Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Em ơi, đừng buồn!

Hôm qua, lúc viết bài review sách, mình lèm bèm rằng tại sao có một chương mà mình đọc đi đọc lại 3 lần mà vẫn không viết được cái méo gì hết là sao? Em bị ngu rồi! Em không có đầu óc suy luận tư duy gì hết ráo trọi trơn! Tiếng Anh của em ngày càng dốt! Trời ơi, nuôi chi tốn cơm gạo vậy trời.
 
Chồng bèn ca bài quen thuộc: Em đừng buồn nha!!!

Mình không có buồn, bạn nhìn vô mặt mình coi mình có buồn không? Phải gọi đúng tên cảm xúc của mình chớ. Mình đang hoang mang và thất vọng về bản thân mình. Mình thấy rất tự ti và mình sắp chui tụt vô cái vỏ ngao sò ốc hến của mình đây. 

Tối đó, tiết mục đọc sách đêm khuya của bạn có màn đọc về tư duy phản biện. Rồi hai đứa lôi lời giới thiệu của cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư ra chém nát bét. Bạn biết cách làm cho mình cười lắm. Nhưng mà nhiều khi như vậy làm mình cứ lờ đờ trôi qua những lúc bấp bênh như vầy, chớ không chịu bay vô mà giải quyết ngọn ngành. Nó cứ dồn cục, rồi tới một ngày nó trồi lên nguyên tảng thì hai đứa biết làm răng.

Cái tư duy phản biện này sẽ được vô sách đỏ mấy thứ cần phải học cho cái cuộc đời này của mình vậy. 

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Trời gió

Bữa nay trời gió quá xá. Cái chuông gió treo ngoài ban công leng keng miết nghe mà tội. 
Mùa này trở lạnh rồi.
 
***
Thứ năm 
Sáng đi tutor, cô quản lý báo là một đứa mà mình tutor đã ok, quay về lớp lại, thay bằng một em mới. 

Tụi nhỏ vừa hết học kỳ, nên cũng có gặp trao đổi với giáo viên về học kỳ mới, về mấy đứa nhỏ đang theo lớp phụ đạo này. Có một đứa có vấn đề về trí nhớ nên nếu mà dạy rồi, mà tuần sau ẻm quên mất thì biết mà thông cảm cho ẻm. Có một em thì gặp vấn đề về đọc hiểu, nên cho toán thì em làm được mà kêu giải toán đố thì nhớ kiên nhẫn với em một chút vì có khi em đọc đề mà hông hiểu. Còn có hai em, ba mẹ đang trong giai đoạn ly hôn, hôm thì ở với ba, hôm thì ở với mẹ, nên cũng nên để ý tụi nhỏ hơn một chút. À, tụi mình cũng nhớ để ý, có khi tụi nhỏ sáng không ăn sáng nên hay bị đói mất tập trung, có bánh trái trong tủ nè nha, cần thì lấy cho tụi nhỏ ăn. 

Không thấy nhắc tới em của mình, mình hỏi thăm, bạn F của mình thì sao hả cô. Cổ cười ngất, cổ nói ở, bạn F đó là "pain in the ass" của tụi mình đó. Bạn đó đang bắt đầu trổ mã dậy thì, có bạn gái rồi, bữa trước cô dạy thế, thấy bạn còn ghi tên bạn gái lên tay. Bữa nay, mình ngồi học với bạn F, bản vẫn lèm bèm, năn nỉ xin để bài về nhà làm, chơi cái gì đi. Bữa nay, bạn học cũng ngoan nên mình cũng nhẹ nhàng với bản. 

Chiều, mình lại có 2 tiếng lên phụ cô giáo trên lớp. Tiết đầu cô giảng lý thuyết cho tụi nhỏ, mình cũng ghi lại vô sổ, tại mấy cái này hồi xưa mình học khác. Rồi tiết sau làm bài tập. 

Mình đến lớp thường ngồi ở một bàn góc lớp, đứa nào hông biết gì thì chạy qua chỗ mình hỏi. Bốn đứa chạy qua bàn mình để làm bài. Tụi nó cứ ngồi mò mò, bí thì dòm mình cười cười, mình cũng cười cười lại. Được cái đã chạy qua hỏi thì đứa nào cũng chịu nghe, chịu học. 

Lúc đi ra cổng, tự nhiên thấy thanh thản, nghĩ rằng mình đã sẵn sàng để bạn mèo con của mình đến trái đất này và thử đủ mọi hỉ nộ ái ố buồn vui ở cái chốn này. 

Thứ sáu
Mình lại có một bữa đi volunteer nữa. Bữa này thì đuối như trái chuối. Có một sự khác biệt quá lớn giữa một đứa lớp bảy và bảy đứa lớp một. Cũng may, mỗi tháng chỉ có 2 buổi đi với tụi nhỏ nhít này. Vui nhưng mà đuối quá. 

Chiều, ngủ dậy, thì thế giới đầy đau thương này lại thêm thương đau. Tự nhiên mình ngồi thẫn thờ, mình có nên nghĩ lại về việc sẽ sinh con ra ở nơi đây. 

***
Sáng nay thèm chả cá lã vọng, rủ bạn chồng đi ăn. Xà quầng đọc tin tức một hồi, mình nói với chồng, thôi tháng nay ăn chay cầu nguyện cho hoà bình thế giới nha. Rồi hai đứa ra chùa ăn cơm chùa. 

Mình định viết về cái chuyến lên chùa của mình tuần rồi, nhưng mà còn phải xử lý mớ bài dồn cục lại, đầu óc cứ vướng cái này cái kia viết hổng có ra.

Đêm muộn rồi mà trời vẫn còn gió quá. 


Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Zero Waste House

Mình đọc được về cái này khi lướt FB.

Mình sẽ nghiên cứu cái này trước Grocery shopping tips  rồi đến cái này Tips from Zero Waste Home.



Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

Europe Trip - Florence, 27 Nov, 2014

Thấy trên Fb, chị bạn đi du lịch đã tới Florence, mình cũng nổi hứng post lại mấy thứ đã viết về Florence. Nơi đẹp nhất Florence, mình nghĩ là đồi Michelangelo. 
------
Đây là một đoạn viết trong ipad, không nhớ là viết lúc nào và đứa nào viết nữa. 
Trời chạng vạng, chúng tôi thả bộ dọc theo bờ sông Arno để rẽ lên một đoạn dốc dẫn đến quảng trường Michaelangelo, nơi ngắm được toàn cảnh Florence. Không kịp bắt cảnh hoàng hôn từ quảng trường, chúng tôi chỉ chớp được một giây lát khi mặt trời lặn xuống từ một chiếc cầu bắc ngang sông Arno. Thả bộ một lát thì đến ngã rẽ lên một đoạn dốc thoai thoải. Mấy tấm biển chỉ đường bị vẽ thêm mấy nét linh tinh nhìn ngộ ngộ, nhờ vậy mà có thêm sức leo dốc. Hai chuyên gia đi lạc cũng yên tâm hơn khi thấy lác đác từng nhóm du khách cũng rẽ cùng một ngả. Đi hết đoạn dốc thoai thoải, một dãy bậc thang cao và rộng hiện ra trước mắt. 

------------
Đoạn này thì được type đàng hoàng trong máy tính
Florence, 27 Nov, 2014
Chiều nay, sau màn mè nheo nhõng nhẽo vì đi bộ đường xa, hơn cây số, để lên cái đồi chỗ Mai cồ ăn giê lô, bọn mình cũng lết lên được tới đó. Mình thích chuyến đi này lắm, cả chuyến ấy, không có điện thoại, không internet dọc đường, chỉ về nhà/khách sạn mới có thì mình toàn tâm tận hưởng chuyến đi không bị phân tán. Bữa nay tới Florence, bọn mình còn xài bản đồ giấy, mò mò, tìm coi mình đang ở đâu rồi mò mò coi đi hướng nào, cũng hay phết. Ờ, nói tiếp chuyện lên đồi ăng giê lô, lên đó thành phố vừa lên đèn, ngồi nhìn xuống bao quát cả thành phố đẹp lắm. Mà hay nhứt là có một bạn hát rong ở đó, bạn ý hát mấy bài nhẹ nhàng hay ho, đầu tiên bạn ấy gây chú ý với mình bằng giọng ấm áp, trầm trầm. Rồi mình đang mải mê đi loanh quanh ngắm thành phố, thì bạn chồng lại hỏi mình còn tiền xu không, vét hết túi được 2.7e, bạn chồng đem bỏ vô 1.7e, còn 1e tiếc tiếc để lại. Bạn chồng nói bạn đó đang hát Radio Head á, mình hỏi thiệt hả, sao hay vậy, hay hơn hẳn mấy bài radio hét mà anh cho em nghe. Rồi hai đứa ngồi xuống chỗ bậc thềm trước chỗ bạn ấy hát, ngồi ngắm thành phố, và nghe bạn ấy hát sau lưng. Tiếng ghi ta mộc mạc, tiếng bạn ấy trầm ấm, truyền cảm. Thiệt tình, cảnh đẹp lại có nhạc hay, mình thấy cảm ơn bạn ấy lắm lắm. Nó làm cho mình cảm thấy như mình đang ở trong một bộ phim tuyệt đẹp. Bạn ấy dọn dẹp đồ đạc rồi về, hai đứa mình cũng đi về. Đi bộ dọc bờ sông, quay lại trung tâm thành phố, rồi đi bộ về nhà. Vì mình vẫn còn sướng tê tê nên đã thôi càm ràm, mặc dù như bao lần, hai đứa lại vòng vèo lạc lối mấy bận mới về nhà. 
-----

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Movie: Departed

Cuối tuần bọn mình hay ở nhà xem phim. Bữa đó, bạn ấy chọn phim Nhật bổn, Departures. Phim đó có cái poster hình anh chàng đang kéo cello trên đồi cỏ nhìn yên bình lắm. Mà nó ghi là Drama, mèn ơi, mình nghĩ, phim drama mà còn của Nhật chắc ngồi coi depress chết ngắc.



Coi xong mới thấy phim này nó hài hài, duyên duyên. 

Phim về một anh chàng mua một cái cello siêu xịn, xong hay tin là dàn nhạc của anh giải tán. Xong anh với vợ dọn về quê. Rồi anh đọc tin tìm việc trên báo, đi phỏng vấn cho một trung tâm du lịch. Đến nơi mới biết là do viết nhầm departed thành departures nên thiệt ra nó là trung tâm dịch vụ mai táng. Rồi ngày ngày anh đi làm việc chuẩn bị cho chuyến đi cuối cùng của các khách hàng của mình. Rồi anh nhận ra true calling của mình. 

Phim Nhật kiệm lời. Coi lúc đầu cũng sợ sợ, mà càng coi thì hết sợ và nghĩ về sự ra đi. Xem phim tự nhiên mình nghĩ đến những đám tang mà mình đã dự, những người thân của mình từng ra đi. Cái tóm tắt của mình hơi nhảm, chỉ là sườn cho tất cả mọi diễn biến sâu sắc của anh chàng này để tìm tới true calling. 

Năm sau, hy vọng tụi mình sẽ mò được sang Nhật.





Chuyện trên đường

Hôm nay, đi nghe pháp thoại ra về hai đứa đi bộ đi ăn gần đó. Trên đường đi, hai đứa nói linh tinh lang tang đủ thứ.

Sau này hai đứa mình già rồi đi tu há. Đi tu là không có được ở chung đâu á nha. Đi tu một năm hoàn tục hai tháng được hôn. À, mà thôi, mình kiếm cái nhà ở gần chùa là được rồi.

Sau này sẽ thành hai chú gấu già neo đôi.

Mai mốt nếu anh lại chuyển công ty, mình nghỉ hai tháng đi chơi há. Một tháng đi du lịch vòng quanh thế giới, một tháng về làng mai tu. À thôi, ba tháng đi, một tháng đi chơi, một tháng đi tu, rồi một tháng đi chơi tiếp.

À, mai mốt mình về đi tour Ấn Độ - Tây Tạng chung với mấy người lớn đi. Đi chung người lớn rồi lại bị hỏi là sao chưa có bé á. Ờ há.

Mèo con còn nhỏ thì dễ tập trung, dễ chánh niệm hơn. Mai mốt con nhỏ mình tập cho con chánh niệm để sau này có lớn thì đỡ bị distract há. Em thấy cho mèo con ở chùa từ nhỏ cũng hay mà. Ờ, hai chú vô chùa xin mèo con luôn hén. Ờ, đi chùa chơi xong dắt về một mèo con luôn cho các vị ở nhà không hối thúc nữa.

Anh muốn về Việt Nam nuôi con quá, cho con nói tiếng Việt. Khi nào lớn lớn chút rồi cho qua đây lại. Ờ, mà cũng hai ba tuổi đi rồi về, về sớm quá đi chích ngừa chích lộn thuốc là mèo con rụng đuôi luôn.

Hôm nay đi thiền hành với đông người vui hén. Lúc nãy đang đi, nghe hai bạn bên đường hỏi, gì vậy mày, hông biết nữa, chắc là silent protest.

Mấy thầy cô này xịn hén, làng Mai có nhiều người xịn, thì không sợ sau này mai một.

Lúc đi thiền hành, bọn mình nắm tay nhau. Mình nắm thì bạn ấy lơi lơi, mình lơi tay thì bạn ấy nắm.
Nói chung, lúc nào cũng thấy may mắn vì có bạn ấy là bạn đường.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Đi ngắm các em

Học kỳ này mình có một môn học là đi quan sát và đánh giá các bạn nhỏ, đi quan sát cả một học kỳ.

Hôm qua mình đến trường, cái trường nhỏ xíu, nhìn bên ngoài như một căn nhà bình thường. Mình đến, bấm chuông hoài hông ai mở cửa, im lìm quá xá, gọi điện cũng hông ai trả lời, chắc cả trường đi đâu chơi. Nhìn ở ngoài mình nghĩ là chán lắm, nhưng mà bữa nay chui vô cái nhà trường này thấy vui ơi là vui.

Ngôi nhà nhỏ ấm cúng với khoảng hơn 20 bạn nhỏ, chia thành hai nhóm tuổi và 4 giáo viên. Tuy là hai nhóm nhưng các bạn chơi chung với nhau hết, chỉ có giờ circle time là chia ra. Bên trong có bếp, có văn phòng và ba phòng chơi cho các bạn. Một phòng gần cửa ra vào, bình thường thì chắc là chỗ để đón tiếp ba mẹ và các bạn, sẽ được chuyển đổi thành phòng chơi xích đu, hoặc làm circle time cho lớp nhỏ. Một phòng nữa là Art studio của các bạn, có đất sét, màu vẽ dụng cụ các kiểu. Phòng to nhất, chắc khoảng hơn 40m vuông, được chia cách bởi các kệ là khu vực chơi chính của các bạn. Có đủ thứ, có block gỗ cho các bạn xây nhà, cho các bạn xây trạm cứu hỏa, có quầy hàng siêu thị, có góc nhỏ cho các bạn đọc sách hay viết. Một nửa phòng này, khi đồ chơi được dọn dẹp ngăn nắp thì dùng làm chỗ circle time cho các bạn lớn.

Bữa nay, có mấy thứ nhỏ nhỏ làm mình vui lắm.

Mình đến lúc các bạn ấy được chơi tự do, căn phòng chính như một bãi chiến trường. Phòng thì nhỏ, đồ chơi được bày ra, các em chạy lung tung. Có hai bạn nhỏ chạy qua chạy lại thì đụng nhau, xong em A nhìn em B rồi cười, ôm và hun một cái chóc lên chỗ bị đụng phải. Hai em cười hí hí, rồi tiếp tục đi chơi.

Lúc cô giáo đọc sách cho tụi nhỏ. Tụi nó ngóc mỏ lên nghe. Có một em, mắt tròn xoe, mồm cũng tròn xoe, đưa tay ngoái mũi, xong không cần nhìn, đưa luôn vô miệng nhâm nhi. Ta nói nhìn mắc cười quá xá.

Mỗi nơi đều có một kỹ thuật để tập trung bọn nhỏ. Và ở cái trường nhỏ xíu này là cái chuông. Cái chuông nhỏ nhỏ, gõ bong bong như ở chùa á. Mỗi lần nghe chuông là các em dù đang làm gì cũng ngừng lại im lặng, giơ hai tay lên. Căn phòng đang huyên náo, bỗng tĩnh lặng. Mèn ơi, mấy thầy cô train tụi nhỏ này hay quá xá.

Khoảng 10g30, tụi nhỏ bắt đầu được nhắc nhở là dọn dẹp đồ chơi và cái đu được treo lên ở phòng ngoài. Bạn nào dọn dẹp hết đồ chơi của mình sẽ được vào phòng chơi đu. Trong chốc lát, bãi chiến trường đã được dọn dẹp ngăn nắp.  Thầy đi ngang thấy đống gạch gỗ vẫn còn, hỏi em E, em bảo, con đã dọn một nửa của con rồi, nửa này là của bạn F. Các bạn tự giác dọn dẹp đồ chơi của mình, rồi nhắc bạn mình đến dọn. Xong em chạy đến hỏi thầy là, thầy ơi, con dọn xong rồi, con vô chơi đu được không?

Việc tự giác dọn dẹp đồ chơi là một việc mình thấy rất hay. Lớp học nhỏ, phòng học được tận dụng nhiều chức năng, nên khi cần chuyển đổi giữa các hoạt động, việc dọn dẹp cần diễn ra nhanh chóng, và các bạn nhỏ cũng học được về trách nhiệm của mình ở đây. Có một lần, mình đến một trường nghe cô bảo là xịn, vì cơ sở vật chất rất tốt. Trường to vật vã, nhưng mình thấy các bạn không được yêu cầu tự dọn dẹp đồ chơi của mình, mà khi cần sử dụng không gian đó, các cô sẽ hỏi là con chơi xong chưa, cô cần dọn chỗ này. Maybe là mình chỉ đến đó một lần, nhưng mà với trẻ con thì phải nhất quán, không nên làm như vậy với các bạn ý.

Lúc đang chuẩn bị tập trung circle time ở nhóm lớn, thì có một bạn không biết vì sao, khóc bù lu bù loa. Thầy bảo, it's ok to be sad, nhưng mà con có thể ra chỗ sofa kia ngồi buồn để không ảnh hưởng đến các bạn khác được không, khi nào con sẵn sàng thì mình quay lại nhá. Rồi em đi ra kia, có vẻ một mình em không chịu nổi cơn buồn ấy, em càng khóc tợn. Có cô giáo ra ngồi với em một tẹo, rồi em hết khóc, cầm cái khăn lau hết nước mắt nước mũi, rồi quay lại hát ca nhảy múa với các bạn trong vòng tròn.

Mới có một bữa thôi, mà sao mình khoái cái trường này dữ.


Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Alaska Alaska Alaska

Năm nay mình đi nhiều công viên quốc gia to bự và đẹp quá, nhưng chuyến đi Alaska đợt này có lẽ là một chuyến đi vô cùng đặc biệt với mình.

Planning:
Alaska đến rất nhanh. Bọn mình đang suy tính kế hoạch cho long weekend sắp tới thì gặp một bạn từng đi Alaska, hỏi han vài thứ rồi về nhà tra cứu vài thứ rồi đặt vé máy bay, đặt xe, đặt khách sạn, tour cruise, shuttle bus. Xong, nhanh gọn lẹ. Nghỉ lễ nên phải tranh thủ book sớm, trước cả tháng.

Alaska vẫn nằm trong những nơi mà bọn mình muốn đi nhưng không nghĩ là sẽ đi luôn trong năm nay. Càng xem thì thấy Alaska có nhiều thứ hay ho quá. Ở Alaska có mấy cái công viên quốc gia hoành tráng lắm. Thiên nhiên vẫn tràn trề. Hy vọng lần này bọn mình sẽ có dịp để ngắm bắc cực quang.

Trước hôm đi, bọn mình còn có thời gian xem lại phim Into the wild. Hai đứa đã coi phim này lâu rồi, nhưng giờ mới coi chung. Có những bộ phim mà khi đến một quãng đời nào đó, mình xem lại sẽ thấy nó khác, thấy mình khác.

Nhật ký hành trình: 
Lần này hai đứa quyết định đi caltrain rồi bắt bart lên sân bay. Chuyến này bay có dừng lại ở Seattle khoảng hơn một tiếng. Hai đứa ra khỏi nhà từ 8 giờ sáng, mỗi đứa một cái vali nhỏ như hồi đi châu Âu. Như một phần không thể thiếu của bất cứ chuyến đi nào, hai đứa phải đi lạc ít nhất một lần. Đón lộn bart, nhưng vì đi sớm nên vẫn không đến sân bay trễ.

Có ba điểm chính trong chuyến đi lần này của bọn mình: Seward - ngắm sông băng, Fairbanks - ngắm bắc cực quang, Denali - ngắm núi cao nhất bắc Mỹ.

Alaska đã vào thu, một giai đoạn ngắn chuyển giao giữa những ngày hè không thấy bóng đêm và những đêm đông không thấy mặt trời. Mình có viết một cái status trên fb là Alaska đã đối xử với bọn mình quá tốt. Dự báo thời tiết 8 ngày mình ở đấy đều mưa gió ngậm ngùi, có mấy bữa còn có tuyết. Vậy mà Alaska dành hẳn cho mình hai ngày nắng đẹp. Một ngày mình đi cruise ra tham quan sông băng, một ngày trời trong vừa đủ để có thể thấy được bắc cực quang. Những ngày còn lại thì có hôm mưa, có hôm âm u, có hôm nhiều mây nhưng mặt trời vẫn le lói. Có một hôm, bọn mình lái xe trên đường, trời mưa, rồi tạnh mưa, rồi câù vồng hiện lên rực rỡ. Ngày cuối, chiều hôm trước nắng đẹp, mình rất hy vọng sáng ra lúc mình đi shuttle vào công viên trời sẽ trong xanh để mình ngắm được núi mập. Vậy mà sáng lại âm u, tuyết rơi trắng xóa. Chắc muốn bọn mình nếm được đầy đủ "đặc sản" của Alaska.

Alaska, thiên nhiên rộng lớn bao la, thiên nhiên đẹp lộng lẫy. Không dưới ba lần, bọn mình dừng dọc đường và mình cứ thế hét lên giữa đất trời bao la. Mắc cười bạn chồng của mình, thấy mình hú hét bạn ý cũng phần khích mà không tài nào hét lên được.

Từ Anchorage, thành phố đông đúc nhất ở Alaska, bọn mình lái xuống phía Nam, đến Seward, để đi cruise tham quan công viên quốc gia Kenai Fjords, nơi có rất nhiều sông băng. Công viên này có một lối vào, một phần có thể tham quan bằng đường bộ, phần còn lại chủ yếu tham quan bằng cruise. Lúc mình đi tàu tham quan, bọn mình thấy cá voi, thấy hải cẩu, thấy sư tử biển và mấy con chim. Nhìn tụi nó tung tăng ở trong thế giới của nó là một cảm giác rất bình yên.

Lúc tàu lái đến đến gần sông băng, có tiếng ầm ầm, rồi một mảng băng lớn nứt và rơi xuống biển. Sông băng đã và đang tan chảy từng ngày. Bạn thuyền trưởng bảo là tao lái tàu 20 năm rồi, và mấy năm gần đây tao thấy nó thay đổi quá trời quá đất. I just feel so bad.

Ở Seward còn có một trò vui khác nữa mà mình được giới thiệu đó là đi câu cá, cá hồi và halibut. Đảm bảo dính, mà nghe bảo toàn cá bự bự vài chục pounds. Nhưng hai đứa mình thì không hứng thú lắm, nên cho qua. Seward có một chỗ camping ngay gần downtown, một phía là con đường chính của thị trấn, một bên là biển, mẹ ơi, buổi sáng ra đó đi dạo thấy đời nhẹ như mây.

Nếu đợt đi Đại Vực - Grand Canyon bọn mình rất vội vã, sắp xếp thời gian kín mít, thì lần này thong thả lắm. Từ Seward lái lên Fairbanks gần 500 miles, nên bọn mình dừng lại nghỉ một đêm ở Wasilla, một thành phố dọc đường. Tụi mình book một căn nhà gỗ ở ven ven rừng. Ngôi nhà nhỏ xinh, tầng dưới là phòng khách, bếp, một phòng ngủ bé và một phòng tắm. Trên lầu là phòng ngủ chính và phòng tắm to. Hai đứa rất thích cảm giác ở một ngôi nhà ấm cúng giữa rừng như vậy. Thích đến nỗi bạn chồng mở mấy trang listing nhà lên coi có cái nhà nào nhỏ xinh nằm ở ngoại ô giá rẻ hay không. Ờ, khỏi phải nói, là một lát sau bạn ấy tiu nghỉu nằm tận hưởng cái không gian tĩnh lặng của căn nhà.
Hai đứa ăn tối qua quít mấy thứ có sẵn, tắm rửa rồi nằm đọc sách. Hai đứa đọc sách của thầy Nhất Hạnh. Mình đọc Nẻo về của ý, còn bạn chồng thì đọc Thả một bè lau, giảng Kiều. Mình đọc đến đoạn thầy Nhất Hạnh cũng ở trong một căn nhà gỗ trong rừng, thì thích quá quay qua kể cho bạn ý nghe. Bạn ý đọc giảng Kiều mà cười hí hí, ra chiều tâm đắc lắm. Mấy bữa sau lái xe trên đường, chém với mình toàn xổ Kiều, kiểu như mới lụm được bí kíp.

Bọn mình đến Fairbanks chủ yếu chỉ để ngắm Bắc cực quang. Lái đến Fairbanks thì khoảng chiều, dặn dò bạn lễ tân khách sạn là nếu có bắc cực quang mày nhớ gọi cho tao với nghen. Hai đứa đi ăn tối, ăn xong trời mới hoàng hôn, hai đứa đi ngang một cánh đồng rộng đẹp quá thì dừng lại. Vô thì mới biết đây là đồng của chim di trú, hồi xưa là một nông trại và nhà máy chế biến sữa, nhưng người ta thấy chim di trú năm nào cũng về đông vui quá, nên người dân góp tiền, ông chủ nhà máy cũng đồng lòng đóng cửa nhà máy để khu này thành khu bảo tồn cho bọn chim. Buổi tối, khi bạn tiếp tân gọi, hai đứa cũng vội vội vàng vàng chạy xe ra chỗ này coi, vì chỗ này khá tối, có thể quan sát tốt hơn một chút. Nhưng mà vội quá, quên mang pin dự phòng, phơi phóng được vài tấm thì hết pin. Vậy cũng hay, mình có thể nhìn ngắm thoải mái hơn. Ở ngoài nó chỉ là những vệt sáng mờ mờ trên trời thôi, nhưng mà đó cũng là một điều kỳ diệu.

Điểm đến thứ 3 là công viên quốc gia Denali. Công viên này chỉ cho lái xe vào 15 miles đầu tiên, còn lại thì phải đi shuttle bus. Và chỉ là cây, là cỏ, là núi, là sông là trời. Mênh mông, bao la. Bọn mình lái đến là chiều, nắng rực rỡ, mừng thầm là mai chắc là sẽ đẹp. Và y như rằng, ngày hôm sau, bọn mình đi shuttle lúc 7g15 sáng, 11 tiếng round trip, tuyết rơi mù trời. Được cái tuyết mới rơi, nên đẹp lung linh. Có bạn còn bảo rằng như là mình đến winter wonderland. Lúc bọn mình đến Wonderlake, điểm cuối của chuyến xe, nắng hửng lên, trời ơi, đẹp lung linh dã man con ngan.

Trong công viên còn có một cái demo chó kéo xe. Mấy chú này được nuôi và luyện tập để kéo xe đi tuần trong công viên vào mùa đông. Lúc demo mấy chú sủa ỏm tỏi lên vui hết sức. Bạn ranger chia sẻ là năm ngoái, mình đã đến đây làm tình nguyện với mấy chú chó này và năm nay mình trở lại làm ranger. Mình hỏi chồng, sau này con mình nó thích làm ranger thì sao hả chú?

Denali có rất nhiều chỗ camping, mà cả Alaska này thì cũng vô vàn chỗ camping. Mình lèo nhèo với bạn chồng là lần sau mà có quay lại thì nhất định vác lều theo đi cắm trại nhé. Trước khi đó, thì phải luyện tập cách chống lạnh. Hai đứa tuy mập nhưng vẫn chịu lạnh kém lắm.

Kết

Sao mình lại nói chuyến đi này rất đặc biệt. À, vì đó là chuyến đi mừng sinh nhật mình. Ba năm trước, sinh nhật mình, hai đứa mình đi Sapa, và mình nói với nhau là sau này, mỗi năm vào sinh nhật mình bọn mình sẽ ở một nơi khác nhau. Cho tới bây giờ, thì may quá vẫn còn lang thang được. Nhưng thật ra, chỉ là cái cớ để đi thôi.

Đây là một chuyến đi đặc biệt, vì sau chuyến đi này, mình thấy mình có trách nhiệm với cuộc sống này hơn, nhận ra những gì quan trọng với mình. Mình có trách nhiệm với bản thân mình, với những người mình yêu thương. Mình thấy mình có trách nhiệm với trái đất này, để giữ cho nó đẹp đẽ như nó vốn có.

Lúc ngồi trên máy bay về lại nhà, mình nhìn những dòng sông băng từ trên cao, nhìn mây trắng bồng bềnh, nhìn thấy cầu vồng lúc ẩn lúc hiện trong những đám mây. Có quá nhiều cảm xúc, mình nghĩ mình sẽ phải chia sẻ với ai đó, Mình quyết định khi về mình sẽ viết thư cho ba mẹ, kể cho ba mẹ nghe những suy nghĩ của mình. Có thể những suy nghĩ đó sẽ lạ lẫm với ba mẹ, có thể ba mẹ chưa hiểu, nhưng mình biết ba mẹ luôn thương yêu con cái mình hết dạ, luôn luôn sẵn sàng lắng nghe. Mình không tin vào khoảng cách thế hệ, mình chỉ tin vào tình yêu thương.

Mình nghĩ mình sẽ rất hạnh phúc, nếu sau này, những đứa trẻ của mình, kể cho mình nghe những cuộc hành trình của chúng giữa đất trời bao la này.

Vẫn lười up ảnh chỉ có cái video này thôi.



Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Ăn và ăn

No meat and so far so good. Tự hỏi sao hồi còn ở nhà không nấu cho ba được bữa nào ra hồn.
Bánh bao 
Bì cuốn 
Hoành thánh




Mì nước (and the very last egg)
   
Bún nước



Bầu luộc chấm chao, với cơm gạo nâu đậu đỏ
Cơm chiên rau củ, mà quên chụp cơm rồi
     
Rau luộc chấm nước tương, ruốc nấm với cả miso




Spagetty nấm và cà chua
Mì xào rao rủ
Đây là thành quả
Món tráng miệng: Yaua không đường tự làm với trái cây và đậu phộng.







Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Mẹ tôi - Trần Tiến

Có mầy bài hát chỉ nghe một lần là đi thẳng vào tim luôn. Tối qua, coi The Voice Kid xong nước mắt rớt lộp bộp. Tìm lại thì thích nhất là bản cam quay trong liveshow của của Tùng Dương và bản đầu tiên nghe được từ em bé hát trong The Voice Kid, chỉ nghe em ấy hát thôi, bỏ qua mấy khúc nói năng đi.

Mẹ ơi con lấy chồng rồi con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con - lời này thì trong version của Hà Trần. 





Chuyên mục làm đẹp cuối tuần

Trời ơi, cuối tuần vừa rồi nóng xù đầu. Trời nóng chán chẳng muốn làm gì, hai đứa nằm lè lưới quạt tay phè phạch như mấy ngày ở Vn mà bị cúp điện. Rảnh rỗi sinh nông nổi, sau màn đọ đùi, đứa đùi trắng nhột quá, bèn lên google tìm cách làm trắng cho đứa đùi đen. Cây nhà lá vườn luôn, ra ban công cắt luôn mấy lá nha đam vô bôi bôi trét trét vừa mát vừa đẹp. Cuối tuần thư giãn làm đẹp cho nhau vậy.


Dê trắng và dê đen

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Lăng xê chồng

Hồi xưa, lúc chưa có người yêu, mình thích người yêu của mình sau này là người hài ước, vui tính, có thể làm mình cười cả ngày. Rồi quen bạn chồng, quên luôn cái ước mơ nhỏ nhoi đó. Mà mèn ơi, kiểu như bạn ý có duyên ngầm á, lặn miết giờ mới lộ ra.

Không phải khen, chớ bạn ý có nhiều trò hay lắm. 

Có bữa đi cắm trại, sáng mới mở mắt dậy, còn đang lơ mơ, bạn ý quay qua hỏi, em, em biết hội đồng bảo an hông? Ớ, hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc á hả? ờ, mới có một hội đồng mới, hội đồng kích chiến. Xong, bạn ý cười hơ hớ. Mới ngủ dậy bạn ấy hay bị hyper như vậy lắm. 

Một sáng cuối tuần, mình đang ngủ nướng vì hôm trước chơi board game trễ quá. Nghe tiếng giấy sột soạt. Hé mắt hỏi bạn ý làm cái chi mô rứa. Bạn ấy cười hì hì, anh đang gấp gấu, xong bay lên giường dí ipad vào mặt mình, giống hinh này nè, dễ thương hông. Hì hụi gấp, gấp xếp xếp, một hồi cũng ra được con gấu, cho thêm vào bộ sưu tập gấu ở nhà. 

Mấy bữa tối khó ngủ, bạn ý sẽ lên giường với người bạn ipad thân thiết. Thường thì bạn ấy sẽ đọc sách, nhưng dạo này kiểu như ghiền đi chơi, bạn ấy chơi trò mới. Bạn ấy chơi gu gồ ớt aka Google Earth. Bạn ấy sẽ tìm nhà mình, nhà bạn ấy trên bản đồ. Rồi bạn zoom ra đại dương, bạn ấy bơi năm vòng trái đất, và bạn ấy phát hiện một cái đảo quốc giữa biển hay cái núi, cái làng tên gì ấy mà mình chưa bao giờ nghe đến. Nếu chưa bao giờ nghe đến thì phải rủ thêm em Wiki nữa ra chơi mới vui. Có bữa sáng dậy, bạn ấy kể, tối bạn ấy đi tham quan Việt Nam, xong đọc về demographics ở VN xong lạc tới Ngô Đình Diệm rồi lạc qua Phạm Duy. 

Trưa nay, bạn chồng nhắn với mình, bạn làm cùng công ty bảo có cái sparc conference cho học sinh hay lắm, mai mốt cho mèo con đi. Tối về, ăn cơm xong, ngồi nghe nhạc, bạn ý mở cho mình coi cái Sparc đó. Xong, coi đến cái list instructors, có nhiều người có vẻ xin nhưng mình vô cùng ấn tượng với bạn Voss, một bạn gái từng thi Olympic sinh học và ngôn ngữ học và giờ đang học khoa học máy tính. Xịn hén. Vậy mà khi mình google trang của bạn đó, phần about có một dòng nhỏ xíu: "I'm also interested in biology and linguistics." Hớ hớ, thiệt ra là bạn ý từng được 2 huy chương vàng sinh học quốc tế, và đứng thứ 3 thứ 4 chung cuộc. Trong cái list instructors, còn có một bạn viết một bài hoành tráng về human rationality, để khi nào lên cơn mình sẽ bò ra đọc thử. 

Mai mình thi final học kỳ hè, và sau đó mùa hè của mình chính thức bắt đầu. Bạn chồng hứa sẽ dạy mình code. Mình cũng hứa sẽ chăm chỉ học hành, nếu bạn ấy dạy đàng hoàng. Cho nên , nếu mình đứt gánh sự học này, thì là do ông thầy. 

Ờ, nói chung cứ thử "Stay hungry, stay foolish" đi, vui tè.  

Ps: không biết đặt tiêu đề cái bài nhảm này là gì, nên mượn chữ của bạn chồng. Bạn ý hay kêu mình viết bài lăng xê bạn ý đi, nên bữa nay mình lăng xê luôn, cho bay tới đọt dừa luôn.
Ps2: Vui tè, cũng là mượn chữ luôn. Của một bà chị già mà ham vui. 




Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Chuyện ăn uống

Hôm đi cắm trại ở Yosemite, có mẹ của một anh bạn đi cùng. Có một hôm, anh ấy có vẻ bị cảm, mẹ anh ấy nhắc là đừng ăn cái này, đừng ăn cái kia, làm mình nhớ mẹ với ngoại mình hết sức. Mẹ mình cũng hay nhắc vậy. Còn bà ngoại ngày xưa ăn uống rất kỹ, hễ bữa nào khó chịu trong người là nhớ lại coi hôm qua ăn cái gì, bà hay đổ thừa tại mày cho tao ăn cái này cái kia nên tao mới mệt. Mà thiệt tình, hồi trước mình đâu có để ý lắm. Giờ mới thấy mấy chuyện ấy quý. 

Dạo gần đây mình đang tìm hiểu về thực dưỡng - macrobiotic và một số thứ khác về dinh dưỡng để điều chỉnh chế độ ăn cho hai đứa nhà mình. Mình nghĩ sẽ để ý hơn để ăn nhiều whole foods và thực vật trong khẩu phần của nhà mình. Tuần vừa rồi, đến cuối tuần mở tủ lạnh thấy vẫn còn thịt gà và cá mới nhớ ra là cả tuần đã ăn toàn rau nấm với brown rice. Nói chung, mình cũng chả strictly gì cả, mình vẫn nấu bánh canh rau củ với súp gà, vẫn nêm nước mắm. Thực ra chuyện ăn uống không nên quá quan trọng, và mình cố gắng làm cho nó đơn giản đi. Nấu ăn không thịt cá thì rất khỏe khâu dọn dẹp, không phải dọn hai cái thớt, hai con dao, không phải nghĩ xem nên làm cái nào trước cái nào sau để không bị cross contaminated vì cái bếp của mình nhỏ xíu và mình thì hay bị ám ảnh mấy cái con vi khuẩn từ thịt cá bay vô rau củ quả sống của mình. 

Mình vẫn đang cố gắng đa dạng hóa, ăn nhiều thứ và tìm hiểu các thức ăn lành tính để ăn mà không phải suy nghĩ nhiều. Thỉnh thoảng vẫn thèm nhiều thứ, đặc biệt là bánh ngọt và kem, nhưng giờ tiết chế lại được rồi. Cứ phải từ từ bỏ bớt vậy. 

Mới mua cho mẹ cái nồi cơm điện để ở nhà nấu gạo lức ăn. Tháng này nổi hứng gửi quà đi khắp nơi.  

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Yosemite - July 2015

Chuyến đi này chẳng có kế hoạch trước, nhưng là chuyến đi làm mình rất thích. Mình đi Yosemite một lần vào khoảng tháng 9 năm ngoái, nhưng chỉ đi chơi một tí ở thung lũng, không book được camping trong công viên, nên phải ra ngoài ngủ đêm. Năm ngoái đi vào lúc trời rất nóng, không thấy ấn tượng lắm với nơi này. Lại có người bạn bảo là camping ở đây ghê lắm, rất là bẩn các kiểu nên làm mình cũng hơi không hứng thú. Nhưng sau chuyến này, thì mình thích mê chỗ này.

Buổi chiều thứ 6, chồng đi làm về sớm, lái xe đi. Kẹt xe kinh khủng, bình thường lái khoảng hơn 4 tiếng, nhưng hôm đó lái chắc khoảng 7 tiếng. Lần đầu tiên lái xe trong rừng đêm, giờ nghĩ lại mình thấy hơi sợ. Lúc ấy sao lại không thấy sợ, mà trái lại lại thấy rất hứng thú. Rừng đêm đẹp lắm. Dưới ánh sáng mờ mờ, mấy ngọn núi hiện ra lung linh lắm. Đẹp nhất là lúc lái ngang hai cái hồ, bóng núi soi xuống mặt hồ lấp loáng. Tiếc là lái xe vội quá, không kịp dừng lại. Mà giờ nghĩ lại, đường thì vắng teo vắng ngắt, lại tối thui, chắc hai đứa cũng không dám dừng lại. Nhưng đó là một trải nghiệm rất thú vị. 

Đến nơi, dựng lều, đốt lửa, nấu nướng, ăn uống xong thì muộn lắm rồi. Vì ở trên cao, nên buổi tối ở đây quá lạnh. Mình không nghĩ nó lạnh đến vậy nên không mang đủ vớ, tối hai đứa co ro lạnh ngắt. Buổi sáng, nhóm lửa, nấu ăn và lại đi loanh quanh sưởi nắng. Mình chỉ ở khu Tuolumne Medows một đêm, nên sáng dậy nhổ lều lái xe đi. 

Buổi sáng ở Tuolumne Medows, nắng chiếu xiên xiên qua mấy vạt cây rừng. 
Lái xe đến một đồng cỏ, đi ra phía con suối. Rồi hiking lên một ngọn đồi gần đó, nhìn xuống. Anh bạn đi cùng nói là trên các ngọn núi xung quanh, cái nào cũng có một cái hồ trên núi. Trời ơi, phải chi có cả tuần để lăn lộn ở chốn này. 

Về nhà nhìn lại ảnh, chẳng bằng một góc bên ngoài mà sao vẫn đẹp rung rinh vậy trời. 
Rồi cả đám ra hồ ăn trưa, nhìn người ta leo lên cái núi cạnh hồ. Nhìn cheo leo thấy ghê lắm, vậy mà cũng có nhiều người leo lắm. Ngồi ăn trưa ở hồ, ngắm mấy đứa trẻ nghịch cát, nghịch nước. Mình hơi thất vọng về cái hồ, vì lúc đêm đi ngang, nó phản chiếu trời và núi nhìn lung linh lắm. Nhưng ban ngày thì chỉ xanh ngắt một màu. Vẫn đẹp, nhưng chắc tại vì mình trông đợi nhiều hơn thế. 




Mọi người lên xe chợp mắt xíu xiu rồi lái xe xuống thung lũng. Xuống thung lũng, thì dân tình đông đúc, kẹt xe tá lả. Hai đứa gà mờ nhà mình lại đi lạc vào đường một chiều và mãi mới tìm về được chỗ cắm trại. Ôi chao, ở thung lũng là một khung cảnh đẹp khác. Mình có thể nhìn thấy toàn vẹn sự hùng vĩ của các ngọn núi đá hoa cương. Nó đúng là một cái thung lũng, được bao bọc bởi các ngọn núi đá hoa cương đồ sộ. Một trong những điểm ấn tượng nhất với mình là trên những sườn núi đã dốc đứng đó, có rất nhiều cây mọc lên. chỉ cần có một khe nhỏ thôi, cũng đủ cho nó vươn lên. Chồng chém cho một câu, đó là sự kỳ diệu của sự sống đấy em ạ. 

Thác Yosemite, đi đâu cũng thấy cái thác to bự này. 
Khoảnh khắc mình thích nhất là buổi chiều sau khi đi hiking khoảng 2 miles, mọi người về ngâm chân dưới dòng suối lạnh ngắt bên cầu. Khói chiều, chắc từ khu cắm trại bên kia bay lên mờ mờ.  Mình ngồi ngay cái góc ở dưới ảnh ấy. Nghĩ tới hội thích ẩn cư vô rừng của mình ở VN, cả đám mà ở đây chắc sướng tê tê. Đó là một buổi chiều bình an.



Rồi một trò nữa làm mình mê mệt cái công viên này là, thả thuyền trôi sông. Không mang máy ảnh nên không có tấm nào cả. Tưởng tượng vầy đi, dòng sông lững lờ trôi uốn lượn qua mấy ngọn núi, mây trắng bồng bềnh bay, có một đứa nằm ngửa mặt ngắm mây trời, quánh ukulele tửng từng tưng.  Rồi bông, giống như bông của cây bông gòn á, bay ngợp trời. Rồi nghe văng vẳng mấy câu vọng cổ của một bác đi cùng hát. Vậy đó, một lần trong đời, rồi thôi. Lần sau đến đây, mình chắc chắn sẽ lại thả thuyền trôi sông. Nhưng đó sẽ là một lần khác trong đời. 

Rồi mình sẽ quay lại đây. Chỉ đến đây, nằm ngửa mặt ngắm trời, rồi hít hà cái hơi rừng, hơi núi, vậy thôi cũng đủ sướng mê.

À, bonus thêm một cuộc phiêu lưu nữa lúc về. Hai đứa không có GPS, thế là lạc. Chạy loanh quanh vòng vèo qua mấy ngọn đồi. Đường vắng teo. Không sợ, chỉ thấy thú. Đi xa hơn đường bình thưởng khoảng 1 tiếng, nhưng cũng về đến nhà. Sau chuyến đi châu Âu, mình đã thôi không lo lắng nghĩ ngợi là mình sẽ đi đâu làm gì nữa. Cứ đi cùng nhau, thì ở đâu, làm gì cũng sẽ vui. 


Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Learning process

Học kỳ mùa hè mình đăng ký học xác suất thống kê. Tuần đầu tiên, mình gặp lai ông cụ học cùng lớp tiếng Anh học kỳ trước. Ông cụ xịn lắm, ghi chép rất chăm chỉ, vừa học, thỉnh thoảng lại lôi cuốn từ điển ra tra cứu gì đó, hình như ông cụ người Nga. Giờ giải lao ông cụ còn hay lên hỏi thầy, hỏi mấy đứa ngồi kế cái này cái nọ. Mình về kể cho chồng nghe. Gặp ông cụ trong lớp ESL là mình đã thấy nể, mà nghĩ chắc cụ học tiếng Anh vì nó là ngôn ngữ bên này. Nhưng gặp cụ trong lớp toán thì thiệt là phục sát đất. Mình nói với chồng, thấy ông cụ có vẻ không theo kịp, nhưng vẫn rất chăm chỉ vui vẻ đến lớp. Mỗi sáng đi học, mình hay để ý nếu chỗ sau ông cụ còn trống thì hay chạy lại ngồi, để nếu ông cụ hỏi gì thì chỉ cho cụ.

Nhưng sau bài test tuần 1, thầy giáo trả bài cho cả lớp, xong cuối giờ, trao đổi với cụ gì đó.

Tuần thứ 2 không thấy cụ đi học nữa. Buồn hết sức.

Mình về hỏi chồng, nếu học trò không theo kịp ở lớp, thì lỗi ở thầy hay ở trò. Hỏi vậy thôi, chớ có trăm ngàn lý do cho cái việc này. Nhưng mình thấy ông cụ rất nhiệt tình, mà lại không đi học nữa thì mình cứ thấy buồn buồn.

Môn này mình đã học rồi hồi còn học ở VN, nên cũng không biết là có quá khó với bọn nó không. Nhưng so với mấy thầy dạy toán của mình hồi xưa thì ông thầy này dở ẹc. Có lần còn viết nhầm công thức.

Mình luôn rất hứng thú với cách thức mà chúng ta suy nghĩ một vấn đề, có thể input vào giống nhau, nhưng output lại rất khác nhau. Điều khác nhau đó có thể đến từ kinh nghiệm bản thân, thói quen, tính cách, khả năng suy luận,... Nhưng với những đứa trẻ thì sao? Đồng ý là mọi người đều khác nhau, nhưng điều gì làm nên sự khác nhau đó, và làm cách nào để phát huy tối ưu khả năng của các bạn nhỏ.

Mình luôn cảm thấy con người tuyệt diệu mà.

Mình nói chồng ráng làm đi, để mình xách dép đi học, rồi sẽ nghiên cứu về cái này, về learning process của con người. Mấy bữa nay tràn trể cảm hứng học hành.


Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Ethnic Identity Vs. National Identity

Hôm trước mình vừa có một bài tập về Personal Identity và mình chọn viết về Ethnic Identity vs. National Identity, nôm na là nếu con mình sinh ra và lớn lên ở Mỹ, thì nó sẽ tự nhận mình là người Việt Nam hay là Mỹ.

Trong những tài liệu mình đọc để viết bài, thì có mấy ý mình thấy rất thích. Một bài khá tổng quát về ethnic identity. Một bài nữa cũng có ý hay là về những mối tương quan giữa ethnic identity và discrimination và self-esteem. Một bài thì viết về những yếu tố có ảnh hưởng đến việc hình thành bản sắc dân tộc.

Personal identity như kiểu "Tôi là ai", một câu hỏi mà đến một lứa tuổi nhất định người ta tự hỏi và tự tìm tòi để trả lời cho chính bản thân mình. Có nhiều khía cạnh về nhân dạng (identity) của một con người và ethnic identity là một trong những khía cạnh đó. Ethnic identity, có thể tạm dịch là bản sắc dân tộc, có nghĩa là cảm giác thuộc về, là một thành viên của một dân tộc nào đó. National identity, có thể tạm gọi là bản sắc quốc gia, là cảm giác thuộc về, hòa nhập với một xã hội mới. Câu hỏi đặt ra là, những đứa trẻ là người nhập cư thì sẽ phát triển những khía cạnh này như thế nào và những yếu tố này ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển của trẻ.

Mình đã từng nghĩ rằng, ethnic identity và national identity có thể mâu thuẫn với nhau. Nhưng mà có nghiên cứu đã chỉ ra rằng, hai yếu tố này có thể phát triển độc lập với nhau. Một đứa trẻ hoàn toàn có thể nhận mình là Việt Nam và là người Mỹ. Và, một strong ethnic identity sẽ giúp đứa trẻ tự tin và phát triển tốt hơn ở một số khía cạnh. Tuy nhiên, mình thấy đó vẫn là lý thuyết. Thực tế thì theo suy nghĩ cá nhân, mình thấy những đứa trẻ Việt sinh ra và lớn lên ở Mỹ, tụi nó Tây quá (haizz, hiển nhiên). Nhưng có khi với tụi tây, thì bọn nhỏ này lại Việt Nam quá. Mình luôn thắc mắc là tụi nó sẽ suy nghĩ như thế nào về identity của mình.

Hôm trước, mình có một bài tập phỏng vấn các em vị thành niên về một số suy nghĩ, quan điểm của các em về bản thân, gia đình, bạn bè, tương lai, ... Mình tò mò hỏi thêm về vấn đề này. Mình phỏng vấn 3 em, tuổi từ 11 - 13, ba mẹ đều là người Việt, hai em sinh ở VN và sang Mỹ từ rất bé, một em sinh ở Mỹ. Khi được hỏi là các em tự nhận mình là người VN hay người Mỹ. Một em trả lời luôn là American. Một em thì bảo là nói chung em không suy nghĩ nhiều lắm về vấn đề này, nói chung là em không nghĩ là VN hay Mỹ mà em nghĩ chung về being a human. Còn một em thì nói với mình, em khác các bạn Mỹ thế nào, mà em cũng khác các anh chị em của em ở VN thế nào, xong, kết luận là em thấy em in between. Ba em đều có thể hiểu được tiếng Việt, hai em vẫn nói tiếng Việt khá tốt vì ba mẹ bắt phải dùng tiếng Việt ở nhà, nhưng một em thì không nói tốt lắm và nhìn chung các em thấy không có nhu cầu học thêm tiếng Việt. Các em vẫn còn khá nhỏ, nhưng đó là một cuộc nói chuyện thú vị. Có thể, một lúc nào đó, mình lại phỏng vấn các bạn lớn hơn một chút về vấn đề này để có thêm nhiều góc nhìn hơn.

Trong bài viết nghiên cứu về những yếu tố ảnh hưởng đến ethnic identity có phân tích về sự ảnh hưởng của ba yếu tố: ngôn ngữ, gia đình, và cộng đồng. Theo đó yếu tố ảnh hưởng mạnh nhất là cộng đồng, sau đó đến ngôn ngữ. Gia đình tác động gián tiếp đến ehtnic identity qua việc tác động đến ngôn ngữ. Mình thấy điều này cũng hợp lý, vì cả ethnic identity hay national identity đều là cảm giác thuộc về một cộng đồng nhất định. Do đó, việc tạo sự kết nối giữa các em với cộng động người Việt/cộng đồng chung sẽ góp phần hình thành identity.

Mình có một người anh họ, sang Mỹ lúc 5 tuổi. Hai anh em mình hầu như không biết đến nhau cho đến khi mình sang Mỹ và bắt đầu liên lạc lại. Hôm trước, đi cắm trại với anh, anh bảo là anh cảm thấy buồn vì không có nhiều kết nối với họ hàng của mình ở VN. Anh nói tiếng Việt rất sõi, biết đọc biết viết, vì ba anh bắt anh học từ nhỏ. Bạn gái anh là người Nhật và có một gia đình đông vui ở bên này. Anh nói, rồi sau này mấy anh em mình cũng sẽ có một gia đình lớn ở đây. Ừ, mình cũng hy vọng vậy. Mình thích con mình lớn lên có anh em cô dì chú bác ông bà. Hồi trước, mình có tham gia một bài tập về tâm lý, trong đó, mình vẽ ra cây phả hệ nhà mình, và nói về những người thân của mình. Đó là một cách để mình nhìn lại nguồn cội của chính bản thân mình, điều đó giúp mình hiểu rõ hơn mình là ai.

Cảm giác thuộc về một nơi nào đó, một cộng đồng nào đó là cần thiết. Sinh ra là một người nhập cư hay con lai, có thể có những khó khăn nhất định. Hy vọng thế giới càng mở, thì con người ta sẽ mở lòng hơn.
Explorations into being Hafu: Megumi Nishikura at TEDxKyoto 2013

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Hoa cỏ mùa xuân

Năm nay, mình chăm chỉ tưới tắm cho mấy chậu cây ngoài ban công nên dạo này đang vào mùa bọn nó đang tươi tốt lắm. Mình chủ yếu trồng rau thơm thôi, nhưng mà nó cũng tí tởn ra hoa.

Mình trồng hành, ngò, tía tô, dấp cá, rau răm, và cây lemon verbana. Cái cây Lemob verbana kia mình đi chơi nhà chị bạn thấy thơm quá nên mua về trồng thôi, mùi của nó vừa giống mùi chanh lại giống mùi sả, rất thích. Mấy cây mình trồng, thì ngoài cây rau răm chưa thấy bông bao giờ, thì hành ngò tía tô, dấp cá đều ra bông hết ráo trọi. Thiệt tình, hành ngò trồng chưa kịp ngắt lá nào để ăn, nó đã ra bông đùng đùng.

Mặc dù ban công nhỏ xíu, nhưng cũng chen chúc trồng được mấy chậu cây cũng vui vui, sáng sáng ra tưới tắm, xịt xịt cho bọn nó. Thỉnh thoảng lại xắn tay làm nông dân, sang chậu, ra cây con. Có nghiên cứu nói là khi con người gần gũi với thiên nhiên, cây cỏ thì sẽ bớt stress hơn.

Mình cũng mua một cây Peace Lily trồng trong nhà, tại vì cây này có tác dụng lọc bớt một số chất độc hại trong không khí trong nhà. Cây này nó cần thay chậu rồi, mà mình chưa tìm được cái chậu đẹp đẹp nhỏ nhỏ có thể để được trên bàn nước nên vẫn phải chịu khó tưới nó thường xuyên hơn một chút.

Hoa ngò đấy, nở chùm chùm không thấy lá luôn :D


Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Bình đẳng giới

Tuần vừa rồi, mình học về anti-bias và how to deliver gender messages to children. huhu, càng ngày thấy mình càng ngu, tiếng Anh cũng dốt mà cũng không dịch sang được tiếng Việt ;(
Cô gửi cho cả lớp một bài báo, đọc xong làm mình suy nghĩ. Trong bài báo, tác giả có nói đến rằng khoảng gần một nửa bé gái từ 3 đến 6 tuổi sợ bị mập, và khoảng 15 đến 18% trẻ em gái dưới 12 tuổi dùng mascara, chì kẻ mắt và son môi.
Học kỳ trước, cô giáo cũng chia sẻ rằng khi con gái cô, khoảng 2 tuổi, nhìn thấy cô dùng mascara, cô phải tránh nói rằng để mình đẹp hơn, mà giải thích rằng cô thấy thích mình hơn khi dùng mascara.
 Mình chưa bao giờ nghĩ một cách nghiêm túc về vấn đề này cho đến hôm nay.
***
Một chị bạn, khi mang bầu em bé thứ hai, chia sẻ rằng chị thích sinh con trai vì làm con gái rất là thiệt thòi. Phải chăm sóc gia đình và cả học hành và công việc. Con trai thì sướng hơn.
Một anh bạn khác, chưa có con, thì lại thích có con gái, vì anh ý nghĩ rằng con gái sẽ không phải bị áp lực thành công như con trai.
Một chị, đang tìm việc, chia sẻ đại ý là vì là phụ nữ nên chị muốn một công việc đều đều, ổn định.
Bạn chồng mình, trong một lúc nói chuyện gì đó, đã hỏi là, không biết mấy việc con gái làm có việc gì thú vị không?
***
Từ những kinh nghiệm sống ít ỏi của mình cho đến giờ, thì mình chưa cảm thấy được bản thân mình bị ảnh hưởng nhiều lắm từ việc bất bình đẳng giới tính. Có hai khoảng thời gian mình cảm nhận rõ ràng nhất về tính nữ của mình: lúc mình mới dậy thì và lúc mình lấy chồng. Lúc mói dậy thì, những ngày đèn đỏ của mình là cực hình. Mình đau bụng, đau lưng, chóng mặt, buồn nôn, ngất lên ngất xuống. Lúc lấy chồng, mình phải điệu đà, váy áo, make up. Trong một vài trường hợp, phải ngoan ngoãn hơn bình thường. Rõ ràng, mình có nhận biết được sự bất bình đẳng giới trong môi trường mình sống, nhưng cho tới bây giờ, việc giới tính ảnh hưởng đến sự phát triển của cá nhân mình hầu như không, hoặc tệ hơn, nó ảnh hưởng quá sâu đến nỗi mình không nhận ra.
Mình thôi không học code nữa là vì mình không thành trùm được khi học cùng với mấy thằng bạn của mình ở cấp ba, và điều đó làm mình không thích code nữa. Vậy, mình thích làm việc đó vì mình thích cảm giác chiến thắng chớ không phải vì mình thật sự thích việc coding. Mình luôn nghĩ mình không làm được việc gì đó là vì mình dốt, mình lười, mình không cố gắng, mình không đủ đam mê với nó chứ không bao giờ mình nghĩ vì mình là con gái.
Theo mình hiểu, vai trò của người lớn là phải khuyến khích đứa trẻ trải nghiệm nhiều thứ, không nên đặt ra những giới hạn vô hình cho bọn trẻ vì giới tính của chúng. Mình luôn ủng hộ quan điểm tôn trọng cá nhân. Mỗi người có những khả năng riêng biệt phù hợp với những công việc, môi trường nhất định. Điều cần thiết là tạo cơ hội và tạo cảm hứng để họ trải nghiệm và nhận ra điều đó.
Quay lại bài báo đầu bài, mình thấy không là vấn đề gì nếu các em nhỏ nhận thức việc bị mập đồng nghĩa với sức khỏe kém thì việc sợ bị mập là một chuyện tốt. Còn các em nhỏ mà xài mỹ phẩm, nếu nó không bắt nguồn từ những nguyên nhân tiêu cực như se sua, đua đòi, quá chú trọng hình thức thì mình thấy cũng không vấn đề gì. Biết đâu các em ấy là những nhà lãnh đạo mới của ngành công nghiệp mỹ phẩm trong tương lai.
Chưa diễn đạt hết được suy nghĩ của mình, nhưng mà cũng tàm tạm. Rồi bữa nào lại viết tiếp.
 Xong, đi nấu bún riêu ăn đây, vì con trai con gái gì cũng cần phải ăn mà.

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

A beautiful mind

Sáng nay, đọc tin thấy bác John Nash vừa mất. Mình đã từng xem một bộ phim về bác này, hồi lâu lâu. Hai bữa nay tự nhiên bạn chồng nhắc nhiều về bác này, và về các nhà toán học tài năng khác nữa.

Tối qua, lần đầu tiên, bạn chồng nói với mình rằng bạn ấy thích ở lại Mỹ. Bạn ý bảo, hồi lúc mới qua anh vẫn thích về Vn nhưng giờ thì anh thích ở lại Mỹ. Mình hỏi lý do lớn nhất khiến bạn ấy muốn ở lại là gì? Bạn ý bảo vì ở đây có nhiều người giỏi. 

Bạn ấy hay kể về một bạn đồng nghiệp ở công ty, bạn này vừa tốt nghiệp phổ thông xong và nghỉ một năm để đi làm. Bạn này là một trong những nguồn cảm hứng của chồng khi đi làm. Nhìn chung, công ty mới có nhiều điều thú vị, nhưng có lẽ thú vị nhất với chồng mình là được làm chung với nhiều người giỏi. Bạn ấy nói, lần đầu tiên anh có cảm giác được làm việc với một người giỏi ở mức world class level thì như thế nào. Bạn chồng vui lắm. 

Mỗi khi đi làm về, chồng mình sẽ hỏi mình hôm nay đi học vui hông, và mình cũng hỏi bạn ấy đi làm vui hông. Mình thấy rất may mắn khi niềm vui lớn nhất của hai đứa không phải là được điểm A hay là được bonus, mà là khi mình léo nhéo kể với bạn ấy làm thế nào để khuyến khích sự phát triển cảm xúc của một đứa trẻ, hay bạn ấy sẽ vừa tủm tỉm vừa kể về một câu đố/một bài toán mà vừa gặp phải hôm nay. 

Thỉnh thoảng bạn ấy vẫn dụ mình, để anh dạy em học toán nhá, hay một sáng cuối tuần bảnh mắt ra bạn ý nhe răng cười anh dạy em code nhá!!! Hai tuần trước mình ngồi ôn lại toán để thi xếp lớp ở trường. Lâu lắm rồi mới làm toán, dù toàn mấy bài dễ nhưng mà mình thích lắm. Có khi hè này ở nhà cho chồng dạy code thiệt. Mình nhớ hồi còn đi học, chiều chiều, bạn chồng hay sang chỗ mình để giảng thuật toán cho mình. Hình như từ những buổi chiều đó, mà mình biết là mình không thể nào theo tin học được nữa :))) 

Bữa trước, mình nằm mơ, thấy mình và chồng về quê sống. Mình đi dạy mẫu giáo, suốt ngày la cà với tụi con nít. Chồng thì ở nhà dạy tin học cho tụi nhỏ, còn có một cái thư viện nhỏ nhỏ ở nhà cho tụi con nít trong xóm tới chơi. 

Con người thật là tuyệt diệu. 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Ngày mùa đông còn sót lại

Sáng nay, chị nhắn tin cho tôi, bảo,
Nhung ơi, ông ngoại mất rồi. Ông đi hôm qua, nhẹ nhàng lắm!

Ừ, tôi cũng chỉ mong ông ra đi nhẹ nhàng. Tôi hơi bất ngờ khi nghe tin, vì lần trước tôi về ghé thăm nhà, thì ông hãy còn khỏe lắm.

Chị nhắn:
Sáng ông còn đi mua thuốc về bán
Rồi đi nhận 240k tiền o hôi nguoi cao tuoi
Chiều sốt cao
Đưa đi bị viện
Bs nói bị bệnh nặng lắm
Bên trong ko còn cái gì xài được
Bị hoại tử ruột
Xuất huyết bao tử lum tum
Bị lâu rôi
Mà chả bao giờ thấy than đau
Còn nói giỡn này nọ
Đi nhậu, đi chơi, chửi thề ào ào
Vậy mà đùng cái vô viện rồi mất luôn
...

Đời người vô thường mà.
Theo những gì tôi nhớ trong mấy lần gặp mặt ít ỏi với ông, và qua lời kể của chị, thì ông cũng tài tử lắm. Tôi tưởng tượng mọi người trong nhà ngồi nói chuyện với nhau, kể về những kỷ niệm với ông, chắc toàn mấy chuyện vui, mà người ta sẽ khóc. Tôi thương bà ngoại ở lại.

Như hồi đó, sau khi đưa bà nội đi an táng, cả nhà về quây quần dưới bếp, trò chuyện rôm rả về bà nội. Mọi người cười mà tôi thấy mắt ai cũng đỏ hoe.

Thôi, cháu chào ông. Ông về bình yên nhé.

****
Mấy hôm nay trời nóng, tự dưng hôm nay lại âm u lạnh lẽo như một ngày mùa đông rơi rớt lại.

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Mấy chuyện linh tinh

1. Người yêu cũ


Tối qua nói với chồng, dạo này em hay nằm mơ thấy người yêu cũ. Chồng trợn mắt quay qua lườm, xong cười hè hè, hỏi bé T. dạo này sao rồi. Vợ ấm ức, làm như chỉ có mỗi bé T. là người yêu cũ của em. Chồng cười hè hè, chứ còn gì nữa.

Hôm trước em nhắn em sắp sang Boston học tiếp. Tui vui. Lâu lâu, cứ nghe tìn gì đó từ em thì tui lại vui.

2. Đi Nhật

Đang ngồi học bài, chồng ngồi vừa làm việc vừa nghe nhạc phát tự động trên youtube.
Chồng: Chừng nào mình đi Nhật chơi đây em?
Mình (mặt hí hửng mắt sáng rỡ): Mùa xuân năm sau nha!
Chồng (mặt còn hí hửng hơn): Hay là mùa thu năm nay đi! Sao không đi mùa thu năm nay?
Mình: Ủa mùa thu năm nay hay mùa xuân năm sau có gì khác nhau đâu? Kiểu gì cũng hết visa rồi mà. Mà sao tự nhiên đòi đi Nhật?
Chồng (đã hết hí hửng, tỉnh queo): Tại tự nhiên youtube nó phát bài tiếng Nhật.
Mình: Thôi mở nhạc Mỹ nghe cho tui nhờ đi chú bải.

Ừ, không biết bạn chồng sao, chớ mình thấy lần đầu mới khó, chớ mấy lần sau thì quen thói đâu có khó nữa. Mới đầu, nghĩ bỏ học nghỉ làm đi chơi 1 tháng thấy ghê, chớ giờ, nếu mà có đủ tiền, nghỉ học bỏ làm đi chơi cả năm cũng thấy không thành vấn đề. Đi chơi lẹ lẹ trước khi nổi cơn muốn làm tía má, đẻ ra một cục thì lại tốn thêm tiền vé máy bay.

3. Trên đường đi chơi về, ngồi trên bart.
Chồng: Đố em con của Sôn Gô Tên tên là gì?
Mình: lườm lườm xem bạn ý đang nghĩ cái trò gì đây.
Chồng nhe răng: tên là Sôn Gô Tuổi.
Mình mặt mày sáng rỡ: đố anh con của Sôn Gô Tuổi tên là gì?
Chồng với nụ cười cảnh giác: tên gì?
Mình: Tên là Sôn Gô Địa Chỉ

Nói chung hai đứa mình càng ngày càng nhảm, và cứ nhảm nhảm vậy chớ cười suốt ngày.

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

Hard day

Tối qua nằm mơ, gặp lại mấy bạn cũ. Sáng nay đi tutor, cả mình và mấy đứa nhỏ đều lơ mơ. Ngày buồn muốn khóc. Tối, may quá, chồng dắt đi ăn kem vỗ béo, không thì nhăn nheo sầu héo.

Lên FB đọc thơ Nguyễn Thiên Ngân - Dịch đoạn đầu bài Dandelion Wine của Blackmore’s Night.

Thời gian đã chảy về đâu
Buồn như con nước qua cầu liễu xanh
Giờ vui vừa mới tựu thành 
Sầu chia biệt đã về quanh dáng ngồi
Tháng năm thành chuyện cũ rồi
Bạn lòng năm ấy mỗi người mỗi phương 
Ước chi thời khắc lên đường
Có ai đó hiểu mình thương nhớ vì….
Thì đây bằng hữu uống đi
Mai sau còn có dịp gì nữa đâu
Đừng quên những phút ban đầu
Dù đang tan vỡ tận sâu đáy lòng
Uống đi, chuyền chén một vòng
Đường xa nhớ giữ những đầm ấm nay
Ghìm sâu thương nhớ khôn khuây
Xa sau dọn lại ngày này
Mà mơ.

Where has the time gone? It seems to fly so fast
One moment you're having fun, the next it's come to pass
Days turn into yesteryear, old friends find their own way
Until the moment you leave, I wish that you would stay

So here's to you, all our friends, surely we will meet again
Don't stay away too long this time
We'll raise a glass, maybe two, and we'll be thinking of you
Until our paths cross again, maybe next time

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Sài Gòn còn gì vui đâu

Chị bạn của tui, sau nhiều trăn trở, tui nghĩ vậy, hình như đã quyết định về nhà. Chị nói, Sài Gòn còn gì vui đâu. Ừ, còn gì vui đâu.

Tui nhớ, mấy năm về trước, khi tui và chị cùng còn chơi chung trong một câu lạc bộ, hôm sinh nhật CLB, chị cũng nói chị về. Lúc đó tui buồn muốn khóc. Tại lúc đó tui vẫn còn lang thang ở Sài Gòn, mà cái xứ đó còn mấy người hiểu tui, thương tui như chị.

Tui gặp nhiều người thương ở Sài Gòn, mà giờ đi tứ xứ.
Coi chỗ nào vui, chỗ nào an yên thì ghé lại, cớ gì cứ ở mãi xứ nào.

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Europe trip 2014: Day 3: Người ta làm gì khi chỉ có hai đứa mà còn cãi nhau

13/11/2014
Hôm nay,  hai đứa đi self walking tour ở khu  Jordaan. Hôm nay trời nắng đẹp, và những con kênh đào cũng đẹp lung linh. Đi qua vài dãy phố hãy còn sót lại lá vàng mùa thu. Highly recommended cái tour này của bạn Rick.  

Chiều đó, hai đứa tranh thủ đi resistance museum, bảo tàng về sự phản kháng của người dân Hà Lan trong thời kỳ chiến tranh thế giới khi bị Đức Quốc xã chiếm đóng. Bọn mình cũng đi cái lord in our attic, một cái nhà thờ bí mật tròng thời kỳ nhà thờ bị cấm ở đó. 
Tối đi uống bia và cãi nhau. Anh bảo mình quá ignorance vì không quan tâm gì đến lịch sử văn hoá, đi chơi mà không quan tâm đến những điều cơ bản như vậy. Mình thì ức chế lắm, mình cứ đọc về các skill cho chuyến đi, đi làm sao cho an toàn, tiện lợi, đảm bảo sức khoẻ. Không thể nhớ được cái gì đã châm ngòi chiến tranh nhưng cậy mà cũng cãi nhau. Thật sự mình thấy khá ức chế về chuyện này. Ai cũng biết có thêm thông tin về văn hoá lịch sử trước mỗi chuyến đi là vô cùng tuyệt vời. Tuy nhiên mỗi người lại có những mối ưu tiên riêng. Nếu anh thích sao anh không chịu giải thích thêm hoặc nói cho mình biết về những điều đó để mình có thể chia sẻ cùng anh, cũng như mình đã cố gắng pack đồ đạc các thứ, chuẩn bị lịch trình và đồ đạc các kiểu cho chuyến đi. Nói là đứa nào đáng trách đáng giận hơn thì cũng khó quá.
Rồi hai đứa im lặng đi về nhà. Hai đứa suy nghĩ, rồi hai đứa làm lành với nhau. Đêm đó anh thức khuya hơn để tìm khách sạn và thông tin du lịch ở Vienna. Sáng hôm sau mình cũng ngoan ngoãn ngồi ôn lịch sử việt nam qua các triều đại với anh, thật ra là để chứng minh mình ko hẳn mù tịt về lịch sử, chỉ là mình không có khái niệm về thời gian. Bọn mình nói chuyện luc trên tàu, kiểu như nhà nào từ thế kỷ nào đến thế kỷ nào, có thành tựu gì nổi bật và có danh nhân nào. Mình biết cũng kha khá, chả là không liên kết được. Bệnh học vẹt ý.  Rồi mình ngôì nghe anh kể về chiến tranh thế giới các kiểu. 
Đi để hiểu và để chấp nhận và yêu thương nhau nhiều hơn vậy. Đi là để bóc tách, để thấu hiểu chính bản thân mình nhiều hơn. Đôi khi cũng cần những va vấp hờn giận, nhưng mà mình nghĩ những điều đó hoàn toàn xứng đáng. Mình nghĩ đi không phải chỉ vì muốn đến những nơi mới lạ, xem những điều lạ mà đôi khi đi để nhìn lại và khám phá chính bản thân mình. 

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Europe trip : Day 2 : Loanh quanh Amsterdam

12/11/14
Sáng bạn chồng dậy đi dạo từ sớm, trong khi mình còn bị jetlag ngủ vật vờ.
Đây là ảnh mà bạn đó chụp được khi đi đón bình minh bên bờ kênh






Sáng đó, hai đứa đi bộ ra khu Museum gần nhà, khoảng hơn 1km. Đi bộ riết quen, nên cảm giác 1km không thành vấn đề. Nhưng mà trời lạnh và hơi mưa mưa. Che dù và vẫn lon ton đi, vừa đi vừa ngắm phố, tám chuyện linh tinh trời đất. Sáng đó, đi Rijskmuseum và Van Gogh Museum.

Rijskmuseum khá bự,  nó hơi quá sức tụi mình. Bọn mình thích bảo tàng Van Gogh hơn, bảo tàng vừa phải, và được sắp xếp theo trình tự hình thành và phát triển sự nghiệp của Van Gogh. Thật ra bọn mình mù về hội hoạ, nhưng mà kiểu cứ cắm đầu đi coi miết cũng biết biết chút chút, dòm vô thình thoảng cũng thấy thích thích, rồi đọc dần dần thêm. Nói chung, nếu không thích lần đầu, có thể cho nó cơ hội thứ 2, có thể thì thứ 3 thứ 4. Đâu phải cái gì cũng yêu ngay từ lần đầu được. Đi lê lết ở bảo tàng xong về nhà ngủ đến 7 giờ tối thức dậy khăn khăn áo áo nón nón đi ra khu trung tâm.

Khu trung tâm có một quảng trường to bự và đẹp. Tâm điểm của buổi đi dạo tối là phố đèn đỏ nổi tiếng của Amsterdam.

Bọn mình dùng cái self-walking city tour của Rick Steves, cái này là audio, có thể download miễn phí, nó hướng dẫn một cái walking tour ở trung tâm một số thành phố du lịch nổi tiếng ở châu Âu, như một hướng dẫn viên. Down load về điện thoại, cắm cái headphone spitter vô và hai đứa vừa đi vừa nghe cùng nhau.

Mua bán phấn hương là một nghề hợp pháp ở Hà Lan. Ở khu đèn đỏ, ngoài các cửa kính có các cô gái đang hành nghề, mấy cửa hàng sex toy thì  còn có một cái nhà thờ và một trường mẫu giáo. Hai cái đó là làm mình ngạc nhiên nhất luôn. Các cô gái thì có đủ loại, già trẻ, gầy béo, da trắng da đen chỉ mặc bra và thong, so sexy. Tối về trên xe bus bạn chồng hỏi mình, em có thấy ok không. Mình nói, nói chung là thấy cũng lạ nhưng mà still okie. Mình hỏi bạn ý có thấy kích thích không, hé hé, bạn ấy thành thật trả lời cũng hơi hơi. Mình hỏi tiếp thế nếu anh đi không có em đến đây thì anh có muốn thử không? Câu này chỉ hỏi chơi cho vui :D

Đi xong city tour bạn chồng nổi ý muốn thử cần sa ở cái xứ này, ừ, ở xứ này hút cần sa cũng hợp pháp nốt. Bạn ấy đi mua 2 điếu, for beginner, về nhà thử. Hé hé, hai đứa mở cửa sổ, ngồi trên bậu cửa sổ hút thuốc, phun khói phèo phèo, chẳng thấy lâng lâng hay hyper gì cả, chỉ thấy hôi miệng và mắc tè. 

Europe trip - Day 1: Amsterdam

Ngày 10 tháng 11, 2014
Bọn mình bay từ Oakland Airport, khoảng 14 tiếng đến Amsterdam, transit ở Thuỵ Điển. Máy bay giá rẻ, Norwaygian Shuttle air. Vì cần chờ giấy tờ cho xong nên bọn mình book máy bay khá sát ngày, khoảng $450/1 chiều/người, trong khi book sớm, có khi chỉ $200/người.
Hai đứa mình không mua đồ ăn trên máy bay, nhưng mà sợ hành lý quá ký nên mua thêm hành lý ký gửi. Cuối cùng, sợ thất lạc hành lý không có đồ mặc, nên hỏi bạn tiếp viên cân thử coi xách tay được không, kệ nệ vác hết lên máy bay. Lúc check in xong, hỏi bạn nhân viên là giờ tao không ký gửi tao đòi tiền lại được không. Bạn ấy nói mình phải lên web coi thử, có khi chỉ được credit cho chuyến bay sắp tới thôi. Ờ, vậy cũng được, để bữa nào rảnh coi thử. (mà giờ cũng chưa coi +_+)
Lên máy bay, hai đứa ráng thức để qua Amsterdam ngủ luôn để đỡ bị jetlag. Nhưng mà coi đến bộ phim thứ hai thì vật vờ, ngủ lên ngủ xuống.
Giao thông ở Amsterdam khá là tiện lợi. Mình đến lúc 10pm, bắt bus vào trung tâm thành phố, rồi đi bộ về nhà Airbnb. Đói rụng rún.
Nhà bọn mình book ở Amsterdam khá tiện lợi. Gần siêu thị, cửa hàng tiện lợi mở cửa tới  khuya, gần tram và có thể đi bộ ra trung tâm, Anne Frank House và khu Museum. Nhưng mà trời lạnh thì chân mình hay  đau nên không ưu tiên đi bộ, mình mua một vé transportation  2 ngày/12e/, đi không giới hạn tram, bus, metro trong 2 ngày. Nó cũng có vé 1 ngày hoặc đến 1 tuần. Rất tiện cho mấy đứa hay đi lộn, đi lạc như mình.

Tối muộn, không còn chỗ nào mở cửa nên bọn mình đi mua cơm hộp, sữa, bánh mì,  ở cửa hàng tiện lợi gần nhà rồi ngồi ăn cơm ở băng ghế bên bờ kênh. Trời lạnh, hộp cơm gà xào rau củ chua ngọt, chẳng hiểu là đồ kiểu gì. Hai đứa đang bày biện ra thì có một bạn đi ngang, ê, cho tao chụp hình mày được không, cảnh hai đứa bây ngồi ăn như vầy nhìn ngộ quá. Hai đứa nghe mà mắc cười, giống như mình là kiểu vô gia cư gì đó. Ờ, Amsterdam đã đón chào bọn mình như vậy đó.