Thật là kinh khủng, mình thậm chí còn không thể viết được.
Những con chữ như là một lũ trẻ hiếu động, chạy loanh quanh làm mình cứ hoa mắt lên, làm mọi thứ rối tung lên, và rồi chẳng có những con chữ chảy ra từ những đầu ngón tay mình như mình nhớ đâu đó trong một câu chuyện thần tiên.
Hôm nay là một ngày mưa. Mình chỉ thích mưa khi có một chỗ khô ráo, mát mẻ để cảm nhận cái lành lạnh, buồn buồn, và chậm của mưa. Còn mưa mà ẩm ướt, mà hối hả mà vội vội vàng vàng, mà đau rát cả mặt thì em xin. Hôm nay, mình đi ngoài mưa với một cảm giác rất mới, vô cảm.
Dạo này mình thấy sợ mình. Mình tỉnh táo lạ lùng, nhìn những lúc mình vui mình buồn, mình đau, mình mệt mỏi, mình choáng váng, như nhìn một cảm xúc của một ai đó. Mình gần như cho mọi cảm xúc tự do thể hiện với đám bạn. Mình cần có khoảng thời gian tĩnh lặng nhỉ?
Đêm mưa.
Mình nghe nhạc. Lâu lắm rồi mới có cảm giác khi nghe nhạc.
Nghe Cầu vồng đêm mưa.
Nghe Way back into love.
Chưa bao giờ.
Toàn bài cũ.
Nghe bài mới. Mới của mình thôi, chứ cũng chẳng biết có từ bao giờ.
Nghe Điều cuối cùng chờ đợi.
Hoa có vàng nơi ấy.
Chiều biển vắng thênh thang.
Thích nghe nhạc Việt Anh, vì cái gì đó lãng đãng trong đó. Trong lời hát có gì đó rất thơ, đẹp và buồn, và luôn như chơi vơi, không tròn vẹn.
Máy mới, chẳng có nhiều nhạc.
Thèm nghe lại mấy bài Rock ngày xưa hay nghe.
Sâu và Day Dứt.
Tuần sau sang lấy ổ cứng chép lại nhạc.
Mai là được về với mẹ. Về, đôi khi chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là về, yên lòng, rồi lại ra đi.
Có bình yên nào không xót xa...