Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

why we should keep the water in the table

Những ngày nắng nóng, bọn trẻ con ở trường hay được nghịch nước cho mát. Chúng có một cái bàn sâu lòng gọi là "water table". Cô giáo sẽ đổ nước vô cái bàn đó, và các bạn nhỏ sẽ có đủ đồ nghề như là xô chậu, chén bát, ấm tách,... để nghịch nước. Tụi nó thích nhất là cái màn, cô giáo xịt nước vô tụi nó xong tụi nó chạy như vịt.

Sau khi bầy vịt đó trở lại cái bàn, thì ngoài việc đổ qua đổ lại mấy cái xô chậu, tụi nó sẽ bắt đầu múc nước từ cái bàn đó đi tưới cây, đi đổ vô hố cát hoặc đơn giản hơn là tụi nó sẽ đổ ngay xuống đất chỗ nó đang chơi. Các cô giáo khác và mình thường hay nhắc là, please keep the water in the table, với lý do là cứ múc nước đổ ra sẽ hết nước để chơi.

Đã có một lúc nào đó, lý do đó là hợp lý với mình. Nhưng một buổi chiều nắng, mình chỉ ngồi nhìn các bạn nghịch nước, mình đã nghĩ khác đi. Hồi nhỏ, mình cũng thích dọc nước, mà chỉ là dọc lén, hoặc là chỉ được dọc nước những lúc trời mưa. Nước là một điều kì lạ hết sức với mình. Bây giờ, tụi nhỏ đang vui vẻ chơi bời, hà cớ gì mình lại làm giảm đi niềm vui đó của tụi nó. Cái việc đổ nước ra đó không làm hại (hurt) ai cả, thì cứ để tụi nhỏ làm. Tụi nó rất thích thú làm chuyện đó thì cứ để tụi nó làm.

Mình nghĩ là lần sau mình sẽ chỉ tụi nó là khi tụi nó đổ nước xuống đất thì nước "biến mất", khi tụi nó đổ nước vô tô thì nước vẫn còn đó, vậy nước đi đâu? Mấy bạn này chỉ mới hai tuổi nên chắc sẽ thú vị lắm khi nghe mấy bạn trả lời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét