Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Flower Piano

Cuối tuần, hai đứa nhà quê lên phố đi dạo vườn thượng uyển (chồng dịch từ botanic garden) ở San Francisco. Hôm đó, đang có chương trình "Flower Piano", các bạn ấy sắp xếp 12 cây piano ở khắp ngóc ngách trong vườn rồi chơi nhạc.

Hai đứa lang thang cả ngày.

Piano dưới tán cây

Piano ở quảng trường

Piano ở lầu vọng nguyệt

Piano giữa vườn hoa

Piano bên cầu soi bóng nước


Piano giữa rừng cây

Hoa đào lạc quẻ nở giữa mùa hè

Buổi chiều, lúc 3pm, thì có một buổi chơi nhạc của một nhóm Orchestra nghiệp dư ở quảng trường chính. Mình vừa trải manh xuống bãi cỏ, là chồng mập lăn ra ngủ khò. Ban nhạc chơi xong phần một thì bạn ấy tỉnh dậy. Mình rủ sang vườn hoa nghe duet piano, bạn ấy ngơ ngác, anh còn chưa nghe ở đây mà.

Xem phim : Tokyo Story (1953)

Tokyo Story là một bộ phim chầm chậm, nhẹ nhàng. Hai đứa ngồi coi mà đợi xem nó có thắt nút mở nút, có câu chuyện bi ai nào không. Không có gì hết, hoặc là hai đứa không thấy gì hết. Nó chỉ là một câu chuyện bình thường của một gia đình. Tôi thấy tôi trong đó, tôi thấy anh chị tôi, ba mẹ tôi, ông bà tôi trong đó.

Câu chuyện kể về hai cụ già từ làng quê lên thăm con cái ở Tokyo. Các con đã lớn, đã có gia đình riêng và các con bận rộn. Hai cụ già hiền ơi là hiền. Hai cụ ở nhà con trai, rồi sang nhà con gái, rồi đi chơi với con dâu. Rồi các con cho hai cụ đi nghỉ ở khu suối nước nóng. Hai cụ nhớ nhà và về lại quê. Rồi cụ bà mất đi. Các con về đám tang, rồi các con lại đi.

Vậy thôi đó. Chồng hỏi sao chuyện phim đơn giản vậy mà Việt Nam mình hông có phim nào hay vậy. Mình nói tại phim Việt Nam hay lên gân, hay khuyên nhủ dạy bảo. Tokyo Story cứ chầm chậm, người coi tự coi tự hiểu. Hiểu sao cũng được.

Trong phim có một đoạn, khi hai cụ khuyên con dâu nên bước thêm bước nữa (vì con trai hai cụ đã mất 8 năm rồi), vì nhìn chị ấy cứ một mình cô đơn, hai cụ thấy đau lòng. Chị nói là hai cụ làm chị thấy xấu hổ, vì không phải lúc nào chị cũng nhớ chồng mình.

Có một đoạn khác, khi cô em út (ở quê cùng với hai cụ) trách các anh chị của cô chỉ về vội vã đám tang mẹ rồi đi, lại còn xin quần áo của mẹ (hình như kimono ở Nhật rất quý), cô chị nói rồi ai cũng vậy thôi.

Rồi ai cũng vậy thôi.

Thỉnh thoảng mình nhớ nhà, nhớ quay quắt, nhưng có phải lúc nào mình cũng nhớ đâu.
Mình thương ba mẹ, thương ông, nhưng có phải lúc nào mình cũng nhẹ nhàng, kiên nhẫn, dịu dàng với họ đâu.

Hôm qua gọi về cho mẹ, mẹ bảo ông yếu rồi. Mấy tháng rồi ba ngày nào cũng vô nhà bác chăm ông, ngủ lại với ông. Các chú các bác, cả ba nữa, ai cũng có việc riêng. Tối ba ngủ với ông, sáng về lo việc ở nhà, cũng vất vả.

Xem phim xong hai đứa im lặng, ôm nhau suy tư.

Hai ông bà cụ trong phim có nụ cười hiền ơi là hiền như ông bà của mình vậy.