Gặp bạn ở thì hiện tại làm mình thấy hoang mang. Mình đã nghĩ chúng ta sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, hoặc im lặng với nhau cũng đủ vui. Nhưng cái không gian im lặng awkward hôm ấy làm mình nản lòng lắm. Đến nỗi mình đã nghĩ mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn nếu mình không hẹn gặp lại bạn.
Lúc hai đứa đi bộ trên đường, mình cũng đã nói với bạn. Mình đã băn khoăn khi hẹn gặp, vì lần gặp nhau trước có nhiều khoảng im lặng quá, có nhiều khoảng awkward moments quá. Mình thì không muốn như vậy. Đời quá ngắn để kéo dài những awkward moments đó. Bạn bảo mình thông minh. Mình nói đó không phải là thông minh mà là nhạy cảm. Nhưng thật ra mình cũng chưa kịp hiểu sao bạn lại bảo mình thông minh.
Câu chuyện chỉ đến đó thôi. Bạn để quên ví ở nhà hàng và quay lại lấy, còn mình thì đi tiếp đến chỗ hẹn với các bạn nk khác. Cuộc gặp kết thúc lửng lơ, chưa thể gọi là lần cuối cùng. Nhưng mình không biết là mình có đủ dũng cảm để hẹn gặp bạn lần nữa. Mình không biết có làm phiền bạn khi chia sẻ về những cảm xúc của mình không. Bạn đã che giấu cảm xúc của bạn rất giỏi. Hoặc giả bạn đã chai lì với những cảm xúc đó. Cả hai giả thuyết đều khiến mình không vui. Nhưng ai cũng có những bãi mìn mà tốt hơn hết là đừng đi vào đó.
Sau cuộc hẹn, mình nghĩ về bạn nhiều, mình muốn làm bạn lại với bạn. Nhưng chỉ nghĩ đến điều đó đã làm mình lên cơn panic attack. Mình nhắn cho bạn, bạn thật sự không muốn có một người bạn hay là quá bận để có một người bạn. Bạn nói cũng muốn có bạn, nhưng vấn đề nằm ở chỗ personal priority. Very good point. Hiện tại mình cũng không thể nói rằng việc làm bạn lại với bạn là personal priority của mình, nên có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một lúc khác. Lúc mà cả hai chúng ta đều sẵn sàng làm bạn của nhau. Giờ thì take care nhé bạn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét