Sáng nay chúng tôi hay tin ông ngoại của Đức đã mất.
Mấy ngày nay, google photo nhắc những bức ảnh ba năm trước, lần đầu tiên tôi về thăm quê chồng. Tôi gặp ông ngoại một lần. Tôi nhớ có một buổi chiều chúng tôi ngồi nói chuyện với ông trước hiên nhà, ông xưng là "mình" và gọi chúng tôi là "các cậu". Ông kể về thời chiến tranh mà ông đã trải qua, về những thứ mà ông biết về thế giới bên ngoài qua chiếc radio ở đầu giường. Ông chỉ học đến lớp 4 và hình như chưa bao giờ rời khỏi làng, nhưng cái sự ham học hỏi của ông làm tôi ngưỡng mộ ông vô cùng. Ông vẫn đều đặn làm thơ, làm toán, ghi chép về những thứ hay ho ông nghe được trên radio đầy mấy quyển vở. Ông còn có một cây đàn bầu cũ kỹ.
Tôi bảo anh may mắn có được một chút xíu sự ham hiểu biết và một chút hồn nhiên của ông.
Giờ thì ông bay lên trời rồi. Tự nhiên tôi nghĩ, biết đâu ông ngoại hồn hậu của Đức sẽ gặp ông nội hiền lành của tôi ở đâu đó và đang mình mình cậu cậu trò chuyện với nhau.
***
Đức hỏi, có bao giờ em mong được nói chuyện với ông nội một lần cuối không?
Mình rớt nước mắt. Không, em nghĩ em đã đủ thời gian trọn vẹn với ông. Nhưng có lẽ em muốn có thêm thời gian với ông ngoại.
Anh có một cảm giác mơ hồ rằng anh sẽ được nói chuyện với ông ngoại một lần nữa.
Khi gặp một ai đó, mình có biết rằng liệu đó là lần gặp sau cuối.
***
Cứ mỗi lần hay tin một người thân ra đi, em lại thấy có gì đó sai sai, lẽ ra giờ này mình phải Ở ĐÓ.
Ừ.
***
Em dậy đây.
Em dậy làm gì?
Em dậy chiên đậu hũ.
Anh cũng dậy đây.
Anh dậy làm gì?
Anh dậy ăn đậu hũ em chiên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét