Hiển thị các bài đăng có nhãn camxuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn camxuc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

Cần rất nhiều tình thương

Mấy hôm nay đất nước mình lại thêm "bao phen hờn tủi". Những người lớn tuổi, như ba mẹ và các cô cậu mình đều là những người từng trải qua nhiều biến động của thời cuộc. Khi họ đã bỏ đất mẹ ra đi, dù lòng còn nhiều lưu luyến nhưng hờn giận chắc cũng chưa nguôi ngoai. Khi nhìn thấy những bạo động trong và ngoài nước, và cả những người trong gia đình, lòng mình cũng có nhiều hoang mang. Mình kể với anh về những xáo động và suy tư của mình. Anh không nói gì chỉ gửi cho mình một bài thơ. Cảm ơn anh rất nhiều.

Đất Nước Tình Thương

Đất Nước mình đẹp lắm đấy em ơi
Biển trải rất xa và núi rừng xanh thẳm
Những con đường lúa đôi bờ xa tắp
Những hàng cây im lặng đợi mặt trời


Đất Nước mình đẹp lắm đấy em ơi
Từ Lũng Cú đến Cà Mau đất mũi
Đất Nước mình qua bao phen hờn tủi
Vẫn nở hoa, cây táo ấy sau nhà!


Em thương thôi, đừng hờn giận nữa nha
Bởi Đất Nước cần nhiều tình thương lắm!
Những khổ đau thấm sâu vào từng dặm
Hàn gắn đến bao giờ? Tổ Quốc mới đi lên?


Em đừng giận nữa, chỉ thở thôi nghe em
Nghe tiếng tim mình đập trong lòng Đất Nước
Bỏ hết xuống cái Tôi mình quá lớn
Chỉ để thương ngay nỗi khổ trong mình


Trước khi cất lời, em giữ lại lặng thinh
Dù nhìn thấy những điều tim buốt nhói
Hay trăn trở với muôn vàn câu hỏi
Phải làm sao để đỡ những muộn phiền?


Phải chăng Đất Nước là của những kẻ có tiền?
Hay những kẻ quên mình từ đâu nhỉ?
Bao gian khó trút lên người chăm chỉ
Mặn mồ hôi mà cay đắng chất chồng?


Em thấy đấy, nước mình đáng thương không?
Nếu thương thật thì em ngồi yên lại
Đừng để giận cuốn mất mình đi mãi
Bình an rồi, em sẽ rõ đúng – sai….


Đất Nước mình vẫn sẽ có ngày mai
Nếu từ hôm nay, em thương mình chân thành nhất…
Hãy yêu Đất Nước từ những gì có thật
Như yêu ba, yêu mẹ, yêu mình…
Như yêu chiều tà hay yêu ánh bình minh
Như yêu bão tố hay những ngày nắng hạn
Như yêu thầy, yêu bạn….
Yêu mùa hè đã đến cầm tay….


Em ạ, em phải thấy mình rất may
Khi thấy Đất Nước còn an bình như thế…
Dù những chuyện trái ngang vô kể
Thì niềm thương còn ở trái tim mình!


(Nguyễn Thùy Linh)
https://langmai.org/dai-may-tim/tho/dat-nuoc-tinh-thuong/

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Có ai đang hạnh phúc ở ngoài đó chăng

Mình lắng nghe và nhìn thấy nhiều câu chuyện buồn và nặng nề đến nỗi mình tự hỏi liệu người ta có còn tin vào hạnh phúc và có đang tìm cầu hạnh phúc nữa không.

Hạnh phúc dường như là một thứ quá mơ hồ để tìm kiếm. Hạnh phúc là một trạng thái, một kiểu cân bằng. Người ta phải trải qua cảm giác đó, lưu giữ nó lại, để đến một lúc nào đó, khi mất cân bằng người ta mới có thể tìm lại được. Chớ bây giờ cũng đang có nhiều niềm đau nỗi khổ, mà không biết dáng hình hạnh phúc nó ra làm sao thì biết sao mà tìm.

Đi tìm cái mơ hồ khó quá thì người ta quay ra tìm cái dễ nắm bắt hơn. Người ta đi kiếm tiền, mua nhà, mua xe, mua đồ ăn, sắm sửa đồ đạc, tìm cầu danh vọng.

Quan trọng là ta không dừng lại. Cứ tìm kiếm, kiểu gì rồi cũng đến lúc tìm ra. Tìm hết mấy thứ sờ mó được, rồi sẽ đến lúc chạm tới cái hư vô.

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

Til we meet again - Hẹn nhau ngày đó

I do miss you, my dear friend but it has been so long since the last time we talked.
Gặp bạn ở thì hiện tại làm mình thấy hoang mang. Mình đã nghĩ chúng ta sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, hoặc im lặng với nhau cũng đủ vui. Nhưng cái không gian im lặng awkward hôm ấy làm mình nản lòng lắm. Đến nỗi mình đã nghĩ mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn nếu mình không hẹn gặp lại bạn.
Mình đã băn khoăn rất nhiều, nhưng cuối cùng hai đứa đã chọn gặp nhau. Chúng mình hẹn ăn tối. Câu chuyện của mình xoay quanh gia đình bé nhỏ của mình. Chuyện của bạn là những phi vụ làm ăn, những người bạn kinh doanh của bạn. Đến lúc gần ra về, câu chuyện mới chạm được đến sự cô đơn của bạn. Điều đó làm mình buồn. Vì dầu sao đi nữa, bạn là hoặc đã từng là bạn tri kỷ của mình. Cảm giác như bạn đang chìm trong công việc. Công việc đang chiếm lấy bạn, đang lấy hết những niềm vui khác của bạn hoặc chính bạn chọn đó là niềm vui. Fine, it’s just the matter of choice.

Lúc hai đứa đi bộ trên đường, mình cũng đã nói với bạn. Mình đã băn khoăn khi hẹn gặp, vì lần gặp nhau trước có nhiều khoảng im lặng quá, có nhiều khoảng awkward moments quá. Mình thì không muốn như vậy. Đời quá ngắn để kéo dài những awkward moments đó. Bạn bảo mình thông minh. Mình nói đó không phải là thông minh mà là nhạy cảm. Nhưng thật ra mình cũng chưa kịp hiểu sao bạn lại bảo mình thông minh.

Câu chuyện chỉ đến đó thôi. Bạn để quên ví ở nhà hàng và quay lại lấy, còn mình thì đi tiếp đến chỗ hẹn với các bạn nk khác. Cuộc gặp kết thúc lửng lơ, chưa thể gọi là lần cuối cùng. Nhưng mình không biết là mình có đủ dũng cảm để hẹn gặp bạn lần nữa. Mình không biết có làm phiền bạn khi chia sẻ về những cảm xúc của mình không. Bạn đã che giấu cảm xúc của bạn rất giỏi. Hoặc giả bạn đã chai lì với những cảm xúc đó. Cả hai giả thuyết đều khiến mình không vui. Nhưng ai cũng có những bãi mìn mà tốt hơn hết là đừng đi vào đó.

Sau cuộc hẹn, mình nghĩ về bạn nhiều, mình muốn làm bạn lại với bạn. Nhưng chỉ nghĩ đến điều đó đã làm mình lên cơn panic attack. Mình nhắn cho bạn, bạn thật sự không muốn có một người bạn hay là quá bận để có một người bạn. Bạn nói cũng muốn có bạn, nhưng vấn đề nằm ở chỗ personal priority. Very  good point. Hiện tại mình cũng không thể nói rằng việc làm bạn lại với bạn là personal priority của mình, nên có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một lúc khác. Lúc mà cả hai chúng ta đều sẵn sàng làm bạn của nhau. Giờ thì take care nhé bạn.

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Làm sao để phấn chấn lên

Mấy hôm nay tôi cứ bồn chồn, chắc là vì tôi sắp về nhà.
Tôi đã định giấu nhẹm chuyện này đi. Tôi sẽ len lén về, chạy vào nhà, rồi hét toáng lên như hồi còn nhỏ, Thưa ba mẹ con mới về!!!!

Nhưng không giấu được khi mẹ hỏi chừng nào về. Im luôn thì được, chớ nói xạo thì không nói được. Vậy là ba mẹ cũng biết tôi sắp về. Thấy ba mẹ mừng mừng nôn nao, làm tôi cũng xốn xang quá.

Đợt này về có nhiều thứ tôi muốn làm. Lên kế hoạch mãi không xong. Định đi thăm thú vài nơi, nhưng đang lên kế hoạch thì nơi bị động đất, nơi bị lũ quét, nơi thì tai nạn liên miên. Buồn quá, không tính toán gì nữa. Đợi qua cơn buồn đã.

Hôm trước, mình nói với bạn chồng là lẽ ra chúng ta phải rộn ràng và tung tăng cho mấy ngày sắp tới này chứ. Anh cũng gật gù, ừ, anh cũng thấy mọi thứ sao sao. Làm thế nào để mình phấn chấn lên nhỉ.

Chuyến đi của tôi, chỉ vài người biết. Tôi có rủ một chị bạn đi cùng, người mà cả hai đứa tôi đều có nhiều tin tưởng và thương yêu. Người mà chúng tôi nghĩ có thể ở cùng nhau vài bữa nửa tháng, rong ruổi vô định cùng nhau trên những chặng đường.

Sáng nay, có người em họ, hỏi thăm tôi đi đâu cho "đu" theo với. Tôi phân vân lắm, tôi đã đi cùng cô ấy một lần, và không hợp lắm. Nhưng biết đâu, giờ cô ấy khác. Tôi hỏi cô ấy thích đi đâu, phải thích thì mới đi được, chứ những nơi tôi muốn đi chắc gì cô ấy đã thích. Cô ấy bảo, tôi cứ plan đi, nếu đu theo được chỗ nào thì đi.

Từ đợt đi Bryce Canyon với hai bạn không hợp lắm, tôi đâm ra cảnh giác khi rủ ai đó đi cùng. Tôi giờ trân trọng từng chuyến đi, nên đi cùng người không hợp thì hoài phí quá, cho cả mình và cho người đó.

Mai mình sẽ vào rừng cắm trại. Hy vọng sau một tuần lang thang thì hai đứa có thể phấn chấn lên.

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

May mà có anh, đời còn dễ thương

Mấy ngày qua có nhiều chuyện nhỏ nhặt linh tinh xảy ra làm mình lao xao trong lòng. Anh ở đó với mình, lắng nghe và chứng kiến mọi việc, nhưng với một tâm thế điềm tĩnh hơn nhiều.

Một buổi chiều, bọn mình may mắn đi đến được Fairyland Point, một điểm ngắm cảnh ngay gần cổng công viên Bryce Canyon. Đây không phải là một điểm ngắm cảnh quá nổi tiếng trong quần thể Bryce Canyon nhưng là một nơi đẹp vừa đủ, và quan trọng nhất là nó vắng và yên tĩnh vô cùng.

Hai đứa mình đi bộ dọc con đường mòn xuống thung lũng khoảng vài trăm mét, rồi dừng lại ngồi yên ngắm cảnh. Suốt cả mấy ngày qua, đây là những phút giây thảnh thơi và yên bình nhất. Mình có thể cùng anh ngồi đây ngắm cảnh cả ngày, và cả đêm nữa.

Ngồi yên với anh làm mình thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cảm ơn anh, may mà có anh, đời còn dễ thương.




Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

Coi phim hoạt hình - Tiệm cà phê gấu trắng - Shirokuma Cafe

Nhà mình hai đứa đều là gấu, ngoại hiệu là Song Hùng Kỳ Hiệp. Một đứa trắng bóc thì gọi là gấu trắng, ngoại hiệu là Bắc Cực Đại Lão Gấu. Đứa kia trắng đen không đều thì gọi là gấu trúc, ngoại hiệu là Đại Hùng Miêu. Hai đứa hay search video gấu trắng và gấu trúc để coi, mấy con mập mập đó dễ cưng lắm.

Một lần tình cờ hai đứa phát hiện ra bộ phim hoạt hình Nhật Bản "Tiệm cà phê gấu trắng - Shirokuma cafe". Phim làm từ một bộ truyện tranh về cuộc sống thường ngày của mấy con thú xoay quanh tiệm cà phê gấu trắng. Phim này hài hước tinh tế nhẹ nhàng. Đặc biệt, nhân vật gấu trắng rất thú vị (nhoi có phong cách) và có nhiều điểm chung với con gấu trắng nhà mình. Hai đứa đã phải subscribe Crunchy Roll để coi trọn bộ từ hơn năm trước. Mấy bữa nay mới phát hiện một trang phim lậu của VN có lồng tiếng phim này bằng tiếng việt, vậy là hai đứa lại mò ra coi lại, vẫn cười bò lăn.

Sáng chủ nhật tuần rồi, mình đang ngủ nướng thì nghe tiếng nhạc Nhật Bản. Bạn chồng thay đổi phong cách, thay vì mở play list thông thường thì play list nhạc phim của Tiệm cà phê gấu trắng. Mình nhìn thì hắn nhe răng cười: mình học tiếng Nhật luôn để cuối năm đi chơi.

Ở Nhật cũng có một quán cà phê Shirokuma thiệt, hai đứa nói nhất định sẽ ghé qua :))



Coi kịch - Đoàn lô tô Hai Phượng

Bữa trước tình cờ coi youtube được vở kịch từ cảm hứng của phim tài liệu "Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng". Mình thích dễ sợ, coi đi coi lại ba lần vẫn thích. Mấy bạn đó diễn duyên ghê luôn, tạo hình nhân vật có tâm hết sức. Nhìn mấy bạn đó, là nhớ lại mấy đoàn lô tô hay về miền Tây liền luôn.

Mình ở VN lúc đang chiếu "Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng", phim về một đoàn lô tô liên tỉnh. Mình thấy trên youtube cũng có bản full rồi, mà không muốn coi lại, tại phim buồn quá.

Hồi nhỏ, ở quê mà mỗi lần có hội chợ về thì vui hết sức. Tụi con nít chỉ chờ tối đến, tắm rửa ăn cơm rồi rồng rắn đi hội chợ, coi người ta thả bọ kêu lô tô, chơi bắn súng, ném lon, coi mấy anh bóng hát hò. Đêm thì đông vui vậy thôi, chớ sáng đi qua đám hội chợ đó thì đìu hiu lắm. Mình nhớ có lần mình có thấy một đứa nhỏ trong đám người hội chợ, nghe nó nói chuyện mình thích lắm. Kiều mình khờ khờ nghe một đứa lang bạt giang hồ nói chuyện thì thấy rõ khác. (dùng từ "lang bạt giang hồ" thì không đúng ý mình lắm, nó giống như là "đầu đường xó chợ" hay là "giang hồ tứ chiếng", mà mình thấy sao mấy từ đó nghe nghĩa nó tiêu cực quá, nên thôi. Mình nể mấy đứa đó thiệt mà.)

Nhóm này làm nhạc kịch, mình thấy thiên về chính kịch nhiều hơn nên thi chương trình hài này thì cũng hơi lệch quẻ với mấy nhóm hài hài khác. Nhưng mà lâu rồi mình mới coi được kịch có tâm vậy trên truyền hình, đỡ ghiền. Mai mốt về sài gòn, hy vọng mấy bạn này có diễn vở gì đó để mình đi coi.


Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

Ngồi thở, chờ mây tan

Thỉnh thoảng, tôi có mấy chuyện vấn vương trong lòng mà không tâm sự được với ai hết. Tôi đã từng nghĩ tôi có thể kể với anh tất cả mọi thứ trên đời này, nhưng mà cũng có những lúc như thế này, tôi không nghĩ anh hiểu được. Suy cho cùng, thì chúng ta vẫn là hai chú gấu độc lập mà.

Tôi cũng không viết nó ra được. Tôi e dè với nó, tôi không dám đi đến tận cùng những cơn sóng cảm xúc đó, nên làm sao tôi viết về nó được.

 Vậy là nó cứ ở đó, lâu lâu lại trồi lên lờn vờn trong tôi.

Mỗi lần như vậy, tôi hay làm việc nhà. Tôi dọn nhà, dọn vườn rau con con, dọn tủ, dọn bếp. Tôi bày ra nấu nướng linh tinh.

Tôi vẫn đi học, đi tutor, vẫn bận rộn với những thời khóa hằng ngày của mình. Tôi sợ những lúc ngồi im.

Thật ra, tôi nghĩ tôi nên trân quý những lúc ngồi im. Những phút im đó, tôi sẽ ngồi thở và chờ mây tan.

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Hãy yêu nhau đi

Hôm trước mình đọc tin về mấy vụ tấn công của nhà nước hồi giáo ở châu Âu với châu Phi thiệt là buồn. Chắc còn lâu lâu lắm châu Âu mới có thể bình yên trở lại. Nếu năm trước bọn mình không đi thì không biết đến khi nào mới có thể quay lại. Có bao giờ thế giới này im tiếng súng chưa nhỉ?

Đọc qua một vòng tin tức xong, nhắn tin cho chồng, thế giới đau thương quá anh ơi, thương anh lắm. Nghe có vẻ không liên quan gì đến nhau lắm, nhưng mình cảm thấy an ủi khi ngày nào hai đứa cũng nói thương nhau. Nhìn cảnh hoảng loạn ở sân bay Brussels, mình thấy tình đời mong manh quá.

Khoảng hai tuần trước, mình có viết một lá thư gửi cho ba mẹ. Lá thư ba trang chỉ để nói, con vui, con khỏe và con thương nhớ ba mẹ nhiều lắm. Lúc viết thư xong, mình đưa cho chồng đọc. Mình hỏi, sau này con gái anh lấy chồng xa, gửi cho anh một lá thư vậy thì anh thấy sao. Chồng cười cười, thì anh xỉu chớ sao. Không biết giờ ba mẹ đã nhận được thư chưa.

Hôm nay, sáng mình lái xe chở chồng đi làm rồi đi khám răng. Chiều thì đi tutor xong mình để xe lại ở công ty chồng để tối bạn ấy tự lái xe về. Lúc chuẩn bị qua drop xe thì nhận được tin nhắn,

Chồng: Chú sắp qua chưa? Chú có uống nước không anh lấy cho.
Chú gấu vợ: Chú không, cảm ơn anh.
Chồng: Khi nào chú đến thì nhắn anh biết, anh ra cho chú trái quýt.
Chú gấu vợ: Thôi, em không ăn quýt, mang cho em trái chuối đi.

Mình đến, bạn ấy mang ra cho mình lon nước với trái chuối, rồi đi bộ với mình ra trạm bus. Vậy thôi, mà mình vui cả tối. Thiệt, mình là đứa dễ dụ nhất trên đời.




Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Thở đi em

Tôi ngồi đó chờ đợi anh sẽ nói một điều gì đó. 
Sau một hồi im lặng, anh nói: Đây đâu phải là lần đầu tiên. 
I just burst into tear, again. Em biết, sau mỗi lần như vậy ... I'm just broken. Why don't you try to help me out? Em không muốn có thêm một lần nào như vậy nữa. 

Anh siết tay tôi, ngần ngừ. 
Em thở đi, anh gõ chuông cho em thở nha. 

****
 Tôi mừng là tôi đã đem cái chuông lên bàn khi hai đứa ngồi xuống nói chuyện với nhau. Cái chuông nhỏ ấy không phải để cho một nghi thức tôn giáo nào cả. Nó dùng để nhắc chúng tôi dừng lại và thở. 

Hôm ấy, tôi đã dừng lại và thở trước cơn bão cảm xúc trong tôi. 
Hôm ấy, anh đã dừng lại và thở để lắng nghe cảm xúc trong anh. 

Tôi đã quên mất nguồn cơn của sự việc. 
Nhưng tôi đã biết thương mình hơn một chút, thương anh hơn một chút sau ngày hôm đó. 


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

Sợ

Sáng nay, khi ngủ dậy, tự nhiên mình lại nghĩ đến chuyến đi Mexico, và một điều mình chưa nói đến trong chuyến đó. 

Mình quay sang nói với chồng, chuyện gì sẽ xảy ra NẾU bà lão đang quét sân đó là một người thuộc băng đảng mafia bắt cóc bán nội tạng các kiểu, bà ý gọi điện thoại xí xô xí xào tiếng TBN sao mình biết được là gọi cho ai, để làm gì. 

Chuyện gì sẽ xảy ra NẾU chú bé 5 tuổi kia là con mình mà nó lại dám bắt chuyện với hai người lạ trên máy bay như vậy. Nếu hai kẻ lạ mặt đó có ý đồ bất chính với con mình thì sao. 

Mình đã từng sợ, nhưng tại sao lúc đó mình không sợ? Mình có nên sợ hay không? Nếu mình sợ thì nỗi sợ đó đến từ đâu? 

Chồng bảo, thì tại vì mình chưa đủ "lịch duyệt giang hồ" nên mình sợ. Chồng ngẩn người ra nghĩ một lượt, xong bảo sao anh chưa bao giờ sợ hết. 

Mình chưa suy nghĩ được rõ ràng lắm, nhưng mình nghĩ nỗi sợ của mình một phần đến từ những điều mình chưa biết. Vì mình không biết nên mình sợ. Như mình không biết bà lão ấy là người như thế nào, mình không biết hai kẻ lạ mặt trên máy bay ở đâu ra. Khi đến nơi lạ, mình "lạ nước lạ cái" nên mình cũng sợ. 
Hai đứa mình muốn đi đến châu Phi, muốn đi Istanbul, muốn thăm Israel, thăm Iran. Nhưng bọn mình sợ. Hoặc lần Thanksgiving vừa rồi, bọn mình cũng cancel một chuyến đi vì mình sợ lái xe không an toàn. 

Mình nghĩ khi mình đã sợ thì mình hoàn toàn không nên đi đâu hết, vì có đi thì mình cũng không tận hưởng, nhìn thấy, cảm nhận được gì từ chuyến đi đó. 

Rõ ràng, mình cần cẩn trọng trong khi đi du lịch. Tuy nhiên, với những đứa hay lo như mình thì đó là một ranh giới mỏng manh giữa cẩn trọng và lo lắng, bất an. 

Nghĩ về "lịch duyệt giang hồ", bọn mình đã có những quan sát, đánh giá, nhận định khi quyết định tiếp cận với bà lão hoặc là đứa bé. Những cái đó đến rất nhanh và tự nhiên dựa trên những kinh nghiệm bản thân. Chắc sau này, khi hai đứa "bôn tẩu giang hồ" nhiều hơn thì sẽ đỡ sợ. 

Sáng nay, cảm thấy rất thú vị, khi mình nằm đó, "quan sát" nỗi sợ của mình. Thử nghĩ xem đầu vào là gì, não mình tâm mình đã xử lý mớ thông tin đó như thế nào để "sản xuất" ra cái nỗi sợ hãi đó. 

Nghĩ một hồi lùng bùng, quay qua ôm chồng cười hí hí, em đi học tâm lý học đây. 
 

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Em ơi, đừng buồn!

Hôm qua, lúc viết bài review sách, mình lèm bèm rằng tại sao có một chương mà mình đọc đi đọc lại 3 lần mà vẫn không viết được cái méo gì hết là sao? Em bị ngu rồi! Em không có đầu óc suy luận tư duy gì hết ráo trọi trơn! Tiếng Anh của em ngày càng dốt! Trời ơi, nuôi chi tốn cơm gạo vậy trời.
 
Chồng bèn ca bài quen thuộc: Em đừng buồn nha!!!

Mình không có buồn, bạn nhìn vô mặt mình coi mình có buồn không? Phải gọi đúng tên cảm xúc của mình chớ. Mình đang hoang mang và thất vọng về bản thân mình. Mình thấy rất tự ti và mình sắp chui tụt vô cái vỏ ngao sò ốc hến của mình đây. 

Tối đó, tiết mục đọc sách đêm khuya của bạn có màn đọc về tư duy phản biện. Rồi hai đứa lôi lời giới thiệu của cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư ra chém nát bét. Bạn biết cách làm cho mình cười lắm. Nhưng mà nhiều khi như vậy làm mình cứ lờ đờ trôi qua những lúc bấp bênh như vầy, chớ không chịu bay vô mà giải quyết ngọn ngành. Nó cứ dồn cục, rồi tới một ngày nó trồi lên nguyên tảng thì hai đứa biết làm răng.

Cái tư duy phản biện này sẽ được vô sách đỏ mấy thứ cần phải học cho cái cuộc đời này của mình vậy. 

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Trời gió

Bữa nay trời gió quá xá. Cái chuông gió treo ngoài ban công leng keng miết nghe mà tội. 
Mùa này trở lạnh rồi.
 
***
Thứ năm 
Sáng đi tutor, cô quản lý báo là một đứa mà mình tutor đã ok, quay về lớp lại, thay bằng một em mới. 

Tụi nhỏ vừa hết học kỳ, nên cũng có gặp trao đổi với giáo viên về học kỳ mới, về mấy đứa nhỏ đang theo lớp phụ đạo này. Có một đứa có vấn đề về trí nhớ nên nếu mà dạy rồi, mà tuần sau ẻm quên mất thì biết mà thông cảm cho ẻm. Có một em thì gặp vấn đề về đọc hiểu, nên cho toán thì em làm được mà kêu giải toán đố thì nhớ kiên nhẫn với em một chút vì có khi em đọc đề mà hông hiểu. Còn có hai em, ba mẹ đang trong giai đoạn ly hôn, hôm thì ở với ba, hôm thì ở với mẹ, nên cũng nên để ý tụi nhỏ hơn một chút. À, tụi mình cũng nhớ để ý, có khi tụi nhỏ sáng không ăn sáng nên hay bị đói mất tập trung, có bánh trái trong tủ nè nha, cần thì lấy cho tụi nhỏ ăn. 

Không thấy nhắc tới em của mình, mình hỏi thăm, bạn F của mình thì sao hả cô. Cổ cười ngất, cổ nói ở, bạn F đó là "pain in the ass" của tụi mình đó. Bạn đó đang bắt đầu trổ mã dậy thì, có bạn gái rồi, bữa trước cô dạy thế, thấy bạn còn ghi tên bạn gái lên tay. Bữa nay, mình ngồi học với bạn F, bản vẫn lèm bèm, năn nỉ xin để bài về nhà làm, chơi cái gì đi. Bữa nay, bạn học cũng ngoan nên mình cũng nhẹ nhàng với bản. 

Chiều, mình lại có 2 tiếng lên phụ cô giáo trên lớp. Tiết đầu cô giảng lý thuyết cho tụi nhỏ, mình cũng ghi lại vô sổ, tại mấy cái này hồi xưa mình học khác. Rồi tiết sau làm bài tập. 

Mình đến lớp thường ngồi ở một bàn góc lớp, đứa nào hông biết gì thì chạy qua chỗ mình hỏi. Bốn đứa chạy qua bàn mình để làm bài. Tụi nó cứ ngồi mò mò, bí thì dòm mình cười cười, mình cũng cười cười lại. Được cái đã chạy qua hỏi thì đứa nào cũng chịu nghe, chịu học. 

Lúc đi ra cổng, tự nhiên thấy thanh thản, nghĩ rằng mình đã sẵn sàng để bạn mèo con của mình đến trái đất này và thử đủ mọi hỉ nộ ái ố buồn vui ở cái chốn này. 

Thứ sáu
Mình lại có một bữa đi volunteer nữa. Bữa này thì đuối như trái chuối. Có một sự khác biệt quá lớn giữa một đứa lớp bảy và bảy đứa lớp một. Cũng may, mỗi tháng chỉ có 2 buổi đi với tụi nhỏ nhít này. Vui nhưng mà đuối quá. 

Chiều, ngủ dậy, thì thế giới đầy đau thương này lại thêm thương đau. Tự nhiên mình ngồi thẫn thờ, mình có nên nghĩ lại về việc sẽ sinh con ra ở nơi đây. 

***
Sáng nay thèm chả cá lã vọng, rủ bạn chồng đi ăn. Xà quầng đọc tin tức một hồi, mình nói với chồng, thôi tháng nay ăn chay cầu nguyện cho hoà bình thế giới nha. Rồi hai đứa ra chùa ăn cơm chùa. 

Mình định viết về cái chuyến lên chùa của mình tuần rồi, nhưng mà còn phải xử lý mớ bài dồn cục lại, đầu óc cứ vướng cái này cái kia viết hổng có ra.

Đêm muộn rồi mà trời vẫn còn gió quá. 


Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

Chữ

Thật là kinh khủng, mình thậm chí còn không thể viết được.
Những con chữ như là một lũ trẻ hiếu động, chạy loanh quanh làm mình cứ hoa mắt lên, làm mọi thứ rối tung lên, và rồi chẳng có những con chữ chảy ra từ những đầu ngón tay mình như mình nhớ đâu đó trong một câu chuyện thần tiên.
Hôm nay là một ngày mưa. Mình chỉ thích mưa khi có một chỗ khô ráo, mát mẻ để cảm nhận cái lành lạnh, buồn buồn, và chậm của mưa. Còn mưa mà ẩm ướt, mà hối hả mà vội vội vàng vàng, mà đau rát cả mặt thì em xin. Hôm nay, mình đi ngoài mưa với một cảm giác rất mới, vô cảm.

Dạo này mình thấy sợ mình. Mình tỉnh táo lạ lùng, nhìn những lúc mình vui mình buồn, mình đau, mình mệt mỏi, mình choáng váng, như nhìn một cảm xúc của một ai đó. Mình gần như cho mọi cảm xúc tự do thể hiện với đám bạn. Mình cần có khoảng thời gian tĩnh lặng nhỉ?

Đêm mưa.
Mình nghe nhạc. Lâu lắm rồi mới có cảm giác khi nghe nhạc.
Nghe Cầu vồng đêm mưa.
Nghe Way back into love.
Chưa bao giờ.
Toàn bài cũ.
Nghe bài mới. Mới của mình thôi, chứ cũng chẳng biết có từ bao giờ.
Nghe Điều cuối cùng chờ đợi.
Hoa có vàng nơi ấy.
Chiều biển vắng thênh thang.

Thích nghe nhạc Việt Anh, vì cái gì đó lãng đãng trong đó. Trong lời hát có gì đó rất thơ, đẹp và buồn, và luôn như chơi vơi, không tròn vẹn.

Máy mới, chẳng có nhiều nhạc.
Thèm nghe lại mấy bài Rock ngày xưa hay nghe.
Sâu và Day Dứt.
Tuần sau sang lấy ổ cứng chép lại nhạc.

Mai là được về với mẹ. Về, đôi khi chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là về, yên lòng, rồi lại ra đi.

Có bình yên nào không xót xa...