Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

H

H. à,

Bây giờ bên này là 9g35 tối, ngoài trời im lặng lắm, trong nhà cũng vậy. Bình thường, Đức hay mở nhạc, thỉnh thoảng có tiếng tàu đi ngang, vì nhà bọn tớ ở gần đường tàu. Nhưng hôm nay mọi thứ im ắng lắm. Đức đang làm việc, và có mấy chuyện phải lo nghĩ, nên tớ để cậu ấy một mình. Có thể ngày thường cũng có lúc nó yên ắng thế này mà tớ không để ý.

Hôm trước có một bạn up một tấm hình của tớ lên mạng, hình năm 2009, lúc bọn mình 20 tuổi. Tớ vẫn còn nhớ rõ hoàn cảnh của bức hình đó, nhưng mới đó mà đã 5 năm đấy H ạ. Tự nhiên tớ cảm thấy sợ thời gian. Kiểu như chớp mắt đã 5 năm. Rồi lại thêm một vài chớp mắt, tớ sẽ bước qua cái tuổi đáng sống nhất cuộc đời.

Tớ vẫn chẳng lớn lên thêm tẹo nào kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau, hay là tớ cũng không biết mình đã lớn lên nữa. Mà tớ cũng chẳng nhớ lần cuối gặp nhau là khi nào nữa H à. Hôm qua, tớ đọc lại nhật ký, trang cuối cùng mà tớ viết là về một lần chúng ta trò chuyện với nhau, một ngày nào đó mùa hè năm ngoái. Lần đấy tớ buồn vì nhận ra cậu khác, mà có lẽ tớ cũng khác. Rồi từ đó đến nay, tớ không động đến file nhật ký ấy nữa.

Trời ạ, mãi viết linh tinh ôn nghèo kể khổ quên bà cái mục đích mà tớ viết cái này rồi. Nhưng thôi, giống ngày xưa, đôi khi chúng ta nói chuyện linh tinh, có vì cái mục đích khỉ gì đâu.

Ngủ ngon.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét