệu có dễ dàng hơn khi muốn con vẫn là một người Việt Nam trên đất Mỹ.

Cali là tiểu bang có nhiều người việt nhất ở Mỹ, có nhiều khu người Việt, có nhiều little Sài Gòn. Có lần bạn Đức hỏi vui là nếu sau này con mình hỏi "Sao gọi là little Sài Gòn mà không gọi là little Hồ Chí Minh?" thì sẽ giải thích với con làm sao?

Cuối tuần rồi mình gặp lại một người anh họ. Anh bằng tuổi mình và theo gia đình sang đây từ 20 năm trước. Một cuộc hội ngộ sau 20 năm. Thú thật trong 20 năm ấy, thỉnh thoảng chỉ là những cuộc gọi của những người lớn, mình thì chẳng nhớ kỷ niệm nào về anh cả và cũng chưa một lần trực tiếp liên lạc với anh sau 20 năm. Anh gọi cho mình trước, anh vẫn nói được tiếng Việt vì ba mẹ vẫn bắt phải nói tiếng Việt ở nhà, nhưng anh thú thật anh sử dụng tiếng Việt không tốt lắm, anh dùng tiếng Anh tốt hơn. Mình thấy anh giỏi, anh nói rõ ràng, anh đọc được, viết được, vậy là quá giỏi.

Ký ức về Vn trong anh chỉ là những hình ảnh mơ hồ vụn vặt. Ba anh là người của chính quyền Sài Gòn cũ và chắc sẽ không bao giờ trở về Vn. Nhưng anh nói, có thể mẹ anh muốn về và khi nào bà muốn về anh sẽ đưa bà về.

Bạn gái anh người gốc Nhật và cũng đã sang Mỹ lâu lắm rồi. Bọn mình hỏi "hometown" của chị, thì chị bảo ở một thành phố nào đó nằm giữa Cali.

Tối đó, bốn đứa đi ăn tối ở một quán ăn người Việt, ông chú ở quán đó khá vui tính, hỏi thăm đủ thứ khi thấy mấy đứa Việt Nam. Mình nhớ ông chú đó có nói "chú qua năm 75, mất nước là chú đi luôn".

Bạn Đức suy nghĩ lung lắm, bạn ấy luôn có cảm giác mình là một kẻ xa xứ, luôn tự hỏi tại sao mình chưa thể trở về. Bọn mình sợ nếu sau này dạy con về quê hương, trả lời con thế nào khi con hỏi "tại sao bố mẹ lại bỏ quê hương mà đi?"

Thật ra, mình không nghĩ lung đến thế khi quyết định theo chồng xa xứ. Quê hương nó ở trong lòng mình, nó ở trong nỗi nhớ niềm thương với những người đã gắn bó với mình suốt chừng ấy năm. Hơn 23 năm ký ức đủ để mình sống xa xứ vài năm, để mình biết nhớ và biết rằng mình luôn có một nơi chốn quay về.

Nếu sau này con mình xa xứ,
Mình muốn con mình có nhiều kỷ niệm với quê hương, sẽ có những mùa hè Việt Nam, sẽ có những trung thu hay Tết nhất Việt Nam...
Mình muốn con mình nếu có ai hỏi quê con ở đâu, con sẽ nói là con sinh ra ở abc, nhưng con cũng có quê ở VN nữa.
Mình muốn con mình khi đủ lớn để biết yêu biết nhớ, con sẽ một lần trở lại VN, bằng những thôi thúc trong chính bản thân con muốn tìm về nguồn cội.

Mình không biết mình có yêu quê hương không, nhưng mình yêu một tỉ thứ, một tỉ niềm vui, một tỉ kỷ niệm với nơi mình sinh ra và lớn lên.
Rồi con mình cũng sẽ có một tỷ thứ để yêu để nhớ về nơi nó sẽ được sinh ra và lớn lên, nhưng mình cũng mong con mình có cơ hội để yêu thêm vài mươi thứ ở nơi mà bố mẹ nó đã sinh ra và lớn lên.

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng 
Quê hương là con đò nhỏ 
Êm đêm khua nước ven sông
....

(Quê hương - Đỗ Trung Quân)



Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

Chữ

Thật là kinh khủng, mình thậm chí còn không thể viết được.
Những con chữ như là một lũ trẻ hiếu động, chạy loanh quanh làm mình cứ hoa mắt lên, làm mọi thứ rối tung lên, và rồi chẳng có những con chữ chảy ra từ những đầu ngón tay mình như mình nhớ đâu đó trong một câu chuyện thần tiên.
Hôm nay là một ngày mưa. Mình chỉ thích mưa khi có một chỗ khô ráo, mát mẻ để cảm nhận cái lành lạnh, buồn buồn, và chậm của mưa. Còn mưa mà ẩm ướt, mà hối hả mà vội vội vàng vàng, mà đau rát cả mặt thì em xin. Hôm nay, mình đi ngoài mưa với một cảm giác rất mới, vô cảm.

Dạo này mình thấy sợ mình. Mình tỉnh táo lạ lùng, nhìn những lúc mình vui mình buồn, mình đau, mình mệt mỏi, mình choáng váng, như nhìn một cảm xúc của một ai đó. Mình gần như cho mọi cảm xúc tự do thể hiện với đám bạn. Mình cần có khoảng thời gian tĩnh lặng nhỉ?

Đêm mưa.
Mình nghe nhạc. Lâu lắm rồi mới có cảm giác khi nghe nhạc.
Nghe Cầu vồng đêm mưa.
Nghe Way back into love.
Chưa bao giờ.
Toàn bài cũ.
Nghe bài mới. Mới của mình thôi, chứ cũng chẳng biết có từ bao giờ.
Nghe Điều cuối cùng chờ đợi.
Hoa có vàng nơi ấy.
Chiều biển vắng thênh thang.

Thích nghe nhạc Việt Anh, vì cái gì đó lãng đãng trong đó. Trong lời hát có gì đó rất thơ, đẹp và buồn, và luôn như chơi vơi, không tròn vẹn.

Máy mới, chẳng có nhiều nhạc.
Thèm nghe lại mấy bài Rock ngày xưa hay nghe.
Sâu và Day Dứt.
Tuần sau sang lấy ổ cứng chép lại nhạc.

Mai là được về với mẹ. Về, đôi khi chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là về, yên lòng, rồi lại ra đi.

Có bình yên nào không xót xa...