Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

Til we meet again - Hẹn nhau ngày đó

I do miss you, my dear friend but it has been so long since the last time we talked.
Gặp bạn ở thì hiện tại làm mình thấy hoang mang. Mình đã nghĩ chúng ta sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, hoặc im lặng với nhau cũng đủ vui. Nhưng cái không gian im lặng awkward hôm ấy làm mình nản lòng lắm. Đến nỗi mình đã nghĩ mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn nếu mình không hẹn gặp lại bạn.
Mình đã băn khoăn rất nhiều, nhưng cuối cùng hai đứa đã chọn gặp nhau. Chúng mình hẹn ăn tối. Câu chuyện của mình xoay quanh gia đình bé nhỏ của mình. Chuyện của bạn là những phi vụ làm ăn, những người bạn kinh doanh của bạn. Đến lúc gần ra về, câu chuyện mới chạm được đến sự cô đơn của bạn. Điều đó làm mình buồn. Vì dầu sao đi nữa, bạn là hoặc đã từng là bạn tri kỷ của mình. Cảm giác như bạn đang chìm trong công việc. Công việc đang chiếm lấy bạn, đang lấy hết những niềm vui khác của bạn hoặc chính bạn chọn đó là niềm vui. Fine, it’s just the matter of choice.

Lúc hai đứa đi bộ trên đường, mình cũng đã nói với bạn. Mình đã băn khoăn khi hẹn gặp, vì lần gặp nhau trước có nhiều khoảng im lặng quá, có nhiều khoảng awkward moments quá. Mình thì không muốn như vậy. Đời quá ngắn để kéo dài những awkward moments đó. Bạn bảo mình thông minh. Mình nói đó không phải là thông minh mà là nhạy cảm. Nhưng thật ra mình cũng chưa kịp hiểu sao bạn lại bảo mình thông minh.

Câu chuyện chỉ đến đó thôi. Bạn để quên ví ở nhà hàng và quay lại lấy, còn mình thì đi tiếp đến chỗ hẹn với các bạn nk khác. Cuộc gặp kết thúc lửng lơ, chưa thể gọi là lần cuối cùng. Nhưng mình không biết là mình có đủ dũng cảm để hẹn gặp bạn lần nữa. Mình không biết có làm phiền bạn khi chia sẻ về những cảm xúc của mình không. Bạn đã che giấu cảm xúc của bạn rất giỏi. Hoặc giả bạn đã chai lì với những cảm xúc đó. Cả hai giả thuyết đều khiến mình không vui. Nhưng ai cũng có những bãi mìn mà tốt hơn hết là đừng đi vào đó.

Sau cuộc hẹn, mình nghĩ về bạn nhiều, mình muốn làm bạn lại với bạn. Nhưng chỉ nghĩ đến điều đó đã làm mình lên cơn panic attack. Mình nhắn cho bạn, bạn thật sự không muốn có một người bạn hay là quá bận để có một người bạn. Bạn nói cũng muốn có bạn, nhưng vấn đề nằm ở chỗ personal priority. Very  good point. Hiện tại mình cũng không thể nói rằng việc làm bạn lại với bạn là personal priority của mình, nên có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một lúc khác. Lúc mà cả hai chúng ta đều sẵn sàng làm bạn của nhau. Giờ thì take care nhé bạn.

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

Ác mộng

Đã thuê được nhà ở Sài Gòn, nên thỉnh thoảng chồng ở lại Sài Gòn còn mình thì về Bến Lức chơi. Có một buổi sáng nọ, mới vừa ngủ dậy đã thấy tin chồng nhắn, dậy thì gọi cho anh, có chiện này dui lắm.

Hí hí, tối qua anh mơ thấy ác mộng (?!?!). Lúc anh mới giật mình tỉnh dậy thì không nhớ được là chuyện gì, nhưng mà anh bứt rứt khó chịu nên phải đi đi lại lại trong phòng để cố nhớ ra là chuyện gì và cuối cùng anh cũng nhớ ra. Anh mơ thấy em gọi điện cho anh nói là em cắt tóc ngắn rồi, xong anh nói nếu cắt rồi thì em ở nhà luôn đi khỏi lên nữa, xong anh cúp máy. Rồi anh sợ quá giật mình tỉnh giấc.

Nghe xong mình cười lăn cười bò. Trời ơi, sự vụ tóc tai của em đã ám ảnh luôn cả vào giấc mơ của bạn ấy.

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Những cuộc hạnh ngộ

Chuyến đi này, tôi có dịp gặp nhiều người. Và mỗi lần, tôi đều cố gắng nhắc mình, sẽ không bao giờ biết được liệu đây có phải là lần cuối. May thay, tôi có nhiều cuộc hạnh ngộ bất ngờ và tôi biết ơn về điều đó.

Có một bạn, tôi đã phải nhắn tin năn nỉ để được gặp lại nó. Chúng tôi gặp nhau, không nói chuyện xưa chuyện cũ, chỉ chia sẻ với nhau những điều cần chia sẻ. Giữ cho nhau những khoảng lặng an toàn. Và chúng tôi vui. Vui trong khoảnh khắc đó. Chúng tôi đang định lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi mà nếu nó thành hiện thực chắc tôi sẽ nhớ mãi.

Có một vài người xa lạ, tôi gặp gỡ ở một góc nhỏ diệu kỳ ở Đà Lạt. Như một kiểu có duyên gặp nhau ở đó, một lần, rồi không biết đến khi nào sẽ gặp lại. Nhưng chúng ta cũng đã cùng nhau vui lấp lánh nơi góc nhỏ đó.

Có một bạn, như là duyên. Bạn ở Phần, hẹn tôi ở SG, rồi bạn cũng dắt mẹ đi chơi ở Úc cùng đợt với tôi. Chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở SG, mà có khi sẽ gặp lại nhau ở Úc. Tôi mong một lần nào đó sẽ gặp lại bạn ở Phần.

Có một bạn, tôi đã rất hăm hở nhắn tin hẹ hò với bạn. Nhưng niềm hân hoan đó cứ nhạt dần. Tôi vẫn nhớ bạn nhưng bây giờ, tôi cảm thấy như việc gặp nhau là không còn cần thiết nữa.

Từ giờ đến khi tôi quay lại Mỹ, vẫn còn vài người bạn tôi rất muốn gặp lại. Và tôi cũng mong chờ nhiều cuộc gặp gỡ khác.

Sau tất cả những chuyến đi, ký ức về con người, về những cuộc hạnh ngộ là những điều tôi luôn trân quý giữ gìn.


Trung Quốc Du Ký (Phần 1): Lịch trình

Lịch trình chuyến đi Trung Quốc lần này được chia là 3 phần chính trải dài trong 3 tuần.
Phần 1 (11/10 - 17/10): Thành Đô - Lạc Sơn - Nga Mi Sơn (Chengdu - Leshan - Emeishan)
Phần 2 (17/10 - 24/10): Tây An - Lạc Dương (Xian - Luayang)
Phần 3 (24/10 - 30/10): Hoàng Sơn - Tô Châu - Thượng Hải (Huangshan - Suzhou - Shanghai)

Vì Sài Gòn không có chuyến bay thẳng đi Thành Đô nên chúng tôi chọn bay theo lịch trình Hà Nội - Thành Đô và trở về theo tuyến Thượng Hải - Sài Gòn.

Phương tiện di chuyển thì chủ yếu là metro cho nội thành, tàu cao tốc cho các chuyến đi vòng quanh ngoại ô, và 2 lượt máy bay từ Thành Đô - Tây An và Tây An - Hoàng Sơn. 

Metro ở các thành phố lớn rất phát triển, sạch sẽ và tiện lợi vì có máy bán vé và thông báo bằng tiếng Anh. Mua vé tàu cao tốc, máy bay và khách sạn cũng có thể đặt trước trên CTrip, một ứng dụng du lịch của Trung Quốc có giao diện tiếng Anh, chấp nhận thanh toán bằng thẻ quốc tế. Tuy nhiên, phí dịch vụ của Ctrip theo mình là khá cao (~10$) cho một lượt đặt vé và vẫn phải ra ga xếp hàng ở quầy bán vé để lấy vé. Nên nếu muốn tiết kiệm, mình có thể đặt trước những chuyến quan trọng, và sát ngày, còn lại những chuyến sau đó, mình có thể ra ga mua trực tiếp. Nhưng nên ghi rõ ràng cụ thể thông tin chuyến tàu ra giấy rồi đưa cho các bạn ấy, vì ít nhân viên nói được tiếng Anh. Có thể tận dụng app Ctrip để tìm thông tin tàu. Thỉnh thoảng app Ctrip cũng có khuyến mãi mã giảm giá để đặt khách sạn ở TQ.

Về chỗ ở, lần này hai đứa chủ yếu xem trên Lonely Planet và book hostel. Cũng thú vị khi gặp gỡ và trò chuyện với nhiều đứa ở vòng quanh để xem tụi nó vật vã với TQ thế nào :)) Có một điều hơi lăn tăn là phần lớn tụi nó đều là kiểu du lịch bụi qua châu Á và điểm đến sau TQ là VN. Tụi nó hỏi mày giới thiệu cho tao mấy thứ để đi ở VN đi thì mình không rõ sẽ giới thiệu gì. 

Chuyện ăn uống. Có nhiều câu chuyện rùng rợn về ăn uống ở TQ, nhưng mình thì chưa gặp vấn đề gì nghiêm trọng lắm, chỉ bị đau bụng 1 ngày rồi thôi. Chủ yếu lựa các quán ăn đông khách nhìn sạch sẽ, có menu hình ảnh (phần lớn thì không có tiếng anh). Vẫn có những chuỗi thức ăn nhanh, chán quá, ngán quá thì vô ăn qua ngày đoạn tháng. Sau một tuần ăn đồ ăn Tứ Xuyên ở Thành Đô thì mình thèm đồ VN hết mức. Lạc sang đến được Tô Châu và Thượng Hải thì đồ ăn có vẻ hợp khẩu vị hơn. 

Chuyện ô nhiễm. Cơ thể mình có vẻ ngày càng nhạy cảm. Mình bị dị ứng, chảy nước mắt nước mũi rất nhiều vì khói thuốc. Sau một tuần ở Thành Đô, trời lạnh cộng với việc thường xuyên bị dính khói thuốc mình bị đau họng, sổ mũi. Đến Tây An thì trời xám xịt, mình lăn ra ốm thật, phải uống thuốc giảm đau hạ sốt kèm thuốc dị ứng mới đi chơi nổi. Nên nếu được, nhớ mang khẩu trang xịn đi theo, khẩu trang y tế có vẻ không có nhiều tác dụng với mình lắm. 

Sau chuyến đi thì mình có một rút kinh nghiệm cho lịch trình này như sau.
Phần 1 (11/10 - 17/10): Thành Đô - Lạc Sơn - Nga Mi Sơn (Chengdu - Leshan - Emeishan)
 - Nên kiểm tra thời tiết trước khi đi Nga Mi Sơn, vì nếu thời tiết không tốt thì lên đó rất phí. Vé vào cổng đắt, tiền xe đắt, cáp treo đắt. Đi lên không ngắm được cảnh thì tiếc. 
 - Có thể dành thêm 1 ngày để đi núi Thanh Thành và cái Dujiangyan Irrigation System 都江堰
Phần 2 (17/10 - 24/10): Tây An - Lạc Dương (Xian - Luayang)
 -Mình book khách sạn cả tuần ở Tây An luôn, nhưng nếu được mình sẽ dành ít nhất 1 đêm để đi Hoa Sơn.
Phần 3 (24/10 - 30/10): Hoàng Sơn - Tô Châu - Thượng Hải (Huangshan - Suzhou - Shanghai)
 - Mình bay đến Tunxi, đi xe một tiếng đến chân núi Hoàng Sơn. Sau đó quay ngược về Tunxi để bắt tàu đi Tô Châu. Thật ra dưới chân núi Hoàng Sơn có trạm xe bus đường dài (1 tiếng/chuyến) đi tới Thượng Hải và các vùng lân cận. Nên nếu tận dụng tốt thời gian, mình có thể dành thêm 1 ngày để đi thăm các làng cổ của người Hồi ở Hoàng Sơn, sau đó có thể bắt bus về Tô Châu buồi chiều tối. Tàu cao tốc đi từ Tunxi thì chỉ có 1 chuyến/ngày nên thời gian không được chủ động. 

Ok đó là sơ lược lịch trình. Khi nào quởn lại tiếp tục viết chi tiết cho từng phần.