Cuối cùng, chuyến đi xa nhà lâu nhất, đầu tiên, của mình cũng sắp qua. Mình sắp về nhà.
Mình sắp được gặp lại nhiều người. Tự nhiên mình thấy mệt.
Thử tưởng tượng một tháng sắp tới, mình sẽ gặp gỡ bao nhiêu là người thương, người yêu. Mà ai cũng là yêu thương thiệt lòng.
Thiệt, chắc vỡ tim.
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014
For Sophia
Sophia năm nay 2 tuổi. Lần đầu tiên mình gặp Sophia chắc khoảng gần 10 tháng trước đây. Lần đầu gặp bạn ấy, bạn ấy đã rất đáng yêu rồi. Bạn ấy hơi nhút nhát một tẹo lúc đầu, nhưng một tẹo sau, mình và bạn ấy đã có thể nắm tay nắm chân nhau rồi. Mình cứ nhớ hoài lúc một chị ở đó hỏi, Sophia yêu dady hay mommy, bạn ý đang ngồi chơi với mình, suy nghĩ một tẹo rồi trả lời, Sophia yêu cô. Thật, mình là đứa dễ dụ nhất trên đời.
Từ sau lần đó thì mình không gặp lại Sophia nữa, cho đến khi mẹ em ấy mang thai, cần người giúp chơi với Sophia để mẹ nghỉ ngơi thì mình mới lại sang chơi với Sophia. Mình mất 2 buổi để sang làm quen, gain trust của bạn ấy. Ba mẹ bạn ấy cứ bảo là bạn ấy mê mình lắm. Mình cũng mê bạn ấy nữa. Mê đến nỗi sang chơi chỉ để chơi với bạn ấy, ngồi nói chuyện với mẹ bạn ấy một tẹo là mình hết chuyện để nói, nhưng mình nghĩ mình có thể nói chuyện với bạn ấy cả ngày cả ngày cả ngày mà không chán.
Bạn ấy yêu lắm. Bạn ấy hai tuổi nhưng bạn ấy có thể nói nhiêù ơi là nhiều, nói đủ thứ trên đời, bạn ấy bắt chước tất cả những gì bạn ấy nghe thấy. Có lần mình hát con mèo trèo cây cau cho bạn ấy nghe, chỉ có 2 hôm. Xong hôm sau mình sang nghe mẹ bạn ấy kể là bạn ấy cũng nghêu ngao con mèo trèo cây cau.
Có lần đang chơi bạn ấy nói: Sophia push baby ra Sophia mệt rồi, Sophia đi nằm nghỉ đây. Cô Nhung push baby ra chưa.
Mình nghe đang ngạc nhiên chưa kịp hiểu thì mẹ bạn ý cười bảo bạn ấy bắt chước chị, vì chị bảo chị push baby ra mệt đấy.
Mẹ bạn ấy sinh thì có bà ngoại sang, bà sang chăm cả em và bạn ấy nên mình cũng ít sang chơi. Mình nhớ bạn ý lắm. Mình thật sự cảm thấy có lỗi, cảm giác như lừa tình con người ta xong lại bỏ rơi. Bạn ý hai tuổi, mình không biết bạn ấy có thể giữ những ký ức về mình đến bao lâu, nhưng mình không bao giờ muốn làm bạn ấy buồn. Thật ấy.
Bạn ấy và gia đình sắp chuyển đi Anh, mà chẳng biết khi nào quay lại đây. Cứ nghĩ đến việc không gặp bạn ấy nữa là mình buồn ơi là buồn. Mỗi lần mình sang chơi mẹ bạn ấy đều bảo là chị cứ nói là nếu Sophia không ngoan thì mẹ bảo cô Nhung không sang nữa, thế là bảo làm gì bạn ấy cũng làm.
Mình mê bạn ấy đến nỗi cứ mỗi lần sang chơi về mình lại lèo nhèo với bạn chồng nhà mình, sao anh không chịu đẻ baby cho em yêu. Nếu có con sau này mình cũng muốn đặt con mình là Sophia. Mình thích cái tên này từ khi học tiếng anh, tiền tố Sophi có nghĩa gì đó liên quan đến sự ham hiểu biết, kiến thức gì gì đó. Giờ thì mình yêu cái tên Sophia vì bạn ấy.
Hôm tuần rồi sang nhà bạn ấy chơi, bạn ấy cứ ngồi nhìn mình cười tít mắt: cô Nhung ơi, cô Nhung ơi, cô Nhung ơi. I love you, cô Nhung nói I love you đi. Baby I love you.
I love you. All the best for you, my dear Sophia.
https://www.facebook.com/photo.php?v=10154248001940790&set=vb.655125789&type=2&theater
Từ sau lần đó thì mình không gặp lại Sophia nữa, cho đến khi mẹ em ấy mang thai, cần người giúp chơi với Sophia để mẹ nghỉ ngơi thì mình mới lại sang chơi với Sophia. Mình mất 2 buổi để sang làm quen, gain trust của bạn ấy. Ba mẹ bạn ấy cứ bảo là bạn ấy mê mình lắm. Mình cũng mê bạn ấy nữa. Mê đến nỗi sang chơi chỉ để chơi với bạn ấy, ngồi nói chuyện với mẹ bạn ấy một tẹo là mình hết chuyện để nói, nhưng mình nghĩ mình có thể nói chuyện với bạn ấy cả ngày cả ngày cả ngày mà không chán.
Bạn ấy yêu lắm. Bạn ấy hai tuổi nhưng bạn ấy có thể nói nhiêù ơi là nhiều, nói đủ thứ trên đời, bạn ấy bắt chước tất cả những gì bạn ấy nghe thấy. Có lần mình hát con mèo trèo cây cau cho bạn ấy nghe, chỉ có 2 hôm. Xong hôm sau mình sang nghe mẹ bạn ấy kể là bạn ấy cũng nghêu ngao con mèo trèo cây cau.
Có lần đang chơi bạn ấy nói: Sophia push baby ra Sophia mệt rồi, Sophia đi nằm nghỉ đây. Cô Nhung push baby ra chưa.
Mình nghe đang ngạc nhiên chưa kịp hiểu thì mẹ bạn ý cười bảo bạn ấy bắt chước chị, vì chị bảo chị push baby ra mệt đấy.
Mẹ bạn ấy sinh thì có bà ngoại sang, bà sang chăm cả em và bạn ấy nên mình cũng ít sang chơi. Mình nhớ bạn ý lắm. Mình thật sự cảm thấy có lỗi, cảm giác như lừa tình con người ta xong lại bỏ rơi. Bạn ý hai tuổi, mình không biết bạn ấy có thể giữ những ký ức về mình đến bao lâu, nhưng mình không bao giờ muốn làm bạn ấy buồn. Thật ấy.
Bạn ấy và gia đình sắp chuyển đi Anh, mà chẳng biết khi nào quay lại đây. Cứ nghĩ đến việc không gặp bạn ấy nữa là mình buồn ơi là buồn. Mỗi lần mình sang chơi mẹ bạn ấy đều bảo là chị cứ nói là nếu Sophia không ngoan thì mẹ bảo cô Nhung không sang nữa, thế là bảo làm gì bạn ấy cũng làm.
Mình mê bạn ấy đến nỗi cứ mỗi lần sang chơi về mình lại lèo nhèo với bạn chồng nhà mình, sao anh không chịu đẻ baby cho em yêu. Nếu có con sau này mình cũng muốn đặt con mình là Sophia. Mình thích cái tên này từ khi học tiếng anh, tiền tố Sophi có nghĩa gì đó liên quan đến sự ham hiểu biết, kiến thức gì gì đó. Giờ thì mình yêu cái tên Sophia vì bạn ấy.
Hôm tuần rồi sang nhà bạn ấy chơi, bạn ấy cứ ngồi nhìn mình cười tít mắt: cô Nhung ơi, cô Nhung ơi, cô Nhung ơi. I love you, cô Nhung nói I love you đi. Baby I love you.
I love you. All the best for you, my dear Sophia.
https://www.facebook.com/photo.php?v=10154248001940790&set=vb.655125789&type=2&theater
Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014
H
H. à,
Bây giờ bên này là 9g35 tối, ngoài trời im lặng lắm, trong nhà cũng vậy. Bình thường, Đức hay mở nhạc, thỉnh thoảng có tiếng tàu đi ngang, vì nhà bọn tớ ở gần đường tàu. Nhưng hôm nay mọi thứ im ắng lắm. Đức đang làm việc, và có mấy chuyện phải lo nghĩ, nên tớ để cậu ấy một mình. Có thể ngày thường cũng có lúc nó yên ắng thế này mà tớ không để ý.
Hôm trước có một bạn up một tấm hình của tớ lên mạng, hình năm 2009, lúc bọn mình 20 tuổi. Tớ vẫn còn nhớ rõ hoàn cảnh của bức hình đó, nhưng mới đó mà đã 5 năm đấy H ạ. Tự nhiên tớ cảm thấy sợ thời gian. Kiểu như chớp mắt đã 5 năm. Rồi lại thêm một vài chớp mắt, tớ sẽ bước qua cái tuổi đáng sống nhất cuộc đời.
Tớ vẫn chẳng lớn lên thêm tẹo nào kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau, hay là tớ cũng không biết mình đã lớn lên nữa. Mà tớ cũng chẳng nhớ lần cuối gặp nhau là khi nào nữa H à. Hôm qua, tớ đọc lại nhật ký, trang cuối cùng mà tớ viết là về một lần chúng ta trò chuyện với nhau, một ngày nào đó mùa hè năm ngoái. Lần đấy tớ buồn vì nhận ra cậu khác, mà có lẽ tớ cũng khác. Rồi từ đó đến nay, tớ không động đến file nhật ký ấy nữa.
Trời ạ, mãi viết linh tinh ôn nghèo kể khổ quên bà cái mục đích mà tớ viết cái này rồi. Nhưng thôi, giống ngày xưa, đôi khi chúng ta nói chuyện linh tinh, có vì cái mục đích khỉ gì đâu.
Ngủ ngon.
Bây giờ bên này là 9g35 tối, ngoài trời im lặng lắm, trong nhà cũng vậy. Bình thường, Đức hay mở nhạc, thỉnh thoảng có tiếng tàu đi ngang, vì nhà bọn tớ ở gần đường tàu. Nhưng hôm nay mọi thứ im ắng lắm. Đức đang làm việc, và có mấy chuyện phải lo nghĩ, nên tớ để cậu ấy một mình. Có thể ngày thường cũng có lúc nó yên ắng thế này mà tớ không để ý.
Hôm trước có một bạn up một tấm hình của tớ lên mạng, hình năm 2009, lúc bọn mình 20 tuổi. Tớ vẫn còn nhớ rõ hoàn cảnh của bức hình đó, nhưng mới đó mà đã 5 năm đấy H ạ. Tự nhiên tớ cảm thấy sợ thời gian. Kiểu như chớp mắt đã 5 năm. Rồi lại thêm một vài chớp mắt, tớ sẽ bước qua cái tuổi đáng sống nhất cuộc đời.
Tớ vẫn chẳng lớn lên thêm tẹo nào kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau, hay là tớ cũng không biết mình đã lớn lên nữa. Mà tớ cũng chẳng nhớ lần cuối gặp nhau là khi nào nữa H à. Hôm qua, tớ đọc lại nhật ký, trang cuối cùng mà tớ viết là về một lần chúng ta trò chuyện với nhau, một ngày nào đó mùa hè năm ngoái. Lần đấy tớ buồn vì nhận ra cậu khác, mà có lẽ tớ cũng khác. Rồi từ đó đến nay, tớ không động đến file nhật ký ấy nữa.
Trời ạ, mãi viết linh tinh ôn nghèo kể khổ quên bà cái mục đích mà tớ viết cái này rồi. Nhưng thôi, giống ngày xưa, đôi khi chúng ta nói chuyện linh tinh, có vì cái mục đích khỉ gì đâu.
Ngủ ngon.
Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014
Bạn
Một năm trước đây, có một người bạn nói với mình cái này trước khi mình ra nước ngoài.
Giờ đọc lại như một bài thơ.
Giờ đọc lại như một bài thơ.
I must tell you before hand
being on a foreign land
might be exciting at first
but I won't be as pleasant as
you might inmagine
so toughen yourself
be a man/woman of steel
also, dont be ashamed when you
feel sad or upset
that is just who you are, what
you are
Đọc và nhớ bạn nhiều.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)