Hiển thị các bài đăng có nhãn New life. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn New life. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

Những điều mẹ học được khi lớn lên cùng con - 6 tuần tuổi

Có một tỉ thứ xảy ra từ lần trước mẹ viết cho con trên blog này. Ừ, mẹ có một cuốn nhật ký của mẹ, một cuốn thư viết cho con và một cái blog khác của bố mẹ viết cho nhau.

Trước khi con ra đời, mẹ đã đọc được ở đâu đó trên mạng một bài viết là mẹ hãy kiên nhẫn cho mẹ con ta 6 tuần để làm quen với nhau, vì mọi thứ đều mới mẻ lắm, cho cả mẹ và con.

Con ham vui ra sớm hơn dự định 2 tuần. Lúc còn trong bệnh viện, bố mẹ nhìn nhau tự hỏi liệu về nhà chúng ta có vượt qua được 10 ngày trong lúc đợi bà sang không. Bây giờ, con đã được hơn 6 tuần, mẹ con mình đã "quen" nhau hơn một chút, mẹ thật sự thấy may mắn vì mình đã kiên nhẫn cho nhau 6 tuần để làm quen.

Mình không kỳ vọng, mong chờ gì ở nhau cả, chỉ mở lòng ra đón nhận tất cả những gì xảy đến.

Con bú mẹ hoàn toàn. Trong 2 tuần đầu, 2 tiếng con bú một lần. Chu kỳ thường xuyên là bú rồi thay tã và dỗ con ngủ. Con ngoan, khi đi kiểm tra lúc 2 tuần, con lên cân tốt và ngủ ngoan nên dù mẹ hơi mất ngủ một tí ban đêm, mọi thứ vẫn ok.

Hai tuần tiếp theo, con bú nhiều hơn, có cữ giãn ra được 3 tiếng nhưng bị đầy hơi nhiều hơn, hay trớ sữa. Có nhiều đêm bú xong, vỗ mãi con chẳng ợ, con không ngủ, cứ ọ ẹ nhìn mẹ, rồi hai mẹ con vật vã với nhau. Có lúc giữa khuya con không chịu ngủ, cứ khóc tỉ tê,  mẹ chẳng biết làm thế nào chỉ biết ngồi ôm con rồi khóc theo. Làm mẹ thật sự khó khăn hơn mẹ tưởng nhiều.

Bố ở đâu những lúc đó hả? Đó cũng là những ngày khó khăn của bố. Đêm mẹ để bố ra phòng khách ngủ để có thể chợp mắt được một chút, sáng còn phụ mẹ chăm con. Đêm hai người thức cùng nhau thì cũng không làm được gì nhiều. Vẫn có những lúc bố không ngủ được vào với hai mẹ con. Dù có nhiều khó khăn, nhưng bố luôn là chỗ dựa tinh thần rất lớn với mẹ. Mẹ đã từng nghĩ là có con rồi thì bố sẽ "ra rìa", nhưng mà chưa đâu con ạ.

Tuần thứ 5, có những ngày wonder week, con bú mẹ liên tục, không chịu ngủ, cứ quấy khóc. Mẹ phải gọi điện hỏi bác sĩ, đọc sách để tìm hiểu thêm. Chỉ là con đang lớn, con cần nhiều sữa hơn, con sẽ quấy khóc hơn vì nhiều thay đổi trong cơ thể bé nhỏ của con. Ai cũng phải vật vã một tí để lớn lên con nhỉ.

6 tuần, mẹ bắt đầu quen với nếp ăn ngủ của con. Ban ngày con thức nhiều hơn, bắt đầu biết hóng chuyện, biết nhìn theo bố mẹ và bà. Đêm con vẫn dậy 2 lần, nhưng chỉ bú rồi ngủ ngoan. Con ngoan lắm, thường ít hay gào khóc, mà chỉ ọ ẹ, tỉ tê. Dần dần mẹ bắt đầu hiểu được tiếng khóc của con, khi nào con đói, khi nào con mắc ị, khi nào con gắt ngủ, hay chỉ là con khóc lúc mơ ngủ. Mỗi sáng con như cái đồng hồ báo thức, mỗi ngày tầm 5g sáng là con bắt đầu rên la kêu gào rặn đỏ mặt tía tai để tập ị mặc dù mắt vẫn nhắm tịt. Bác sĩ bảo chỉ là con tập thả lỏng cơ đít để ị thôi, chứ chẳng có táo bón chi hết. Sáng nào bố cũng vào đúng giờ linh này của con, dỗ con một tí lúc con rên la, nhét ti giả cho con. Khi nào "hết thuốc" và con bắt đầu gào khóc vì đói thì mẹ dậy cho con bú. Mẹ cho con bú, xong, rồi ép đùi con lên bụng, giống như người ta ngồi xổm cho dễ ị. Bú no, ị xong, bố thay tả sạch sẽ nhẹ đít thì con lại ngủ khì.

Thỉnh thoảng bố mẹ vẫn thấy thật là kỳ diệu khi con xuất hiện trong đời bố mẹ, như một giấc mơ (dài).

Cảm ơn con đã đến bên bố mẹ, đã rất ngoan và khoẻ mạnh. Keep it up nhé bạn nhỏ.

Mẹ biết sắp tới sẽ còn nhiều điều mới mẻ đón chờ cả gia đình ta, mình sẽ đón nhận hết tất thảy với trái tim và cái đầu rộng mở con nhé.

Yêu con, as always.



Thứ Tư, 4 tháng 4, 2018

Praying

Sáng nay, lúc mình đang lui cui chuẩn bị đồ ăn sáng, thì anh hỏi mấy hôm nay mình có đọc tin tức không. Mới từ NY về, mình còn phải sắp xếp mấy thứ, rồi còn đi làm, nên cũng không rảnh đọc báo chí gì.

Anh nói hôm qua vừa có một vụ shooting nữa.
Mình thừ ra, đứng thở cho đỡ thấy mệt lòng.
Anh chần chừ rồi nói tiếp, ở Bay Area, nơi chúng tôi ở.
Ở Headquarter của Youtube ở San Bruno.

Mình hỏi anh về thương vong và thủ phạm. Anh cũng không rõ, vì chiều qua, lúc đọc tin là mới xảy ra sự vụ chưa có thông tin gì cụ thể.

Hai đứa ngồi im ăn sáng.

The victims could be us. Ba năm trước, anh cũng có một offer của Youtube, nếu lúc đó anh nhận lời, có thể anh đang đi làm ở đó.

Chúng tôi chỉ biết dặn nhau cẩn thận chỗ đông người. Đi về nhớ nhắn cho nhau biết.

Mọi thứ cũng chỉ vì sự thù hận và đau khổ gây nên.

Cầu mong bình an dưới thế cho người thiện tâm.

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Hè về

Mặc dù trời đã nóng lên và bọn con nít cũng nghỉ học từ cả tháng trước, giờ mình mới thi xong cuối kỳ nên mới chính thức là hè. Mùa này mình học 4 môn, có hai môn thú vị là môn vẽ và môn Stress coping skills.

Đây là bài final môn vẽ của mình, chân dung tự họa.
 Vẽ xong, khoe chồng, chồng phán, ồ, xịn, mắt mũi miệng với gương mặt chỉnh lại một chút là giống em y chang. Nói chung là nhận xét có tâm lắm. Mình thấy vẽ siêu khó, chỉ cần chỉnh một chút xíu, dài ngắn đậm nhạt là đã thấy ra một gương mặt khác hẳn. Ngày nào mình cũng nhìn mình trong gương vậy mà vẽ hoài không ra được cái mặt mình. Tuần này sẽ đem chồng mập ra làm thí nghiệm để coi sao.

Sáng nay là thi xong môn cuối, về mình tranh thủ đi chợ. Định mua thịt với tôm về nấu nui sáng mai đãi khách, vậy mà đến hàng tôm nhìn thấy ngán, qua hàng thịt nhìn thấy chán, thôi mai cho ăn bánh mì bơ đậu phộng, uống sữa almond nhé cưng. Dạo này mình cai bánh ngọt, nên thỉnh thoảng lượn lờ ở quầy bánh để thử xem mình còn ghiền không (phương pháp này nhìn chung hiệu quả, nhưng nguy hiểm vì có hôm nó cũng phản tác dụng). Hôm nay ở quầy bánh có một cái kệ hoa cúc xinh ơi là xinh, nhìn thấy mộc mạc hiền lành dễ thương hết sức. Rất tiếc, mình đã lên kế hoạch declutter nhà mình cuối tuần này nên sẽ tạm hoãn việc tha lôi thêm bất cứ thứ gì về nhà trước khi vất hết mấy thứ không cần thiết trong nhà.




Việc chính không thành, đành quay lại quầy rau củ mua chanh với mật ong về ngâm cho chồng mập. Dạ dày mình nhạy cảm với acid nên mình tạm biệt các thể loại cam chanh quít bưởi cũng một thời gian rồi. Bữa nay nhân dịp chồng bị cảm mình quay lại với các em ý, cho các em ý thêm một cơ hội coi sao. Sau khi mua 1 ký chanh và một hũ to mật ong, mình mò sang cái máy vắt cam định bụng làm một bình về uống giữa trưa hè nóng bức. Đang vắt ngon lành thì cái máy giở chứng, phải gọi người đến xem. Bạn nhân viên bảo, cái mày này nó nhạy cảm lắm, lỏng lẽo một chút là nó đình công. Sau năm phút tháo ra lắp vào các kiểu, bạn ấy quay sang, xin lỗi mày nghen cái máy này nó đơ luôn rồi, tao tặng mày uống đỡ cái chai trên kệ này nha, cái này tao mới vắt sáng nay luôn á, để sẵn ở đây cho mọi người tiện lấy thôi. Các bạn này rất biết làm vui lòng khách hàng. Mấy bạn nhân viên ở đây bạn nào cũng tươi vui nhiệt tình và thân thiện hết sức.

***

Tuần này dọn dẹp, mình sẽ thử áp dụng nguyên tắc Marie Kondo, nôm na là vứt (gần) hết đồ trong nhà, khi không còn gì nữa thì nhà sẽ tự gọn gàng sạch đẹp. Nghe vậy chứ với mình cũng khó khăn, vì mình có xu hướng giữ lại nhiều thứ trong nhà, nhiều khi nó chỉ có tác dụng làm yên lòng gia chủ, chớ tám chục năm có khi mình cũng cũng không động tới.

Một thứ khác mình cũng rất mong ngóng cho mùa hè này là đi volunteer cho một teen camp, 10 ngày, không có chồng mập đi cùng. Hy vọng mình sẽ sống sót trở về và chồng mập cũng sống sót ở nhà chờ mình về.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Being alone together*

Hôm nay chúng tôi đi biển. 
Lái xe hai tiếng đến bãi biển, hôm nay trời nhiều mây và lạnh. Trong tuần thì nắng nóng chóng hết cả mặt vậy mà cuối tuần mò đi chơi thì lại mây mù trời. Có một số bãi biển gần nhà, nhưng chúng tôi muốn đến một nơi mới, nên vác lều đến đây, cái lều biển mua từ mùa hè năm trước nhưng chưa có dịp dùng đến. Đồ ăn trưa chuẩn bị từ nhà: cơm đậu hũ chiên, đậu edamame và bông cải hấp, một bình nước lạnh và một bình trà ô long đậm đặc pha từ nhà.

Ăn xong, hai đứa nằm đọc sách, nghe tiếng sóng. Im lặng bên nhau là một cảm giác rất dễ chịu. 

Thỉnh thoảng nói chuyện mây bay, gió thổi, chó cưng đủ thể loại chạy qua chạy lại. Rồi bạn chồng lăn ra ngủ, mình ngồi ngắm người ta đến đi chụp hình với cục đá to có cái lỗ bự và ngắm mấy bạn chơi lướt ván. Bãi biển ngắn và nhiều đá to, vậy mà vẫn có hai bạn vác ván ra đâm đầu vào sóng. Mình rất thích nhưng mà sợ chết nên không bao giờ nghĩ mình sẽ thử. 

Mây bay tới bay lui. Nắng lên thì uống nước lạnh, nắng tắt thì uống trà cho ấm. 

Chiều, về. 

Vậy là xong cuối tuần của hai chú gấu mập neo "đôi"**.

*cái tựa bài lấy ý tưởng từ bài này. 
**mình thấy "being alone together" cũng hợp nghĩa với "neo đôi" (đổi chữ từ "neo đơn"), chữ của bạn gấu. 

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Họa người dưng nhớ khuôn mặt bắt hình dong

Một trong những mục tiêu năm nay của mình là mình sẽ có một tập tranh, vẽ lại những gương mặt thân quen trong đời mình.

Hôm trước, lúc viết thư cho ba mẹ mình nói là một hôm nào đó, mình sẽ vẽ ba mẹ để mình có thể nhìn thật rõ từng đường nét trên gương mặt ba mẹ.

Bây giờ là giữa năm. Mình vẽ bắt đầu giống người rồi mặc dù vẫn to chỗ này bé chỗ kia. Hy vọng đến cuối năm mình có thể hoàn thành xuất sắc mục tiêu này.



Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Bánh xèo của mẹ

Mấy hôm nay đầy bụng, ngồi nghĩ xem mình thèm ăn cái chi chi. Những lúc như thế này, thì chỉ ăn đúng món mình thèm mới có thể cứu rỗi được đời mình. Sau một hồi nghĩ ngợi, nghĩ ra món bánh xèo cuốn rau sống đủ loại chấm với nước mắm chua ngọt.

Từ hồi qua đây, ra ngoài ít ăn bánh xèo. Nhớ có một lần đi ăn với anh họ, mình nói là mình thích món bánh xèo của mẹ nhất nên bữa đó mình gọi bánh xèo. Lúc về anh hỏi ngon bằng bánh xèo của mẹ không, thiệt tình là lúc nào bánh xèo của mẹ cũng ngon nhất.

Mỗi lần thèm bánh xèo, mình hay lọ mọ tự đổ. Hơi lích kích đủ thứ, giá đậu xanh, nấm, thịt ba chỉ, tôm, rồi phải đủ loại rau thơm với lại một chén nước mắm thần thánh. Ở nhà thì chắc chắc sẽ có nước mắm thần thánh, còn nước mắm mình làm thì hên xui, mà xui nhiều hơn hên.

Bữa nay, ra ngoài ăn bánh xèo. Bánh xèo chay, có đúng 4 cọng xà lách, 2 cọng rau bạc hà với lại một nhúm ngò. Lật cái bánh xèo ra nhìn toàn là củ sắn với một chút nấm mèo, một chút đậu hũ. Nước mắm chay thì đúng dở, dở còn hơn nước mắm chay mình làm bánh cuốn bữa trước. Huhu, sao không làm bánh xèo có tâm một chút chớ!!!

Mình nhớ mỗi lần ở nhà mẹ đổ bánh xèo là một nồi bột. Đổ cái nào là cả nhà ngồi chờ xào luôn cái đó. Nóng hổi, giòn rụm, rau thơm ngút ngàn. Hồi nhỏ mình không ăn được bánh xèo, rồi lớn lên thì mỗi lần là phải làm hai cái.

Đặt vé về Việt Nam ăn bánh xèo của mẹ đây!!!!

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Đi chùa đầu năm

Trong chuyến đi Mexico năm ngoái, hai đứa mình có một buổi sáng đi dạo thiệt là thanh bình ở một cái công viên ở trung tâm Mexico city. Buổi sáng đó, hai đứa ngồi nhấm nháp bánh mì, rắc mấy vụn bánh cho một con chim sẻ nhỏ, ngồi nhìn nó ăn. Ăn no, con chim bay đi. Xong mình nắm tay chồng, bảo là năm sau em muốn đi cùng với anh về Lộc Uyển. Sau chuyến đó, về đến nhà là mình book luôn vé máy bay, và đăng ký xuống chùa ăn Tết. 

Mình rất mong chờ chuyến đi này. Lần trước, sau khi đi khóa tu tiếng Việt ở Lộc Uyển, vừa ra đến sân bay là mình gọi điện ríu rít kể cho chồng nghe mình đã vui thế nào. Nhưng mình biết bạn ý sẽ không thể nào cảm nhận được cảm giác bình yên và hạnh phúc đó. Và lần này, mình rất nôn nao để cùng bạn chồng về lại Lộc Uyển. 

Mình đến chùa vào trưa thứ 6, đúng giờ ăn trưa. Lần này, không có tổ chức khóa tu nên chùa khá là vắng vẻ và yên tĩnh. Lúc mình đến, có ba thầy đang chặt mấy nhành cây khô, đem vào gắn hoa giả lên trang trí chuẩn bị Tết. Tụi mình để tạm đồ đạc ở nhà ăn, rồi lên văn phòng để đăng ký. Bữa trưa hôm ấy có chừng 20 người trong phòng ăn, có khoảng 10 sư thầy/sư chú, còn lại là các bạn lên chùa ở như mình. Phần lớn các bạn ở lại long-term khoảng vài tuần hoặc vài tháng. Có hai người Việt, đang tập sự để chuẩn bị xuất gia, còn lại là người nước ngoài. 

Ăn trưa. Đồ ăn được bày ra trên một cái bàn dài và mọi người tự lấy thức ăn của mình. Thường sẽ có cơm, một món mặn, rau củ luộc, canh và salad. Sau khi lấy thức ăn xong, mọi người vào phòng ăn, ngồi đợi ăn cơm cùng nhau. Trước khi ăn, sẽ có một bạn thỉnh chuông và đọc lời khấn nguyện trước khi ăn. 
1. Thức ăn này là tặng phẩm của đất, trời, của muôn loài và công phu lao tác.
2. Xin nguyện ăn trong chánh niệm và với lòng biết ơn để xứng đáng thọ nhận thức ăn này.
3. Khi ăn, xin nhớ nhận diện và chuyển hóa những tâm hành xấu, nhất là tật ăn uống không có chừng mực.
4. Xin nguyện ăn như thế nào để giảm thiểu khổ đau của muôn loài, bảo hộ được trái đất và chấm dứt những nguyên nhân gây biến đổi khí hậu bất thường.
5. Vì muốn xây dựng tăng thân, nuôi dưỡng tình huynh đệ và thực hiện con đường hiểu và thương nên chúng con xin thọ nhận thức ăn này.
Xong mọi người sẽ nhìn nhau, chắp tay cười mời nhau và ngồi ăn trong im lặng. Cơm rất ngon và lành, cứ từ từ mà ăn. 

Thường thì phụ nữ sẽ ở dưới xóm Trong Sáng (Clarity Hamlet) của các cô, nhưng vì mình đi cùng bạn chồng nên mình sinh hoạt ở trên xóm Vững Chải (Solid Hamlet) của mấy thầy. Ở chùa có dorm 6 người hoặc 3 người một phòng, nhưng vì mình với bạn chồng ngại nên mang theo lều cắm ở khu camping của chùa. Đất của Lộc Uyển rộng khoảng 1.6km2 đồi núi hoang vu. Xóm của mấy cô ở dưới chân đồi, đi lên đồi khoảng 500m là thiền đường chính, khu cắm trại của mình ở cạnh thiền đường chính. Lên dốc một tẹo nữa là nhà ăn, lên thêm một tẹo nữa là khu ở của các thầy, văn phòng, nhà trà, quán sách và một thiền đường nhỏ của các thầy. Thiền đường lớn thường là nơi ngồi thiền chung của các thầy cô. Mình chưa bao giờ xuống dưới xóm của mấy cô chơi nên không biết có gì ở dưới. 

Sau khi ăn trưa xong, mọi người nghỉ ngơi đến khoảng 3 giờ chiều là giờ làm việc (working meditation). Thứ sáu vì mình mới đến nên không làm gì. Thứ bảy thì mọi người tụ họp chia nhau dọn dẹp để chuẩn bị đón khách đến ăn Tết vào tuần sau. Mình thì cùng hai bạn nữa đi dọn toilet, một vài bạn khác đi dọn rác, chồng thì đi phụ một bác nữa đi đốn một cái cây chết khô ở gần khu cắm trại của mình. Chiều 5 giờ là giờ ngồi thiền. Đọc một bài kinh ngắn, xong chuẩn bị đi ăn tối.

Buổi tối cứ tầm 6 giờ là lại nghe tiếng tru của mấy bạn chó hoang (coyote), nghe cũng hơi ghê, nhưng có thầy nói tụi nó hiền lắm, nó thấy mình thì nó bỏ đi thôi. 

Bữa ăn tối thì informal hơn, mọi người cũng lấy thức ăn, và chỉ cần nghe chuông, tự quán niệm, rồi ăn. Ăn xong, mọi người tự ra rửa chén bát của mình. Một vài người ở lại phụ lau bàn, mang chén bát đã rửa vào máy khử trùng, lau và úp chén. 

Khoảng 7g30 sẽ có một sinh hoạt tập thể. Hôm thứ 6, thường sẽ là giới thiệu chung cho những người mới đến. Thứ 7 thì có một buổi gọi là Be-in, mọi người ngồi lại cùng nhau, giới thiệu về mình, sao mình lại đến đây, có thể chia sẻ gì đó, một bài hát, một bài thơ, hay câu chuyện gì đó. 

Đợt này đi bọn mình gặp một đôi vợ chồng đã về hưu. Trước đây họ học và làm về lâm nghiệp và bảo dưỡng các đường mòn trong rừng. Họ đến ở khoảng 6 tháng, họ giúp chùa dọn dẹp rừng, xây dựng và bảo dưỡng mấy đường mòn ở đó. Mình cũng gặp một đôi vợ chồng về hưu khác, là bác sĩ tâm lý và tư vấn tâm lý. Họ đến đấy ở 10 ngày, hai bạn ấy bảo đây giống như là một kiểu vacation của các bạn ý. Có một bạn nhạc sĩ đến từ Canada, đến đây ở một tháng. Có một gia đình, ba mẹ con đến. Hai bạn con trai chắc khoảng 10 và 15 tuổi, ở nhà home school. Ba mẹ con đó thì đến chùa để ăn Tết, vì hai năm trước có đến một lần và rất thích nên lần này quay lại. Bạn nhỏ rất năng nổ, hễ có yêu cầu volunteer là bạn lúc nào cũng hăng hái giơ tay. 

Ngoài mấy giờ đó, thì còn có một giờ ngồi thiền buổi sớm, lúc 5g45. Ăn sáng lúc 7g30. Thiền hành, đi hiking trong tĩnh lặng khoảng 11g30. 

Thời gian còn lại, mình và chồng hay vào phòng trà đọc sách, đi dạo xuống khu vườn tượng phật dưới xóm mấy cô, hoặc leo lên đỉnh đồi gần đó ngắm hoàng hôn. 

Chủ nhật mọi người bắt đầu lên đông hơn. Buổi chiều chủ nhật có một buổi thuyết pháp của hòa thượng. Thầy giảng về một số bài thơ của thầy Nhất Hạnh. Trong đó có bài Uyên Nguyên, mà bạn chồng đã học thuộc lòng rồi lúc lên máy bay đọc cho mình nghe. Sau đó lúc 5pm là lễ đón giao thừa. Lẽ giao thừa trang nghiêm ấm cúng. Ngồi thiền, sau đó đọc một thời kinh. Buổi tối thì có văn nghệ của một số anh chị cô chú bác ở gần đó. 

Sáng thứ hai, có buổi lễ chúc tết hòa thượng.Sau khi đốt xong một băng pháo tết, múa lân mừng tết. Các thầy cô đọc lời khấn nguyện cho năm mới. Xong lễ thì có một phần thú vị là bói Kiều. Mọi người lên lạy phật, khấn nguyện cụ Nguyễn Du, đặt tay lên chuông thành tâm đặt một câu hỏi rồi, bốc trong chuông ra một bao lì xì đỏ. Các thầy các cô sẽ ngâm hai câu thơ trong bao lì xì, rồi giải nghĩa. Giọng mọi người ngâm rất hay, giải nghĩa cũng vui. Nhưng vì thời gian có hạn nên chỉ bói mấy quẻ tượng trưng, rồi mọi người có thể tự lên xin cho mình một quẻ. Mình cũng lên xin một quẻ, lúc đầu mình định hỏi về chuyện con cái, nhưng rồi, mình nghĩ mình còn quá trẻ nên quay qua hỏi chuyện học hành, học làm sao cho bớt dốt, cho tới nơi tới chốn. Mình được cụ cho quẻ này 
"          Bởi lòng tạc đá ghi vàng
Sớm khuya tiếng hạc tiếng đàn tiêu dao"
Mình chém với bạn chồng là ok, chắc cụ khuyên em nếu mà em đã quyết chí, thì việc học hành của em sẽ vui thú như là chơi. 

Ngày Tết là dịp duy nhất trong năm phòng của các thầy cô mở cửa cho mọi người vào thăm, kiểu như mình mở cửa đón khách vào nhà vậy. Mọi người đi thăm phòng có thể mang theo quẻ Kiều để các thầy giải nghĩa. Mình bay chuyến buổi chiều  nên không có nhiều thời gian đi thăm phòng các thầy. Đi quanh quanh được một tẹo, ăn được ít mứt ít trà rồi lại về. Mình không biết trước lich ăn chơi tết như vầy, biết trước thì đã ở lại thêm một ngày nữa. 

Sau khi về nhà, hai vợ chồng đã ngoan hơn trước. Sáng sáng cũng ngồi yên được mươi mười lăm phút. Ngồi ăn cũng chậm rãi và an nhiên hơn. Chồng nói nếu chị Thư đi thì chắc sẽ thích lắm. Mình cười. Ừ, đủ duyên thì sẽ đến thôi. Như mình sau chuyến đi Alaska chắc là đủ duyên, còn bạn chồng thì sau chuyến đi Mexico. 

Ngày ngày có một người bạn đường cùng mình thở vào thở ra, cùng trân quý những gì mình đang có trong hiện tại. 

Trong phòng ăn ở Lộc Uyển, mình thấy một câu thư pháp "không bùn thì không sen", câu này và câu "tạc đá ghi vàng"  chắc là kim chỉ nam của mình trong năm nay. Nếu mình quyết chí thì mình làm gì cũng được mà. 

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Alaska Alaska Alaska

Năm nay mình đi nhiều công viên quốc gia to bự và đẹp quá, nhưng chuyến đi Alaska đợt này có lẽ là một chuyến đi vô cùng đặc biệt với mình.

Planning:
Alaska đến rất nhanh. Bọn mình đang suy tính kế hoạch cho long weekend sắp tới thì gặp một bạn từng đi Alaska, hỏi han vài thứ rồi về nhà tra cứu vài thứ rồi đặt vé máy bay, đặt xe, đặt khách sạn, tour cruise, shuttle bus. Xong, nhanh gọn lẹ. Nghỉ lễ nên phải tranh thủ book sớm, trước cả tháng.

Alaska vẫn nằm trong những nơi mà bọn mình muốn đi nhưng không nghĩ là sẽ đi luôn trong năm nay. Càng xem thì thấy Alaska có nhiều thứ hay ho quá. Ở Alaska có mấy cái công viên quốc gia hoành tráng lắm. Thiên nhiên vẫn tràn trề. Hy vọng lần này bọn mình sẽ có dịp để ngắm bắc cực quang.

Trước hôm đi, bọn mình còn có thời gian xem lại phim Into the wild. Hai đứa đã coi phim này lâu rồi, nhưng giờ mới coi chung. Có những bộ phim mà khi đến một quãng đời nào đó, mình xem lại sẽ thấy nó khác, thấy mình khác.

Nhật ký hành trình: 
Lần này hai đứa quyết định đi caltrain rồi bắt bart lên sân bay. Chuyến này bay có dừng lại ở Seattle khoảng hơn một tiếng. Hai đứa ra khỏi nhà từ 8 giờ sáng, mỗi đứa một cái vali nhỏ như hồi đi châu Âu. Như một phần không thể thiếu của bất cứ chuyến đi nào, hai đứa phải đi lạc ít nhất một lần. Đón lộn bart, nhưng vì đi sớm nên vẫn không đến sân bay trễ.

Có ba điểm chính trong chuyến đi lần này của bọn mình: Seward - ngắm sông băng, Fairbanks - ngắm bắc cực quang, Denali - ngắm núi cao nhất bắc Mỹ.

Alaska đã vào thu, một giai đoạn ngắn chuyển giao giữa những ngày hè không thấy bóng đêm và những đêm đông không thấy mặt trời. Mình có viết một cái status trên fb là Alaska đã đối xử với bọn mình quá tốt. Dự báo thời tiết 8 ngày mình ở đấy đều mưa gió ngậm ngùi, có mấy bữa còn có tuyết. Vậy mà Alaska dành hẳn cho mình hai ngày nắng đẹp. Một ngày mình đi cruise ra tham quan sông băng, một ngày trời trong vừa đủ để có thể thấy được bắc cực quang. Những ngày còn lại thì có hôm mưa, có hôm âm u, có hôm nhiều mây nhưng mặt trời vẫn le lói. Có một hôm, bọn mình lái xe trên đường, trời mưa, rồi tạnh mưa, rồi câù vồng hiện lên rực rỡ. Ngày cuối, chiều hôm trước nắng đẹp, mình rất hy vọng sáng ra lúc mình đi shuttle vào công viên trời sẽ trong xanh để mình ngắm được núi mập. Vậy mà sáng lại âm u, tuyết rơi trắng xóa. Chắc muốn bọn mình nếm được đầy đủ "đặc sản" của Alaska.

Alaska, thiên nhiên rộng lớn bao la, thiên nhiên đẹp lộng lẫy. Không dưới ba lần, bọn mình dừng dọc đường và mình cứ thế hét lên giữa đất trời bao la. Mắc cười bạn chồng của mình, thấy mình hú hét bạn ý cũng phần khích mà không tài nào hét lên được.

Từ Anchorage, thành phố đông đúc nhất ở Alaska, bọn mình lái xuống phía Nam, đến Seward, để đi cruise tham quan công viên quốc gia Kenai Fjords, nơi có rất nhiều sông băng. Công viên này có một lối vào, một phần có thể tham quan bằng đường bộ, phần còn lại chủ yếu tham quan bằng cruise. Lúc mình đi tàu tham quan, bọn mình thấy cá voi, thấy hải cẩu, thấy sư tử biển và mấy con chim. Nhìn tụi nó tung tăng ở trong thế giới của nó là một cảm giác rất bình yên.

Lúc tàu lái đến đến gần sông băng, có tiếng ầm ầm, rồi một mảng băng lớn nứt và rơi xuống biển. Sông băng đã và đang tan chảy từng ngày. Bạn thuyền trưởng bảo là tao lái tàu 20 năm rồi, và mấy năm gần đây tao thấy nó thay đổi quá trời quá đất. I just feel so bad.

Ở Seward còn có một trò vui khác nữa mà mình được giới thiệu đó là đi câu cá, cá hồi và halibut. Đảm bảo dính, mà nghe bảo toàn cá bự bự vài chục pounds. Nhưng hai đứa mình thì không hứng thú lắm, nên cho qua. Seward có một chỗ camping ngay gần downtown, một phía là con đường chính của thị trấn, một bên là biển, mẹ ơi, buổi sáng ra đó đi dạo thấy đời nhẹ như mây.

Nếu đợt đi Đại Vực - Grand Canyon bọn mình rất vội vã, sắp xếp thời gian kín mít, thì lần này thong thả lắm. Từ Seward lái lên Fairbanks gần 500 miles, nên bọn mình dừng lại nghỉ một đêm ở Wasilla, một thành phố dọc đường. Tụi mình book một căn nhà gỗ ở ven ven rừng. Ngôi nhà nhỏ xinh, tầng dưới là phòng khách, bếp, một phòng ngủ bé và một phòng tắm. Trên lầu là phòng ngủ chính và phòng tắm to. Hai đứa rất thích cảm giác ở một ngôi nhà ấm cúng giữa rừng như vậy. Thích đến nỗi bạn chồng mở mấy trang listing nhà lên coi có cái nhà nào nhỏ xinh nằm ở ngoại ô giá rẻ hay không. Ờ, khỏi phải nói, là một lát sau bạn ấy tiu nghỉu nằm tận hưởng cái không gian tĩnh lặng của căn nhà.
Hai đứa ăn tối qua quít mấy thứ có sẵn, tắm rửa rồi nằm đọc sách. Hai đứa đọc sách của thầy Nhất Hạnh. Mình đọc Nẻo về của ý, còn bạn chồng thì đọc Thả một bè lau, giảng Kiều. Mình đọc đến đoạn thầy Nhất Hạnh cũng ở trong một căn nhà gỗ trong rừng, thì thích quá quay qua kể cho bạn ý nghe. Bạn ý đọc giảng Kiều mà cười hí hí, ra chiều tâm đắc lắm. Mấy bữa sau lái xe trên đường, chém với mình toàn xổ Kiều, kiểu như mới lụm được bí kíp.

Bọn mình đến Fairbanks chủ yếu chỉ để ngắm Bắc cực quang. Lái đến Fairbanks thì khoảng chiều, dặn dò bạn lễ tân khách sạn là nếu có bắc cực quang mày nhớ gọi cho tao với nghen. Hai đứa đi ăn tối, ăn xong trời mới hoàng hôn, hai đứa đi ngang một cánh đồng rộng đẹp quá thì dừng lại. Vô thì mới biết đây là đồng của chim di trú, hồi xưa là một nông trại và nhà máy chế biến sữa, nhưng người ta thấy chim di trú năm nào cũng về đông vui quá, nên người dân góp tiền, ông chủ nhà máy cũng đồng lòng đóng cửa nhà máy để khu này thành khu bảo tồn cho bọn chim. Buổi tối, khi bạn tiếp tân gọi, hai đứa cũng vội vội vàng vàng chạy xe ra chỗ này coi, vì chỗ này khá tối, có thể quan sát tốt hơn một chút. Nhưng mà vội quá, quên mang pin dự phòng, phơi phóng được vài tấm thì hết pin. Vậy cũng hay, mình có thể nhìn ngắm thoải mái hơn. Ở ngoài nó chỉ là những vệt sáng mờ mờ trên trời thôi, nhưng mà đó cũng là một điều kỳ diệu.

Điểm đến thứ 3 là công viên quốc gia Denali. Công viên này chỉ cho lái xe vào 15 miles đầu tiên, còn lại thì phải đi shuttle bus. Và chỉ là cây, là cỏ, là núi, là sông là trời. Mênh mông, bao la. Bọn mình lái đến là chiều, nắng rực rỡ, mừng thầm là mai chắc là sẽ đẹp. Và y như rằng, ngày hôm sau, bọn mình đi shuttle lúc 7g15 sáng, 11 tiếng round trip, tuyết rơi mù trời. Được cái tuyết mới rơi, nên đẹp lung linh. Có bạn còn bảo rằng như là mình đến winter wonderland. Lúc bọn mình đến Wonderlake, điểm cuối của chuyến xe, nắng hửng lên, trời ơi, đẹp lung linh dã man con ngan.

Trong công viên còn có một cái demo chó kéo xe. Mấy chú này được nuôi và luyện tập để kéo xe đi tuần trong công viên vào mùa đông. Lúc demo mấy chú sủa ỏm tỏi lên vui hết sức. Bạn ranger chia sẻ là năm ngoái, mình đã đến đây làm tình nguyện với mấy chú chó này và năm nay mình trở lại làm ranger. Mình hỏi chồng, sau này con mình nó thích làm ranger thì sao hả chú?

Denali có rất nhiều chỗ camping, mà cả Alaska này thì cũng vô vàn chỗ camping. Mình lèo nhèo với bạn chồng là lần sau mà có quay lại thì nhất định vác lều theo đi cắm trại nhé. Trước khi đó, thì phải luyện tập cách chống lạnh. Hai đứa tuy mập nhưng vẫn chịu lạnh kém lắm.

Kết

Sao mình lại nói chuyến đi này rất đặc biệt. À, vì đó là chuyến đi mừng sinh nhật mình. Ba năm trước, sinh nhật mình, hai đứa mình đi Sapa, và mình nói với nhau là sau này, mỗi năm vào sinh nhật mình bọn mình sẽ ở một nơi khác nhau. Cho tới bây giờ, thì may quá vẫn còn lang thang được. Nhưng thật ra, chỉ là cái cớ để đi thôi.

Đây là một chuyến đi đặc biệt, vì sau chuyến đi này, mình thấy mình có trách nhiệm với cuộc sống này hơn, nhận ra những gì quan trọng với mình. Mình có trách nhiệm với bản thân mình, với những người mình yêu thương. Mình thấy mình có trách nhiệm với trái đất này, để giữ cho nó đẹp đẽ như nó vốn có.

Lúc ngồi trên máy bay về lại nhà, mình nhìn những dòng sông băng từ trên cao, nhìn mây trắng bồng bềnh, nhìn thấy cầu vồng lúc ẩn lúc hiện trong những đám mây. Có quá nhiều cảm xúc, mình nghĩ mình sẽ phải chia sẻ với ai đó, Mình quyết định khi về mình sẽ viết thư cho ba mẹ, kể cho ba mẹ nghe những suy nghĩ của mình. Có thể những suy nghĩ đó sẽ lạ lẫm với ba mẹ, có thể ba mẹ chưa hiểu, nhưng mình biết ba mẹ luôn thương yêu con cái mình hết dạ, luôn luôn sẵn sàng lắng nghe. Mình không tin vào khoảng cách thế hệ, mình chỉ tin vào tình yêu thương.

Mình nghĩ mình sẽ rất hạnh phúc, nếu sau này, những đứa trẻ của mình, kể cho mình nghe những cuộc hành trình của chúng giữa đất trời bao la này.

Vẫn lười up ảnh chỉ có cái video này thôi.



Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Chuyên mục làm đẹp cuối tuần

Trời ơi, cuối tuần vừa rồi nóng xù đầu. Trời nóng chán chẳng muốn làm gì, hai đứa nằm lè lưới quạt tay phè phạch như mấy ngày ở Vn mà bị cúp điện. Rảnh rỗi sinh nông nổi, sau màn đọ đùi, đứa đùi trắng nhột quá, bèn lên google tìm cách làm trắng cho đứa đùi đen. Cây nhà lá vườn luôn, ra ban công cắt luôn mấy lá nha đam vô bôi bôi trét trét vừa mát vừa đẹp. Cuối tuần thư giãn làm đẹp cho nhau vậy.


Dê trắng và dê đen

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Chuyện ăn uống

Hôm đi cắm trại ở Yosemite, có mẹ của một anh bạn đi cùng. Có một hôm, anh ấy có vẻ bị cảm, mẹ anh ấy nhắc là đừng ăn cái này, đừng ăn cái kia, làm mình nhớ mẹ với ngoại mình hết sức. Mẹ mình cũng hay nhắc vậy. Còn bà ngoại ngày xưa ăn uống rất kỹ, hễ bữa nào khó chịu trong người là nhớ lại coi hôm qua ăn cái gì, bà hay đổ thừa tại mày cho tao ăn cái này cái kia nên tao mới mệt. Mà thiệt tình, hồi trước mình đâu có để ý lắm. Giờ mới thấy mấy chuyện ấy quý. 

Dạo gần đây mình đang tìm hiểu về thực dưỡng - macrobiotic và một số thứ khác về dinh dưỡng để điều chỉnh chế độ ăn cho hai đứa nhà mình. Mình nghĩ sẽ để ý hơn để ăn nhiều whole foods và thực vật trong khẩu phần của nhà mình. Tuần vừa rồi, đến cuối tuần mở tủ lạnh thấy vẫn còn thịt gà và cá mới nhớ ra là cả tuần đã ăn toàn rau nấm với brown rice. Nói chung, mình cũng chả strictly gì cả, mình vẫn nấu bánh canh rau củ với súp gà, vẫn nêm nước mắm. Thực ra chuyện ăn uống không nên quá quan trọng, và mình cố gắng làm cho nó đơn giản đi. Nấu ăn không thịt cá thì rất khỏe khâu dọn dẹp, không phải dọn hai cái thớt, hai con dao, không phải nghĩ xem nên làm cái nào trước cái nào sau để không bị cross contaminated vì cái bếp của mình nhỏ xíu và mình thì hay bị ám ảnh mấy cái con vi khuẩn từ thịt cá bay vô rau củ quả sống của mình. 

Mình vẫn đang cố gắng đa dạng hóa, ăn nhiều thứ và tìm hiểu các thức ăn lành tính để ăn mà không phải suy nghĩ nhiều. Thỉnh thoảng vẫn thèm nhiều thứ, đặc biệt là bánh ngọt và kem, nhưng giờ tiết chế lại được rồi. Cứ phải từ từ bỏ bớt vậy. 

Mới mua cho mẹ cái nồi cơm điện để ở nhà nấu gạo lức ăn. Tháng này nổi hứng gửi quà đi khắp nơi.  

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

A beautiful mind

Sáng nay, đọc tin thấy bác John Nash vừa mất. Mình đã từng xem một bộ phim về bác này, hồi lâu lâu. Hai bữa nay tự nhiên bạn chồng nhắc nhiều về bác này, và về các nhà toán học tài năng khác nữa.

Tối qua, lần đầu tiên, bạn chồng nói với mình rằng bạn ấy thích ở lại Mỹ. Bạn ý bảo, hồi lúc mới qua anh vẫn thích về Vn nhưng giờ thì anh thích ở lại Mỹ. Mình hỏi lý do lớn nhất khiến bạn ấy muốn ở lại là gì? Bạn ý bảo vì ở đây có nhiều người giỏi. 

Bạn ấy hay kể về một bạn đồng nghiệp ở công ty, bạn này vừa tốt nghiệp phổ thông xong và nghỉ một năm để đi làm. Bạn này là một trong những nguồn cảm hứng của chồng khi đi làm. Nhìn chung, công ty mới có nhiều điều thú vị, nhưng có lẽ thú vị nhất với chồng mình là được làm chung với nhiều người giỏi. Bạn ấy nói, lần đầu tiên anh có cảm giác được làm việc với một người giỏi ở mức world class level thì như thế nào. Bạn chồng vui lắm. 

Mỗi khi đi làm về, chồng mình sẽ hỏi mình hôm nay đi học vui hông, và mình cũng hỏi bạn ấy đi làm vui hông. Mình thấy rất may mắn khi niềm vui lớn nhất của hai đứa không phải là được điểm A hay là được bonus, mà là khi mình léo nhéo kể với bạn ấy làm thế nào để khuyến khích sự phát triển cảm xúc của một đứa trẻ, hay bạn ấy sẽ vừa tủm tỉm vừa kể về một câu đố/một bài toán mà vừa gặp phải hôm nay. 

Thỉnh thoảng bạn ấy vẫn dụ mình, để anh dạy em học toán nhá, hay một sáng cuối tuần bảnh mắt ra bạn ý nhe răng cười anh dạy em code nhá!!! Hai tuần trước mình ngồi ôn lại toán để thi xếp lớp ở trường. Lâu lắm rồi mới làm toán, dù toàn mấy bài dễ nhưng mà mình thích lắm. Có khi hè này ở nhà cho chồng dạy code thiệt. Mình nhớ hồi còn đi học, chiều chiều, bạn chồng hay sang chỗ mình để giảng thuật toán cho mình. Hình như từ những buổi chiều đó, mà mình biết là mình không thể nào theo tin học được nữa :))) 

Bữa trước, mình nằm mơ, thấy mình và chồng về quê sống. Mình đi dạy mẫu giáo, suốt ngày la cà với tụi con nít. Chồng thì ở nhà dạy tin học cho tụi nhỏ, còn có một cái thư viện nhỏ nhỏ ở nhà cho tụi con nít trong xóm tới chơi. 

Con người thật là tuyệt diệu. 

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Lạc chốn thị thành

Cả ngày hôm qua lang thang ở chốn thị thành San Fransisco, về đến nhà thì mệt đừ ra. Ăn uống xong, thủ thỉ, tâm tình kể lể các thể loại với bạn chồng xong, hỏi : em đi chơi cả ngày về có hôi không, bạn bảo không. Vậy là mình lăn ra ngủ. Và giật mình dậy lúc 1g sáng vì khát nước và không ngủ lại được nữa. Chắc là vì tự thấy mình ở dơ quá.

Hôm qua trời không lạnh lắm, nhưng đến cuối ngày lúc xuống ga xe điện thì đầu gối cứng lại, chẳng đi nổi nữa. Haizzza, không biết mình có sống sót qua nổi mùa đông ở đây không.

Mình đã đến SF một lần lúc mới sang, đi thăm cầu cổng vàng với cái bến tàu có mấy con hải cẩu mập nằm phơi nắng và đánh nhau chí choé. Lần đó ấn tượng sâu đậm về SF là những con đường nhỏ nhỏ quanh co, dốc lên dốc xuống chóng cả mặt.

Lần này, nhảy tàu đi với hai bạn nữa, đi vô trung tâm thành phố, cho biết "mùi" đô thị. Lần này thì SF là một đô thị đông đúc với quá trời những toà nhà đủ các thể thoại và người cũng với đủ thể loại.  

Người, có quá trời người ở đó. Đủ kiểu, trắng đen vàng đỏ với đủ kiểu thời trang quần áo tóc tai. Có nhiều người vô gia cư. Có nhiều khách du lịch bu đen bu đỏ xếp hàng để đi cái cable car, một kiểu xe điện cũ kỹ hay thấy trong phim mỹ mà quay ở SF. 

Mùi, cũng có đủ thứ mùi, từ mấy mùi mỹ phẩm thơm nức mũi trong mấy cái trung tâm mua sắm tới cái mùi hay có ở mấy biển cam dai bay ở sì gòn tới mùi thức ăn bay ra từ mấy xe bán đồ ăn dạo trong farmer market. 

Hôm qua mình đi bộ từ trung tâm băng qua một khu phố nghèo có nhiều người da đen, băng qua khu little saigon ở SF để  ăn trưa ở một nhà hàng Thái Lan. Bên đây đường là khu nhà nghèo và bên kia đường là khu khách sạn Hilton. 

Mình đến khu Farmer market vào lúc chiều chiều, sắp dọn hàng. Một kiểu giống như họp chợ ở vn, mỗi tuần 1/2 bữa người ta bày đồ ra bán, chủ yếu là trái cây, rau củ, bánh mứt tá lả từ nhà vườn. Có cả mấy cái rau vn, rau răm, rau quế, tía tô, ngò om bạc hà, buổi chiều, hạ giá, 2 bó 1 đồng rưỡi, sáng thì 1 bó 1 đồng. Chiều khu này có vẻ chộn rộn hơn, người ta rao hạ giá để vớt vát bán nốt rồi về. Mấy loại trái cây bán nửa giá, 1 đô 1 pound, 5 đô 5 pound có chỗ còn ráng la to to 4 đô 5 pound. Họ có cho mình ăn thử, ăn xong hỏi han đủ thứ tại thấy trái lạ lạ, xong xách đít đi mà vẫn không bị chửi.

Lần đầu tiên mình thấy một bức tranh nhiều màu sắc như vậy. Mình đi với hai cô bạn loanh quanh hơi nhiều trong khu mua sắm. Có khi lang thang ngoài phố lại hay hơn.  Nhưng như vậy cũng đủ cho một ngày. Đi rồi mới thấy mình yêu cái yên bình ờ thành phố hẻo lánh chỗ mình ở biết bao.

Nhưng mình thích cái cảm giác được loanh quanh trong cái mớ hỗn độn ở SF. Quá nhiều màu sắc và mọi sắc màu đều được chấp nhận trong bức tranh khổng lồ đó. Mình nhận ra mình, rõ ràng hơn, và mình biết mình chưa bao giờ ngừng yêu màu sắc của mình.

P/s : viết xong tự nhiên nghĩ đến chị. Người ta hay bảo chị lạ. Chị không lạ, chỉ chỉ là một màu sắc riêng trong một mớ nhàn nhạt. Vậy thôi.