Có một tỉ thứ xảy ra từ lần trước mẹ viết cho con trên blog này. Ừ, mẹ có một cuốn nhật ký của mẹ, một cuốn thư viết cho con và một cái blog khác của bố mẹ viết cho nhau.
Trước khi con ra đời, mẹ đã đọc được ở đâu đó trên mạng một bài viết là mẹ hãy kiên nhẫn cho mẹ con ta 6 tuần để làm quen với nhau, vì mọi thứ đều mới mẻ lắm, cho cả mẹ và con.
Con ham vui ra sớm hơn dự định 2 tuần. Lúc còn trong bệnh viện, bố mẹ nhìn nhau tự hỏi liệu về nhà chúng ta có vượt qua được 10 ngày trong lúc đợi bà sang không. Bây giờ, con đã được hơn 6 tuần, mẹ con mình đã "quen" nhau hơn một chút, mẹ thật sự thấy may mắn vì mình đã kiên nhẫn cho nhau 6 tuần để làm quen.
Mình không kỳ vọng, mong chờ gì ở nhau cả, chỉ mở lòng ra đón nhận tất cả những gì xảy đến.
Con bú mẹ hoàn toàn. Trong 2 tuần đầu, 2 tiếng con bú một lần. Chu kỳ thường xuyên là bú rồi thay tã và dỗ con ngủ. Con ngoan, khi đi kiểm tra lúc 2 tuần, con lên cân tốt và ngủ ngoan nên dù mẹ hơi mất ngủ một tí ban đêm, mọi thứ vẫn ok.
Hai tuần tiếp theo, con bú nhiều hơn, có cữ giãn ra được 3 tiếng nhưng bị đầy hơi nhiều hơn, hay trớ sữa. Có nhiều đêm bú xong, vỗ mãi con chẳng ợ, con không ngủ, cứ ọ ẹ nhìn mẹ, rồi hai mẹ con vật vã với nhau. Có lúc giữa khuya con không chịu ngủ, cứ khóc tỉ tê, mẹ chẳng biết làm thế nào chỉ biết ngồi ôm con rồi khóc theo. Làm mẹ thật sự khó khăn hơn mẹ tưởng nhiều.
Bố ở đâu những lúc đó hả? Đó cũng là những ngày khó khăn của bố. Đêm mẹ để bố ra phòng khách ngủ để có thể chợp mắt được một chút, sáng còn phụ mẹ chăm con. Đêm hai người thức cùng nhau thì cũng không làm được gì nhiều. Vẫn có những lúc bố không ngủ được vào với hai mẹ con. Dù có nhiều khó khăn, nhưng bố luôn là chỗ dựa tinh thần rất lớn với mẹ. Mẹ đã từng nghĩ là có con rồi thì bố sẽ "ra rìa", nhưng mà chưa đâu con ạ.
Tuần thứ 5, có những ngày wonder week, con bú mẹ liên tục, không chịu ngủ, cứ quấy khóc. Mẹ phải gọi điện hỏi bác sĩ, đọc sách để tìm hiểu thêm. Chỉ là con đang lớn, con cần nhiều sữa hơn, con sẽ quấy khóc hơn vì nhiều thay đổi trong cơ thể bé nhỏ của con. Ai cũng phải vật vã một tí để lớn lên con nhỉ.
6 tuần, mẹ bắt đầu quen với nếp ăn ngủ của con. Ban ngày con thức nhiều hơn, bắt đầu biết hóng chuyện, biết nhìn theo bố mẹ và bà. Đêm con vẫn dậy 2 lần, nhưng chỉ bú rồi ngủ ngoan. Con ngoan lắm, thường ít hay gào khóc, mà chỉ ọ ẹ, tỉ tê. Dần dần mẹ bắt đầu hiểu được tiếng khóc của con, khi nào con đói, khi nào con mắc ị, khi nào con gắt ngủ, hay chỉ là con khóc lúc mơ ngủ. Mỗi sáng con như cái đồng hồ báo thức, mỗi ngày tầm 5g sáng là con bắt đầu rên la kêu gào rặn đỏ mặt tía tai để tập ị mặc dù mắt vẫn nhắm tịt. Bác sĩ bảo chỉ là con tập thả lỏng cơ đít để ị thôi, chứ chẳng có táo bón chi hết. Sáng nào bố cũng vào đúng giờ linh này của con, dỗ con một tí lúc con rên la, nhét ti giả cho con. Khi nào "hết thuốc" và con bắt đầu gào khóc vì đói thì mẹ dậy cho con bú. Mẹ cho con bú, xong, rồi ép đùi con lên bụng, giống như người ta ngồi xổm cho dễ ị. Bú no, ị xong, bố thay tả sạch sẽ nhẹ đít thì con lại ngủ khì.
Thỉnh thoảng bố mẹ vẫn thấy thật là kỳ diệu khi con xuất hiện trong đời bố mẹ, như một giấc mơ (dài).
Cảm ơn con đã đến bên bố mẹ, đã rất ngoan và khoẻ mạnh. Keep it up nhé bạn nhỏ.
Mẹ biết sắp tới sẽ còn nhiều điều mới mẻ đón chờ cả gia đình ta, mình sẽ đón nhận hết tất thảy với trái tim và cái đầu rộng mở con nhé.
Yêu con, as always.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét