Hiển thị các bài đăng có nhãn linhtinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn linhtinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Flower Piano

Cuối tuần, hai đứa nhà quê lên phố đi dạo vườn thượng uyển (chồng dịch từ botanic garden) ở San Francisco. Hôm đó, đang có chương trình "Flower Piano", các bạn ấy sắp xếp 12 cây piano ở khắp ngóc ngách trong vườn rồi chơi nhạc.

Hai đứa lang thang cả ngày.

Piano dưới tán cây

Piano ở quảng trường

Piano ở lầu vọng nguyệt

Piano giữa vườn hoa

Piano bên cầu soi bóng nước


Piano giữa rừng cây

Hoa đào lạc quẻ nở giữa mùa hè

Buổi chiều, lúc 3pm, thì có một buổi chơi nhạc của một nhóm Orchestra nghiệp dư ở quảng trường chính. Mình vừa trải manh xuống bãi cỏ, là chồng mập lăn ra ngủ khò. Ban nhạc chơi xong phần một thì bạn ấy tỉnh dậy. Mình rủ sang vườn hoa nghe duet piano, bạn ấy ngơ ngác, anh còn chưa nghe ở đây mà.

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Hè về

Mặc dù trời đã nóng lên và bọn con nít cũng nghỉ học từ cả tháng trước, giờ mình mới thi xong cuối kỳ nên mới chính thức là hè. Mùa này mình học 4 môn, có hai môn thú vị là môn vẽ và môn Stress coping skills.

Đây là bài final môn vẽ của mình, chân dung tự họa.
 Vẽ xong, khoe chồng, chồng phán, ồ, xịn, mắt mũi miệng với gương mặt chỉnh lại một chút là giống em y chang. Nói chung là nhận xét có tâm lắm. Mình thấy vẽ siêu khó, chỉ cần chỉnh một chút xíu, dài ngắn đậm nhạt là đã thấy ra một gương mặt khác hẳn. Ngày nào mình cũng nhìn mình trong gương vậy mà vẽ hoài không ra được cái mặt mình. Tuần này sẽ đem chồng mập ra làm thí nghiệm để coi sao.

Sáng nay là thi xong môn cuối, về mình tranh thủ đi chợ. Định mua thịt với tôm về nấu nui sáng mai đãi khách, vậy mà đến hàng tôm nhìn thấy ngán, qua hàng thịt nhìn thấy chán, thôi mai cho ăn bánh mì bơ đậu phộng, uống sữa almond nhé cưng. Dạo này mình cai bánh ngọt, nên thỉnh thoảng lượn lờ ở quầy bánh để thử xem mình còn ghiền không (phương pháp này nhìn chung hiệu quả, nhưng nguy hiểm vì có hôm nó cũng phản tác dụng). Hôm nay ở quầy bánh có một cái kệ hoa cúc xinh ơi là xinh, nhìn thấy mộc mạc hiền lành dễ thương hết sức. Rất tiếc, mình đã lên kế hoạch declutter nhà mình cuối tuần này nên sẽ tạm hoãn việc tha lôi thêm bất cứ thứ gì về nhà trước khi vất hết mấy thứ không cần thiết trong nhà.




Việc chính không thành, đành quay lại quầy rau củ mua chanh với mật ong về ngâm cho chồng mập. Dạ dày mình nhạy cảm với acid nên mình tạm biệt các thể loại cam chanh quít bưởi cũng một thời gian rồi. Bữa nay nhân dịp chồng bị cảm mình quay lại với các em ý, cho các em ý thêm một cơ hội coi sao. Sau khi mua 1 ký chanh và một hũ to mật ong, mình mò sang cái máy vắt cam định bụng làm một bình về uống giữa trưa hè nóng bức. Đang vắt ngon lành thì cái máy giở chứng, phải gọi người đến xem. Bạn nhân viên bảo, cái mày này nó nhạy cảm lắm, lỏng lẽo một chút là nó đình công. Sau năm phút tháo ra lắp vào các kiểu, bạn ấy quay sang, xin lỗi mày nghen cái máy này nó đơ luôn rồi, tao tặng mày uống đỡ cái chai trên kệ này nha, cái này tao mới vắt sáng nay luôn á, để sẵn ở đây cho mọi người tiện lấy thôi. Các bạn này rất biết làm vui lòng khách hàng. Mấy bạn nhân viên ở đây bạn nào cũng tươi vui nhiệt tình và thân thiện hết sức.

***

Tuần này dọn dẹp, mình sẽ thử áp dụng nguyên tắc Marie Kondo, nôm na là vứt (gần) hết đồ trong nhà, khi không còn gì nữa thì nhà sẽ tự gọn gàng sạch đẹp. Nghe vậy chứ với mình cũng khó khăn, vì mình có xu hướng giữ lại nhiều thứ trong nhà, nhiều khi nó chỉ có tác dụng làm yên lòng gia chủ, chớ tám chục năm có khi mình cũng cũng không động tới.

Một thứ khác mình cũng rất mong ngóng cho mùa hè này là đi volunteer cho một teen camp, 10 ngày, không có chồng mập đi cùng. Hy vọng mình sẽ sống sót trở về và chồng mập cũng sống sót ở nhà chờ mình về.

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

Coi phim hoạt hình - Tiệm cà phê gấu trắng - Shirokuma Cafe

Nhà mình hai đứa đều là gấu, ngoại hiệu là Song Hùng Kỳ Hiệp. Một đứa trắng bóc thì gọi là gấu trắng, ngoại hiệu là Bắc Cực Đại Lão Gấu. Đứa kia trắng đen không đều thì gọi là gấu trúc, ngoại hiệu là Đại Hùng Miêu. Hai đứa hay search video gấu trắng và gấu trúc để coi, mấy con mập mập đó dễ cưng lắm.

Một lần tình cờ hai đứa phát hiện ra bộ phim hoạt hình Nhật Bản "Tiệm cà phê gấu trắng - Shirokuma cafe". Phim làm từ một bộ truyện tranh về cuộc sống thường ngày của mấy con thú xoay quanh tiệm cà phê gấu trắng. Phim này hài hước tinh tế nhẹ nhàng. Đặc biệt, nhân vật gấu trắng rất thú vị (nhoi có phong cách) và có nhiều điểm chung với con gấu trắng nhà mình. Hai đứa đã phải subscribe Crunchy Roll để coi trọn bộ từ hơn năm trước. Mấy bữa nay mới phát hiện một trang phim lậu của VN có lồng tiếng phim này bằng tiếng việt, vậy là hai đứa lại mò ra coi lại, vẫn cười bò lăn.

Sáng chủ nhật tuần rồi, mình đang ngủ nướng thì nghe tiếng nhạc Nhật Bản. Bạn chồng thay đổi phong cách, thay vì mở play list thông thường thì play list nhạc phim của Tiệm cà phê gấu trắng. Mình nhìn thì hắn nhe răng cười: mình học tiếng Nhật luôn để cuối năm đi chơi.

Ở Nhật cũng có một quán cà phê Shirokuma thiệt, hai đứa nói nhất định sẽ ghé qua :))



Coi kịch - Đoàn lô tô Hai Phượng

Bữa trước tình cờ coi youtube được vở kịch từ cảm hứng của phim tài liệu "Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng". Mình thích dễ sợ, coi đi coi lại ba lần vẫn thích. Mấy bạn đó diễn duyên ghê luôn, tạo hình nhân vật có tâm hết sức. Nhìn mấy bạn đó, là nhớ lại mấy đoàn lô tô hay về miền Tây liền luôn.

Mình ở VN lúc đang chiếu "Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng", phim về một đoàn lô tô liên tỉnh. Mình thấy trên youtube cũng có bản full rồi, mà không muốn coi lại, tại phim buồn quá.

Hồi nhỏ, ở quê mà mỗi lần có hội chợ về thì vui hết sức. Tụi con nít chỉ chờ tối đến, tắm rửa ăn cơm rồi rồng rắn đi hội chợ, coi người ta thả bọ kêu lô tô, chơi bắn súng, ném lon, coi mấy anh bóng hát hò. Đêm thì đông vui vậy thôi, chớ sáng đi qua đám hội chợ đó thì đìu hiu lắm. Mình nhớ có lần mình có thấy một đứa nhỏ trong đám người hội chợ, nghe nó nói chuyện mình thích lắm. Kiều mình khờ khờ nghe một đứa lang bạt giang hồ nói chuyện thì thấy rõ khác. (dùng từ "lang bạt giang hồ" thì không đúng ý mình lắm, nó giống như là "đầu đường xó chợ" hay là "giang hồ tứ chiếng", mà mình thấy sao mấy từ đó nghe nghĩa nó tiêu cực quá, nên thôi. Mình nể mấy đứa đó thiệt mà.)

Nhóm này làm nhạc kịch, mình thấy thiên về chính kịch nhiều hơn nên thi chương trình hài này thì cũng hơi lệch quẻ với mấy nhóm hài hài khác. Nhưng mà lâu rồi mình mới coi được kịch có tâm vậy trên truyền hình, đỡ ghiền. Mai mốt về sài gòn, hy vọng mấy bạn này có diễn vở gì đó để mình đi coi.


Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

Cụ Bob


Ông cụ là người mẫu của lớp vẽ của mình tuần rồi. Bình thường mình rất sợ mẫu của mình râu tóc xồm xoàm tại mình vẽ mấy cái loằng ngoằng đó hên xui lắm. Nhưng bữa nay nhìn cụ mình thấy ngập tràn cảm hứng. Mình ngồi vừa vẽ vừa sướng.

Cụ Bob - 40 mins

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Ăn khế trả vàng (2016)

Phiên bản bạn chồng phóng tác khi đi dạo cùng với mình vào một chiều thứ bảy u ám.

Chim lạ bay đến ăn khế. Chim bảo: "Ăn một quả, trả cục vàng/May túi ba gang mang đi mà đựng."
Anh nông dân bèn đồng ý. Anh vào lấy túi LV ra chuẩn bị đi nhặt vàng thì chim lạ đã lăn quay ra chết vì trúng thuốc trừ sâu.

Bài học rút ra: Tiền nào của nấy.

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Thú vui xa xỉ

My very first 1000 pieces puzzle. 
Mình xếp bộ này gần 1 tuần, mỗi ngày một ít. 
Cũng không rãnh rỗi lắm, nhưng thay vì thời gian lên fb hay chơi game thì mình ngồi xếp puzzle. Nó giúp mình lắng dịu những lao xao trong lòng. 

Cuối tuần vừa rồi lại mưa dầm dề. Bạn chồng thì vẫn miệt mài làm việc, mình thì ngồi xếp puzzle. 








Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

Cây dù màu đỏ

Tôi quyết định mua một cây dù màu đỏ.
Cứ thử tưởng tượng, một ngày mưa gió xám xịt, tôi bước ra khỏi nhà, bung cái dù đỏ lên giữa trời giông bão.

Tưởng tượng vậy thôi, chớ chưa có dịp nào để bung cái dù đỏ đó cả. Năm nay, thời tiết bên này mưa nhiều hơn hẳn mấy năm trước, vậy mà lần nào mang theo dù thì bạn ấy cũng chẳng mưa cho.

Vậy thôi, chỉ cần có một cây dù đỏ trong túi cũng đủ làm tôi thấy mình có thể băng qua hết thảy bão giông đời này.

Viết linh tinh nhân một ngày mang dù đi khắp xóm mà bạn trời không cho bung xòe với thiên hạ.


Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

Cuối tuần thì làm gì

Dạo này chồng bận vô cùng. Chẳng hiểu hắn làm cái méo gì nhưng có vẻ bận lắm, làm việc cả cuối tuần. 

Thứ bảy trời mưa dầm dề như mấy ngày bão bùng ở Việt Nam vậy. Mình ở nhà chiên đậu hũ ăn cho qua ngày. Ta nói lâu thiệt lâu mới đi chiên đậu, bình thường toàn nướng khô không dầu cho đỡ phải canh. Bữa nay mưa chán quá, chiên đậu nóng giòn ăn cho đời tươi sáng. 

Được mùa đậu, có hai đứa mà ăn hết ba hộp đậu. Bình thường, ba hộp đậu là tiêu chuẩn một tuần. 

Chủ nhật, sáng đói meo móc vì không có gì ăn sáng, đành mò dậy đi làm granola. Món này để ăn vã, trộn với trái cây, với sữa hoặc sữa chua để ăn sáng hoặc ăn xế. Món này đi mua cũng có nhưng mà mắc mỏ, với cả có nhiều đường. Tự làm thì có thể bỏ cái gì mình thích vô. 

Mình chỉ thường bỏ rolled oat (google nó dịch là kiều mạch, chẳng biết là cái méo gì, kiểu như một loại ngũ cốc nguyên cám), rắc chút bột quế, rưới mật ong lên đi nướng 260 độ F khoảng 30 phút. Xong, bỏ thêm các loại hạt vào, mình bỏ hạt bí với lại flax seed (vì nghe đồn hạt này có nhiều Omega, ăn vô cho bớt dốt), rưới thêm một đợt mật ong nữa, nướng tiếp 30 phút trong lò, rồi tắt lò, để nó nguội trong đó luôn. Thành phẩm giòn giòn, vàng thơm béo ngọt. Mâm đó chắc được chừng nửa ký, ăn được 10 bữa. Khi ăn mình hay trộn thêm đậu phộng hay hạt hạnh nhân nữa, nhai miệt mài luôn. 

Mình hay mua oat, với mấy loại hạt raw này ở cái chợ Whole Foods gần nhà. Nó đựng mấy cái này trong thùng, mua nhiêu hốt nhiêu, như kiểu gạo cân ký ở Việt Nam. Bột quế cũng mua kiểu đó. Mà bữa mình đi mua mớ này, quên ghi mã bột quế lên gói bột, cái nó nói có chút éc vầy thôi cho mày luôn. Nói chung, chẳng hiểu có phải cách nó câu khách hay không mà nó hay cho mình mấy cái nhỏ nhỏ kiểu vậy. Có lần nó tính lộn tiền mớ cà chua của mình, xong mình nhắc, ơ tính lộn kìa em, xong em cancel, cảm ơn chị nhắc em, tặng chị luôn mớ cà ăn cho đẹp da. 


Nướng xong mớ oat đó thì cũng tới trưa, thôi đi chợ rồi đi ăn trưa luôn cho lành. Bữa nay phải đi chợ để mua nấm khô. Bên này có bán nấm đông cô khô, nhưng mà chủ yếu là của Trung Quốc. Mình phát hiện ra là ở quầy nấm ở chợ nông dân chỗ mình có bán nấm khô. Nấm của họ nhỏ nhỏ và thơm. Chợ nông dân chỗ mình thì chỉ họp sáng chủ nhật. Bữa nay đi chợ chỉ để mua hai gói nấm khô để dành. Ra thì được giới thiệu món nấm khô mới. Nấm này được nấu với nước tương, dấm, hành tỏi tiêu các thứ, rồi sấy khô. Ăn dai dai như khô bò :)) Mua thử một gói về ăn chơi, hoặc để khi nào thiếu đói, ăn với cơm chắc cũng qua bữa. Nhưng mà ăn dính răng như quỉ.

Mua xong đi ăn trưa, xong hai đứa đi vòng vèo trong phố một tẹo cho tiêu cơm, rồi vòng ra thư viện mượn sách. Chủ nhật 1pm thư viện mới mở cửa nên đi được ba vòng cái công viên nhỏ gần thư viện thì mới vô mượn sách được. 
Ghé thăm nhà gốc cây của bác ếch trong khi đợi thư viện mở cửa
Đi về nhà, mình nằm đọc sách xong lăn ra ngủ trong khi chồng vẫn miệt mài làm việc. 

Cuối tuần, ở nhà học đàn guitar. Tập bài Bên đời hiu quạnh của bác Trịnh. Ta nói, giờ mới thấy sao bác viết chi mà thấm thía quá thể. 
Rồi một ngày kia, khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình tỉnh ra, ngồi khóc bao giờ


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

Dốt

Dạo  này, ngày nào chồng cũng mắng mình dốt.
Mỗi lần quánh mình một phát "Dốt nè!", thì bạn ấy sẽ mở một cái gì đó cho mình đọc cho bớt dốt.
Nhưng nếu bớt dốt sao ngày nào cũng mắng mình dốt.
Mà sao mình thấy mình dốt mà mình vui dễ sợ.

Mỗi lần bạn mắng, mình cứ cười hề hề, xong quay qua bảo, anh mắng em dốt chắc anh mắng cả đời.

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Lăng xê chồng

Hồi xưa, lúc chưa có người yêu, mình thích người yêu của mình sau này là người hài ước, vui tính, có thể làm mình cười cả ngày. Rồi quen bạn chồng, quên luôn cái ước mơ nhỏ nhoi đó. Mà mèn ơi, kiểu như bạn ý có duyên ngầm á, lặn miết giờ mới lộ ra.

Không phải khen, chớ bạn ý có nhiều trò hay lắm. 

Có bữa đi cắm trại, sáng mới mở mắt dậy, còn đang lơ mơ, bạn ý quay qua hỏi, em, em biết hội đồng bảo an hông? Ớ, hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc á hả? ờ, mới có một hội đồng mới, hội đồng kích chiến. Xong, bạn ý cười hơ hớ. Mới ngủ dậy bạn ấy hay bị hyper như vậy lắm. 

Một sáng cuối tuần, mình đang ngủ nướng vì hôm trước chơi board game trễ quá. Nghe tiếng giấy sột soạt. Hé mắt hỏi bạn ý làm cái chi mô rứa. Bạn ấy cười hì hì, anh đang gấp gấu, xong bay lên giường dí ipad vào mặt mình, giống hinh này nè, dễ thương hông. Hì hụi gấp, gấp xếp xếp, một hồi cũng ra được con gấu, cho thêm vào bộ sưu tập gấu ở nhà. 

Mấy bữa tối khó ngủ, bạn ý sẽ lên giường với người bạn ipad thân thiết. Thường thì bạn ấy sẽ đọc sách, nhưng dạo này kiểu như ghiền đi chơi, bạn ấy chơi trò mới. Bạn ấy chơi gu gồ ớt aka Google Earth. Bạn ấy sẽ tìm nhà mình, nhà bạn ấy trên bản đồ. Rồi bạn zoom ra đại dương, bạn ấy bơi năm vòng trái đất, và bạn ấy phát hiện một cái đảo quốc giữa biển hay cái núi, cái làng tên gì ấy mà mình chưa bao giờ nghe đến. Nếu chưa bao giờ nghe đến thì phải rủ thêm em Wiki nữa ra chơi mới vui. Có bữa sáng dậy, bạn ấy kể, tối bạn ấy đi tham quan Việt Nam, xong đọc về demographics ở VN xong lạc tới Ngô Đình Diệm rồi lạc qua Phạm Duy. 

Trưa nay, bạn chồng nhắn với mình, bạn làm cùng công ty bảo có cái sparc conference cho học sinh hay lắm, mai mốt cho mèo con đi. Tối về, ăn cơm xong, ngồi nghe nhạc, bạn ý mở cho mình coi cái Sparc đó. Xong, coi đến cái list instructors, có nhiều người có vẻ xin nhưng mình vô cùng ấn tượng với bạn Voss, một bạn gái từng thi Olympic sinh học và ngôn ngữ học và giờ đang học khoa học máy tính. Xịn hén. Vậy mà khi mình google trang của bạn đó, phần about có một dòng nhỏ xíu: "I'm also interested in biology and linguistics." Hớ hớ, thiệt ra là bạn ý từng được 2 huy chương vàng sinh học quốc tế, và đứng thứ 3 thứ 4 chung cuộc. Trong cái list instructors, còn có một bạn viết một bài hoành tráng về human rationality, để khi nào lên cơn mình sẽ bò ra đọc thử. 

Mai mình thi final học kỳ hè, và sau đó mùa hè của mình chính thức bắt đầu. Bạn chồng hứa sẽ dạy mình code. Mình cũng hứa sẽ chăm chỉ học hành, nếu bạn ấy dạy đàng hoàng. Cho nên , nếu mình đứt gánh sự học này, thì là do ông thầy. 

Ờ, nói chung cứ thử "Stay hungry, stay foolish" đi, vui tè.  

Ps: không biết đặt tiêu đề cái bài nhảm này là gì, nên mượn chữ của bạn chồng. Bạn ý hay kêu mình viết bài lăng xê bạn ý đi, nên bữa nay mình lăng xê luôn, cho bay tới đọt dừa luôn.
Ps2: Vui tè, cũng là mượn chữ luôn. Của một bà chị già mà ham vui. 




Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Mấy chuyện linh tinh

1. Người yêu cũ


Tối qua nói với chồng, dạo này em hay nằm mơ thấy người yêu cũ. Chồng trợn mắt quay qua lườm, xong cười hè hè, hỏi bé T. dạo này sao rồi. Vợ ấm ức, làm như chỉ có mỗi bé T. là người yêu cũ của em. Chồng cười hè hè, chứ còn gì nữa.

Hôm trước em nhắn em sắp sang Boston học tiếp. Tui vui. Lâu lâu, cứ nghe tìn gì đó từ em thì tui lại vui.

2. Đi Nhật

Đang ngồi học bài, chồng ngồi vừa làm việc vừa nghe nhạc phát tự động trên youtube.
Chồng: Chừng nào mình đi Nhật chơi đây em?
Mình (mặt hí hửng mắt sáng rỡ): Mùa xuân năm sau nha!
Chồng (mặt còn hí hửng hơn): Hay là mùa thu năm nay đi! Sao không đi mùa thu năm nay?
Mình: Ủa mùa thu năm nay hay mùa xuân năm sau có gì khác nhau đâu? Kiểu gì cũng hết visa rồi mà. Mà sao tự nhiên đòi đi Nhật?
Chồng (đã hết hí hửng, tỉnh queo): Tại tự nhiên youtube nó phát bài tiếng Nhật.
Mình: Thôi mở nhạc Mỹ nghe cho tui nhờ đi chú bải.

Ừ, không biết bạn chồng sao, chớ mình thấy lần đầu mới khó, chớ mấy lần sau thì quen thói đâu có khó nữa. Mới đầu, nghĩ bỏ học nghỉ làm đi chơi 1 tháng thấy ghê, chớ giờ, nếu mà có đủ tiền, nghỉ học bỏ làm đi chơi cả năm cũng thấy không thành vấn đề. Đi chơi lẹ lẹ trước khi nổi cơn muốn làm tía má, đẻ ra một cục thì lại tốn thêm tiền vé máy bay.

3. Trên đường đi chơi về, ngồi trên bart.
Chồng: Đố em con của Sôn Gô Tên tên là gì?
Mình: lườm lườm xem bạn ý đang nghĩ cái trò gì đây.
Chồng nhe răng: tên là Sôn Gô Tuổi.
Mình mặt mày sáng rỡ: đố anh con của Sôn Gô Tuổi tên là gì?
Chồng với nụ cười cảnh giác: tên gì?
Mình: Tên là Sôn Gô Địa Chỉ

Nói chung hai đứa mình càng ngày càng nhảm, và cứ nhảm nhảm vậy chớ cười suốt ngày.

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Đang đọc sách

Hai hôm nay tôi đang đọc Một mình ở Châu Âu của nhà văn Phan Việt.

Sau khi ăn tối và dọn dẹp xong, tôi đọc sách và Đức làm việc. Có lẽ đọc về Châu Âu và mấy thứ lãng mạn làm cho tôi thấy những buổi tối dưới ánh đèn vàng như vậy thi vị và bình yên lắm.

Tôi cứ đọc nhẩn nhơ, kiểu chỉ  đọc sách vào buổi tối bên cạnh Đức dưới ánh đèn vàng. Nó khác với lúc tôi đọc Ỷ Thiên Đồ Long Ký mấy tuần trước. Lúc đó, tôi đọc rào rào, đọc mọi lúc có thể, mê mải đến nỗi không tưới nước mấy chậu cây 3 ngày liền làm chết mất một nửa mấy cây dưa leo mới lên lá non của tôi. Đọc xong, nhận ra mình chỉ đọc để mà xong, xong rồi là hết. Tôi thích cách tôi đọc bây giờ hơn.

Cô ấy đi châu Âu vừa để ngắm nhìn nhưng cũng vừa để suy ngẫm lại cuộc hôn nhân của mình.

Chiều nay, một người bạn Singapore, vợ của một anh Việt Nam ở gần nhà, chở tôi đi ăn trưa và mua sắm mấy thứ.

Tôi mua ít rau và nấm vì dạo này bọn tôi đang lên kế hoạch giảm ăn thịt đi, chỉ ăn hải sản với rau củ. Tôi mua ít khô mực làm đồ nhắm với bia, thỉnh thoảng thôi nhưng trong nhà hầu như lúc nào cũng có bia, giờ có thêm cả rượu mơ nữa.
Tôi mua ít bánh gạo Hàn Quốc vì Đức khá thích món này.
Rồi tôi mua mấy thứ linh tinh nữa.

Tôi cứ huyên thuyên với cô bạn về mấy thứ tôi mua, rằng vì Đức không thích ăn thịt nên bọn tao đang chuyển dần sang ăn chay với hải sản. Đức thích cái này, cái này Đức dùng chung cũng được,....

Chắc cô ngạc nhiên vì cô hay kể là chồng cô không thích thịt heo, chỉ thích thịt bò còn cô thì không thích thịt bò chỉ thích thịt heo nên ai thích ăn gì thì tự mua tự nấu thôi. It's fair enough lah!

Tôi hơi ngạc nhiên về mình, tôi thay đổi, tôi dễ dàng thỏa hiệp với những thứ Đức thích và không thích hơn trước đây. Nhưng tôi thấy ổn với mấy thứ đó, tôi thấy thoải mái và hạnh phúc. Ít ra là cho đến lúc này.

Chiều nay tôi cũng mua được một cuốn sổ bự và quyết định sẽ viết lại nhật ký. Tôi vẫn có một file nhật ký trên máy tính, nhưng tôi vẫn muốn viết tay. Khi viết trên máy tính, tôi luôn có cảm giác, một lúc nào đó, tôi sẽ copy một đoạn nào đó, public ở đâu đó và ai đó sẽ đọc nó. Khi viết với cảm giác ai đó sẽ đọc nó khiến cảm xúc tôi bị xáo trộn một chút, đôi khi là nhiều chút. Vậy nên, viết tay làm tăng mức độ an toàn lên, nếu tôi muốn đăng lại, tôi phải type lại hoặc phải chụp lại và upload, chừng đó công đoạn đủ làm tôi không lên cơn đăng tải bất tử, nếu có, cũng là đăng trong một sự cân nhắc nhất định. Điều đó khiến tôi sẽ viết thành thật hơn với chính mình.