Trưa đó, ngồi nghe bài này mà thấy nhẹ như gió như mây, như sắp bay lên.
Em đứng trên cánh đồng Xem sóng xanh mướt lan lan về nơi mắt không thấy được Em thấy em giống như trăm nghìn cơn sóng lay giữa đồng Lay lắt trong gió, trong tay nghìn trăm mối duyên chéo chồng.
Mình tưởng tượng trong tay mình một nùi tơ vương, rồi gió lên, rồi mình buông tay, nùi tơ rối rắm đó rời ra rồi bay lên bay lên mãi....
Chiều mùa thu xanh biếcMùi hương thơm ngát che hết buồn vui quấn nhau bất tậnChiều mùa thu không nóiNhìn xa xa lắc em thấy mình như nắng vương thắm chiều.La la là la la....
Mình chẳng nghe Lý hát gì nữa, chỉ nghe tiếng nhạc...
Rồi điệp khúc rộn ràng
Không ai khóc mùa xuân chim én bay lạc rơi xuống thiên thu không ngừng Không ai hát lời ca chưa biết yêu, hát đến quên mình đi. Không ai tiếc tình yêu chưa thắm duyên sâu, chưa nắng lên màu an bình Không ai thoát niềm đau thương thế nhân, thoát bóng đêm triền miên.
Dưới chân người ơ hờ, có em nằm im chờ, hát lên lời ca của nắng Sẽ không còn ai là, vốn không còn em là Bấy lâu người quên điều đó.
Không nghe rõ lời điệp khúc lúc Lý hát, nhưng mà tới đoạn
"Sẽ không còn ai là, vốn không còn em là
Bấy lâu người quên điều đó. " mình thấy thanh thản hết sức.
Dưới muôn vì sao trời Đến muôn đời sau này Tiếng yêu là không thể hát
Sẽ theo người vô cùng Sẽ ôm người không ngừngĐến khi lòng tan thành gió..
Em đứng trên cánh đồng Em thấy em giống như trăm nghìn cơn sóng lay giữa đồng. Em đứng trên cánh đồng Em thấy em chết đi cơn buồn lo quấn nhau bất tận.
Lời hát của Lý khó hiểu, mình chẳng hiểu mấy. Đã nghe bài này nhiều lần, nhưng mới thích từ hôm kia.