Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

why we should keep the water in the table

Những ngày nắng nóng, bọn trẻ con ở trường hay được nghịch nước cho mát. Chúng có một cái bàn sâu lòng gọi là "water table". Cô giáo sẽ đổ nước vô cái bàn đó, và các bạn nhỏ sẽ có đủ đồ nghề như là xô chậu, chén bát, ấm tách,... để nghịch nước. Tụi nó thích nhất là cái màn, cô giáo xịt nước vô tụi nó xong tụi nó chạy như vịt.

Sau khi bầy vịt đó trở lại cái bàn, thì ngoài việc đổ qua đổ lại mấy cái xô chậu, tụi nó sẽ bắt đầu múc nước từ cái bàn đó đi tưới cây, đi đổ vô hố cát hoặc đơn giản hơn là tụi nó sẽ đổ ngay xuống đất chỗ nó đang chơi. Các cô giáo khác và mình thường hay nhắc là, please keep the water in the table, với lý do là cứ múc nước đổ ra sẽ hết nước để chơi.

Đã có một lúc nào đó, lý do đó là hợp lý với mình. Nhưng một buổi chiều nắng, mình chỉ ngồi nhìn các bạn nghịch nước, mình đã nghĩ khác đi. Hồi nhỏ, mình cũng thích dọc nước, mà chỉ là dọc lén, hoặc là chỉ được dọc nước những lúc trời mưa. Nước là một điều kì lạ hết sức với mình. Bây giờ, tụi nhỏ đang vui vẻ chơi bời, hà cớ gì mình lại làm giảm đi niềm vui đó của tụi nó. Cái việc đổ nước ra đó không làm hại (hurt) ai cả, thì cứ để tụi nhỏ làm. Tụi nó rất thích thú làm chuyện đó thì cứ để tụi nó làm.

Mình nghĩ là lần sau mình sẽ chỉ tụi nó là khi tụi nó đổ nước xuống đất thì nước "biến mất", khi tụi nó đổ nước vô tô thì nước vẫn còn đó, vậy nước đi đâu? Mấy bạn này chỉ mới hai tuổi nên chắc sẽ thú vị lắm khi nghe mấy bạn trả lời.

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Tôi sẽ trở thành một cô giáo như thế nào

Tôi đã đi làm được hơn một tháng. Gần như mỗi ngày đi làm về, tôi đều có thứ gì đó hay ho để kể cho bạn chồng nghe. Mặc dù hợp đồng của tôi là bán thời gian, nhưng tôi vẫn làm 8 tiếng một ngày, chỉ có khác là khi cần tôi có thể nghỉ thoải mái hơn.

Tháng vừa rồi, tôi làm từ 8:30 sáng và làm với các em baby, khoảng từ 9 tháng tới 18 tháng. Tháng này, tôi xin đổi sang 10g sáng, nên tôi bắt đầu làm với các bạn lớn hơn, khoảng từ 18 tháng tới 2 tuổi rưỡi.

Tôi cảm thấy may mắn vì mình đã tìm được công việc này vì môi trường làm việc thiệt là nhiều yêu thương. Tuần rồi, khi chuyển sang làm với mấy bạn lớn hơn, tôi đã nhớ nụ cười và mấy cái ôm của mấy em bé xíu xiu rất nhiều. Tôi tranh thủ đi làm sớm, để có thể tạt qua chơi một xíu với mấy em. Các cô giáo làm cùng cũng vô cùng nhiều thương yêu. Những đứa trẻ con vô cùng nhạy cảm, chúng sẽ nhận ra tình thương nơi ta và cũng cho ta nhưng yêu thương trong trẻo nhất.

Hôm rồi, mình có làm cùng một chị. Chị ấy là người gốc Việt, nhưng sang đây từ năm 75. Chị đến giúp lớp của mình vào giờ các cô giáo đi họp. Mình vô cùng ngưỡng mộ cách chị trò chuyện và an ủi một bạn nhỏ đang bất an. Bạn ấy tỉnh giấc trong giờ ngủ trưa và không nhìn thấy cô giáo yêu thích của bạn, và bạn khóc thét lên. Bạn vừa thét lên vừa nức nở. Chị ấy đã đến vô cùng mindful, nhẹ nhàng ở bên và hỏi han, và đề nghị giúp đỡ.

Từ lâu, mình tự hỏi, mình sẽ trở thành một cô giáo như thế nào. Sau ngày hôm qua, thì mình biết mình mong muốn trở thành một cô giáo như thế nào. Sự nhẹ nhàng và mindful đó không đến từ một sự cố gắng nào, nó tỏa ra một cách vô cùng tự nhiên từ chị ấy. Mình sẽ phải thực tập hàng ngày để có thể nhẹ nhàng và an nhiên trong từng hơi thở, để có thể cảm nhận và lan tỏa được bình an và hạnh phúc khi ở cùng với các bạn nhỏ.

Mình thật sự biết ơn vì đã gặp được chị ấy.

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

May mà có anh, đời còn dễ thương

Mấy ngày qua có nhiều chuyện nhỏ nhặt linh tinh xảy ra làm mình lao xao trong lòng. Anh ở đó với mình, lắng nghe và chứng kiến mọi việc, nhưng với một tâm thế điềm tĩnh hơn nhiều.

Một buổi chiều, bọn mình may mắn đi đến được Fairyland Point, một điểm ngắm cảnh ngay gần cổng công viên Bryce Canyon. Đây không phải là một điểm ngắm cảnh quá nổi tiếng trong quần thể Bryce Canyon nhưng là một nơi đẹp vừa đủ, và quan trọng nhất là nó vắng và yên tĩnh vô cùng.

Hai đứa mình đi bộ dọc con đường mòn xuống thung lũng khoảng vài trăm mét, rồi dừng lại ngồi yên ngắm cảnh. Suốt cả mấy ngày qua, đây là những phút giây thảnh thơi và yên bình nhất. Mình có thể cùng anh ngồi đây ngắm cảnh cả ngày, và cả đêm nữa.

Ngồi yên với anh làm mình thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cảm ơn anh, may mà có anh, đời còn dễ thương.