Hiển thị các bài đăng có nhãn Lang Mai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lang Mai. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

Tu Viện Bích Nham - Blue Cliff - New York

Lúc mới quay lại Mỹ, hai đứa chúng mình lại có dịp sang New York một tuần và được ghé Bích Nham chơi với các thầy các cô ba bữa.

Mình có gặp lại hai thầy từ Lộc Uyển chuyển sang đây. Các thầy cô khi gặp người Việt thì vui lắm, mà biết tụi mình từ Cali sang thì lại còn thương quý nhiều.

Bích Nham rất đẹp, những con đường nhỏ trong rừng dọc theo dòng suối uốn quanh.

Mình ở Bích Nham ba ngày thời tiết thay đổi biến đổi thật là diệu kỳ. Một ngày sương mù, một ngày nắng ấm (lúc mọi người ra làm vườn), và ngày cuối cùng, buổi sáng lúc mình thức dậy tuyết rơi phủ trắng đẹp tinh khôi như một bức tranh.

Mỗi lần về Làng là nhiều hạnh phúc lắm, lần này lại còn được gặp người thương.
Cảm ơn đời cho mình thêm một chốn đi về.

Con đường nhỏ dẫn đến khu nhà ở của khách

Đường đến thiền đường

Những bông hoa vừa mới nhú báo hiệu mùa xuân về

Shining smile

Những người yêu nhau rồi sẽ tìm thấy nhau

Đợt tuyết cuối mùa còn rớt lại

Hẹn gặp lại

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

Cần rất nhiều tình thương

Mấy hôm nay đất nước mình lại thêm "bao phen hờn tủi". Những người lớn tuổi, như ba mẹ và các cô cậu mình đều là những người từng trải qua nhiều biến động của thời cuộc. Khi họ đã bỏ đất mẹ ra đi, dù lòng còn nhiều lưu luyến nhưng hờn giận chắc cũng chưa nguôi ngoai. Khi nhìn thấy những bạo động trong và ngoài nước, và cả những người trong gia đình, lòng mình cũng có nhiều hoang mang. Mình kể với anh về những xáo động và suy tư của mình. Anh không nói gì chỉ gửi cho mình một bài thơ. Cảm ơn anh rất nhiều.

Đất Nước Tình Thương

Đất Nước mình đẹp lắm đấy em ơi
Biển trải rất xa và núi rừng xanh thẳm
Những con đường lúa đôi bờ xa tắp
Những hàng cây im lặng đợi mặt trời


Đất Nước mình đẹp lắm đấy em ơi
Từ Lũng Cú đến Cà Mau đất mũi
Đất Nước mình qua bao phen hờn tủi
Vẫn nở hoa, cây táo ấy sau nhà!


Em thương thôi, đừng hờn giận nữa nha
Bởi Đất Nước cần nhiều tình thương lắm!
Những khổ đau thấm sâu vào từng dặm
Hàn gắn đến bao giờ? Tổ Quốc mới đi lên?


Em đừng giận nữa, chỉ thở thôi nghe em
Nghe tiếng tim mình đập trong lòng Đất Nước
Bỏ hết xuống cái Tôi mình quá lớn
Chỉ để thương ngay nỗi khổ trong mình


Trước khi cất lời, em giữ lại lặng thinh
Dù nhìn thấy những điều tim buốt nhói
Hay trăn trở với muôn vàn câu hỏi
Phải làm sao để đỡ những muộn phiền?


Phải chăng Đất Nước là của những kẻ có tiền?
Hay những kẻ quên mình từ đâu nhỉ?
Bao gian khó trút lên người chăm chỉ
Mặn mồ hôi mà cay đắng chất chồng?


Em thấy đấy, nước mình đáng thương không?
Nếu thương thật thì em ngồi yên lại
Đừng để giận cuốn mất mình đi mãi
Bình an rồi, em sẽ rõ đúng – sai….


Đất Nước mình vẫn sẽ có ngày mai
Nếu từ hôm nay, em thương mình chân thành nhất…
Hãy yêu Đất Nước từ những gì có thật
Như yêu ba, yêu mẹ, yêu mình…
Như yêu chiều tà hay yêu ánh bình minh
Như yêu bão tố hay những ngày nắng hạn
Như yêu thầy, yêu bạn….
Yêu mùa hè đã đến cầm tay….


Em ạ, em phải thấy mình rất may
Khi thấy Đất Nước còn an bình như thế…
Dù những chuyện trái ngang vô kể
Thì niềm thương còn ở trái tim mình!


(Nguyễn Thùy Linh)
https://langmai.org/dai-may-tim/tho/dat-nuoc-tinh-thuong/

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

Tin Vui

Mình đã về Mỹ được hai hôm. Đọc báo toàn để ý mấy tin buồn và đau khổ. Như là sau đợt học sinh khắp nơi xuống đường cho an toàn của mình, mới có thêm một vụ nổ súng ở trường học, nâng tổng số vụ nổ súng ở trường học từ đầu năm đến giờ lên 16 vụ. Như là vụ bom thư hàng loạt ở Texas, mà đối tượng nhắm tới có vẻ là bất cứ người nào khi hung thủ sử dụng một kiểu dây bẫy để kích nổ. 

Bạn chồng sẽ bảo mình thôi em đừng đọc báo nữa. 

Nhưng khi em không đọc những bạo động vẫn ở ngoài đó. 

Mình đang học cách nuôi dưỡng bình an trong mình. Mình rất hay bị dao động từ những tác nhân bên ngoài, nhưng may quá có bạn chồng bên cạnh, như là cái mỏ neo của mình vậy. Nhưng mà mình muốn tự thân mình cũng là một cái mỏ neo cho mình. Mình muốn tự thân nuôi dưỡng bình an, để bình an có thể lớn lên và lan tỏa đến những đứa trẻ của mình, đến những người quanh mình. 

Trước khi quay lại Mỹ, may quá tụi mình có ghé thăm làng mai Thái Lan. Sau Tết, mình đi như con thoi không có nhiều thời gian với gia đình, điều quan trọng nhất của mình trong chuyến đi, nên mình cảm thấy hơi chơi vơi. May quá, mình có ba ngày về lại Làng với ba và chồng. Và may mắn hơn nữa là có một nhóm phật tử lớn tuổi cùng đi trong chuyến này và đã trợ duyên cho ba mình rất nhiều trong chuyến đi đầu tiên của ông tới làng. 

Mình cảm thấy thoải mái vô cùng. Đã về, đã tới. Gặp gỡ và trò chuyện cùng các brothers and sisters ở làng làm mình thấy bình an thanh thản vô cùng.

Trong một buổi pháp thoại, có một sư thầy đọc cho mọi người nghe bài thơ của sư ông. 

Bài thơ Tin Vui

Tin vui

Những tin vui
Báo người ta không chịu in, chịu nói
Nhưng trong báo chúng tôi
Mỗi ngày chúng tôi vẫn thường chuyên môn đưa tin vui

Mỗi buổi sáng tinh sương
Chúng tôi thường ra bản in đặc biệt
Và chúng tôi rất cần bạn đọc
Đọc để mà biết
Những gì đang thực sự xảy ra

Tin vui là bạn còn sống
Và cây xoan ngoài ngõ đã ra hoa.
Cây xoan ấy
Bạn thấy không
Đã can trường đứng vững
Suốt cả một mùa Đông băng giá.

Tin vui là mắt bạn còn sáng, còn tốt
Và bạn còn có thì giờ để ngắm trời xanh
Em bé xinh tươi đang đứng trước mặt bạn
Đôi mắt long lanh
Bạn có thể mở rộng hai cánh tay
Ôm em bé vào lòng.

Họ chỉ in những tin giật gân
Họ chỉ in những tin sầu đau, tiêu cực

Hãy cầm thử tờ báo của chúng tôi lên xem
Ấn bản nào cũng đầy những tin lành, những tin vui,
những tin tích cực
Bởi vì chúng tôi muốn bạn luôn luôn thừa hưởng được
Và góp sức vào gìn giữ hạnh phúc chung.

Một bông trà mi vừa nở phía ngoài tường
Bông hoa đang mỉm một nụ cười
Rất ư mầu nhiệm
Bông hoa đang hát ca bài hát bản môn
Bài hát thiên thu tuyệt vời
Có tai và có tâm
Thế nào bạn cũng nghe được
Chúng ta hãy chắp tay và cúi đầu
Để nghe tiếng hát ấy.

Hãy bỏ lại phía sau lưng những sầu đau
Những vướng bận
Hãy đi lên như một con người tự do.

Tin vui nhất vừa mới đến
Là bạn có tính Bụt trong lòng
Hạnh phúc
Vững chãi
Và thảnh thơi
Là những gì bạn và tôi
Đều có thể làm ra được.

Mình deactivate facebook rồi. Mình thấy nó không giúp ích gì cho mình nữa hết. Những người cần kết nối mình đã kết nối được. 

Cali vẫn còn những ngày mùa đông rơi rớt lại. Tuần sau mình sang New York với chồng, sẽ đi thăm tu viện Bích Nham, và sẽ gặp một người thương trong chuyến đi đó. Thiệt là nhiệm màu. 


Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Đi chùa đầu năm

Trong chuyến đi Mexico năm ngoái, hai đứa mình có một buổi sáng đi dạo thiệt là thanh bình ở một cái công viên ở trung tâm Mexico city. Buổi sáng đó, hai đứa ngồi nhấm nháp bánh mì, rắc mấy vụn bánh cho một con chim sẻ nhỏ, ngồi nhìn nó ăn. Ăn no, con chim bay đi. Xong mình nắm tay chồng, bảo là năm sau em muốn đi cùng với anh về Lộc Uyển. Sau chuyến đó, về đến nhà là mình book luôn vé máy bay, và đăng ký xuống chùa ăn Tết. 

Mình rất mong chờ chuyến đi này. Lần trước, sau khi đi khóa tu tiếng Việt ở Lộc Uyển, vừa ra đến sân bay là mình gọi điện ríu rít kể cho chồng nghe mình đã vui thế nào. Nhưng mình biết bạn ý sẽ không thể nào cảm nhận được cảm giác bình yên và hạnh phúc đó. Và lần này, mình rất nôn nao để cùng bạn chồng về lại Lộc Uyển. 

Mình đến chùa vào trưa thứ 6, đúng giờ ăn trưa. Lần này, không có tổ chức khóa tu nên chùa khá là vắng vẻ và yên tĩnh. Lúc mình đến, có ba thầy đang chặt mấy nhành cây khô, đem vào gắn hoa giả lên trang trí chuẩn bị Tết. Tụi mình để tạm đồ đạc ở nhà ăn, rồi lên văn phòng để đăng ký. Bữa trưa hôm ấy có chừng 20 người trong phòng ăn, có khoảng 10 sư thầy/sư chú, còn lại là các bạn lên chùa ở như mình. Phần lớn các bạn ở lại long-term khoảng vài tuần hoặc vài tháng. Có hai người Việt, đang tập sự để chuẩn bị xuất gia, còn lại là người nước ngoài. 

Ăn trưa. Đồ ăn được bày ra trên một cái bàn dài và mọi người tự lấy thức ăn của mình. Thường sẽ có cơm, một món mặn, rau củ luộc, canh và salad. Sau khi lấy thức ăn xong, mọi người vào phòng ăn, ngồi đợi ăn cơm cùng nhau. Trước khi ăn, sẽ có một bạn thỉnh chuông và đọc lời khấn nguyện trước khi ăn. 
1. Thức ăn này là tặng phẩm của đất, trời, của muôn loài và công phu lao tác.
2. Xin nguyện ăn trong chánh niệm và với lòng biết ơn để xứng đáng thọ nhận thức ăn này.
3. Khi ăn, xin nhớ nhận diện và chuyển hóa những tâm hành xấu, nhất là tật ăn uống không có chừng mực.
4. Xin nguyện ăn như thế nào để giảm thiểu khổ đau của muôn loài, bảo hộ được trái đất và chấm dứt những nguyên nhân gây biến đổi khí hậu bất thường.
5. Vì muốn xây dựng tăng thân, nuôi dưỡng tình huynh đệ và thực hiện con đường hiểu và thương nên chúng con xin thọ nhận thức ăn này.
Xong mọi người sẽ nhìn nhau, chắp tay cười mời nhau và ngồi ăn trong im lặng. Cơm rất ngon và lành, cứ từ từ mà ăn. 

Thường thì phụ nữ sẽ ở dưới xóm Trong Sáng (Clarity Hamlet) của các cô, nhưng vì mình đi cùng bạn chồng nên mình sinh hoạt ở trên xóm Vững Chải (Solid Hamlet) của mấy thầy. Ở chùa có dorm 6 người hoặc 3 người một phòng, nhưng vì mình với bạn chồng ngại nên mang theo lều cắm ở khu camping của chùa. Đất của Lộc Uyển rộng khoảng 1.6km2 đồi núi hoang vu. Xóm của mấy cô ở dưới chân đồi, đi lên đồi khoảng 500m là thiền đường chính, khu cắm trại của mình ở cạnh thiền đường chính. Lên dốc một tẹo nữa là nhà ăn, lên thêm một tẹo nữa là khu ở của các thầy, văn phòng, nhà trà, quán sách và một thiền đường nhỏ của các thầy. Thiền đường lớn thường là nơi ngồi thiền chung của các thầy cô. Mình chưa bao giờ xuống dưới xóm của mấy cô chơi nên không biết có gì ở dưới. 

Sau khi ăn trưa xong, mọi người nghỉ ngơi đến khoảng 3 giờ chiều là giờ làm việc (working meditation). Thứ sáu vì mình mới đến nên không làm gì. Thứ bảy thì mọi người tụ họp chia nhau dọn dẹp để chuẩn bị đón khách đến ăn Tết vào tuần sau. Mình thì cùng hai bạn nữa đi dọn toilet, một vài bạn khác đi dọn rác, chồng thì đi phụ một bác nữa đi đốn một cái cây chết khô ở gần khu cắm trại của mình. Chiều 5 giờ là giờ ngồi thiền. Đọc một bài kinh ngắn, xong chuẩn bị đi ăn tối.

Buổi tối cứ tầm 6 giờ là lại nghe tiếng tru của mấy bạn chó hoang (coyote), nghe cũng hơi ghê, nhưng có thầy nói tụi nó hiền lắm, nó thấy mình thì nó bỏ đi thôi. 

Bữa ăn tối thì informal hơn, mọi người cũng lấy thức ăn, và chỉ cần nghe chuông, tự quán niệm, rồi ăn. Ăn xong, mọi người tự ra rửa chén bát của mình. Một vài người ở lại phụ lau bàn, mang chén bát đã rửa vào máy khử trùng, lau và úp chén. 

Khoảng 7g30 sẽ có một sinh hoạt tập thể. Hôm thứ 6, thường sẽ là giới thiệu chung cho những người mới đến. Thứ 7 thì có một buổi gọi là Be-in, mọi người ngồi lại cùng nhau, giới thiệu về mình, sao mình lại đến đây, có thể chia sẻ gì đó, một bài hát, một bài thơ, hay câu chuyện gì đó. 

Đợt này đi bọn mình gặp một đôi vợ chồng đã về hưu. Trước đây họ học và làm về lâm nghiệp và bảo dưỡng các đường mòn trong rừng. Họ đến ở khoảng 6 tháng, họ giúp chùa dọn dẹp rừng, xây dựng và bảo dưỡng mấy đường mòn ở đó. Mình cũng gặp một đôi vợ chồng về hưu khác, là bác sĩ tâm lý và tư vấn tâm lý. Họ đến đấy ở 10 ngày, hai bạn ấy bảo đây giống như là một kiểu vacation của các bạn ý. Có một bạn nhạc sĩ đến từ Canada, đến đây ở một tháng. Có một gia đình, ba mẹ con đến. Hai bạn con trai chắc khoảng 10 và 15 tuổi, ở nhà home school. Ba mẹ con đó thì đến chùa để ăn Tết, vì hai năm trước có đến một lần và rất thích nên lần này quay lại. Bạn nhỏ rất năng nổ, hễ có yêu cầu volunteer là bạn lúc nào cũng hăng hái giơ tay. 

Ngoài mấy giờ đó, thì còn có một giờ ngồi thiền buổi sớm, lúc 5g45. Ăn sáng lúc 7g30. Thiền hành, đi hiking trong tĩnh lặng khoảng 11g30. 

Thời gian còn lại, mình và chồng hay vào phòng trà đọc sách, đi dạo xuống khu vườn tượng phật dưới xóm mấy cô, hoặc leo lên đỉnh đồi gần đó ngắm hoàng hôn. 

Chủ nhật mọi người bắt đầu lên đông hơn. Buổi chiều chủ nhật có một buổi thuyết pháp của hòa thượng. Thầy giảng về một số bài thơ của thầy Nhất Hạnh. Trong đó có bài Uyên Nguyên, mà bạn chồng đã học thuộc lòng rồi lúc lên máy bay đọc cho mình nghe. Sau đó lúc 5pm là lễ đón giao thừa. Lẽ giao thừa trang nghiêm ấm cúng. Ngồi thiền, sau đó đọc một thời kinh. Buổi tối thì có văn nghệ của một số anh chị cô chú bác ở gần đó. 

Sáng thứ hai, có buổi lễ chúc tết hòa thượng.Sau khi đốt xong một băng pháo tết, múa lân mừng tết. Các thầy cô đọc lời khấn nguyện cho năm mới. Xong lễ thì có một phần thú vị là bói Kiều. Mọi người lên lạy phật, khấn nguyện cụ Nguyễn Du, đặt tay lên chuông thành tâm đặt một câu hỏi rồi, bốc trong chuông ra một bao lì xì đỏ. Các thầy các cô sẽ ngâm hai câu thơ trong bao lì xì, rồi giải nghĩa. Giọng mọi người ngâm rất hay, giải nghĩa cũng vui. Nhưng vì thời gian có hạn nên chỉ bói mấy quẻ tượng trưng, rồi mọi người có thể tự lên xin cho mình một quẻ. Mình cũng lên xin một quẻ, lúc đầu mình định hỏi về chuyện con cái, nhưng rồi, mình nghĩ mình còn quá trẻ nên quay qua hỏi chuyện học hành, học làm sao cho bớt dốt, cho tới nơi tới chốn. Mình được cụ cho quẻ này 
"          Bởi lòng tạc đá ghi vàng
Sớm khuya tiếng hạc tiếng đàn tiêu dao"
Mình chém với bạn chồng là ok, chắc cụ khuyên em nếu mà em đã quyết chí, thì việc học hành của em sẽ vui thú như là chơi. 

Ngày Tết là dịp duy nhất trong năm phòng của các thầy cô mở cửa cho mọi người vào thăm, kiểu như mình mở cửa đón khách vào nhà vậy. Mọi người đi thăm phòng có thể mang theo quẻ Kiều để các thầy giải nghĩa. Mình bay chuyến buổi chiều  nên không có nhiều thời gian đi thăm phòng các thầy. Đi quanh quanh được một tẹo, ăn được ít mứt ít trà rồi lại về. Mình không biết trước lich ăn chơi tết như vầy, biết trước thì đã ở lại thêm một ngày nữa. 

Sau khi về nhà, hai vợ chồng đã ngoan hơn trước. Sáng sáng cũng ngồi yên được mươi mười lăm phút. Ngồi ăn cũng chậm rãi và an nhiên hơn. Chồng nói nếu chị Thư đi thì chắc sẽ thích lắm. Mình cười. Ừ, đủ duyên thì sẽ đến thôi. Như mình sau chuyến đi Alaska chắc là đủ duyên, còn bạn chồng thì sau chuyến đi Mexico. 

Ngày ngày có một người bạn đường cùng mình thở vào thở ra, cùng trân quý những gì mình đang có trong hiện tại. 

Trong phòng ăn ở Lộc Uyển, mình thấy một câu thư pháp "không bùn thì không sen", câu này và câu "tạc đá ghi vàng"  chắc là kim chỉ nam của mình trong năm nay. Nếu mình quyết chí thì mình làm gì cũng được mà. 

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Chuyện trên đường

Hôm nay, đi nghe pháp thoại ra về hai đứa đi bộ đi ăn gần đó. Trên đường đi, hai đứa nói linh tinh lang tang đủ thứ.

Sau này hai đứa mình già rồi đi tu há. Đi tu là không có được ở chung đâu á nha. Đi tu một năm hoàn tục hai tháng được hôn. À, mà thôi, mình kiếm cái nhà ở gần chùa là được rồi.

Sau này sẽ thành hai chú gấu già neo đôi.

Mai mốt nếu anh lại chuyển công ty, mình nghỉ hai tháng đi chơi há. Một tháng đi du lịch vòng quanh thế giới, một tháng về làng mai tu. À thôi, ba tháng đi, một tháng đi chơi, một tháng đi tu, rồi một tháng đi chơi tiếp.

À, mai mốt mình về đi tour Ấn Độ - Tây Tạng chung với mấy người lớn đi. Đi chung người lớn rồi lại bị hỏi là sao chưa có bé á. Ờ há.

Mèo con còn nhỏ thì dễ tập trung, dễ chánh niệm hơn. Mai mốt con nhỏ mình tập cho con chánh niệm để sau này có lớn thì đỡ bị distract há. Em thấy cho mèo con ở chùa từ nhỏ cũng hay mà. Ờ, hai chú vô chùa xin mèo con luôn hén. Ờ, đi chùa chơi xong dắt về một mèo con luôn cho các vị ở nhà không hối thúc nữa.

Anh muốn về Việt Nam nuôi con quá, cho con nói tiếng Việt. Khi nào lớn lớn chút rồi cho qua đây lại. Ờ, mà cũng hai ba tuổi đi rồi về, về sớm quá đi chích ngừa chích lộn thuốc là mèo con rụng đuôi luôn.

Hôm nay đi thiền hành với đông người vui hén. Lúc nãy đang đi, nghe hai bạn bên đường hỏi, gì vậy mày, hông biết nữa, chắc là silent protest.

Mấy thầy cô này xịn hén, làng Mai có nhiều người xịn, thì không sợ sau này mai một.

Lúc đi thiền hành, bọn mình nắm tay nhau. Mình nắm thì bạn ấy lơi lơi, mình lơi tay thì bạn ấy nắm.
Nói chung, lúc nào cũng thấy may mắn vì có bạn ấy là bạn đường.