Mùa này trở lạnh rồi.
***
Thứ năm
Sáng đi tutor, cô quản lý báo là một đứa mà mình tutor đã ok, quay về lớp lại, thay bằng một em mới.
Tụi nhỏ vừa hết học kỳ, nên cũng có gặp trao đổi với giáo viên về học kỳ mới, về mấy đứa nhỏ đang theo lớp phụ đạo này. Có một đứa có vấn đề về trí nhớ nên nếu mà dạy rồi, mà tuần sau ẻm quên mất thì biết mà thông cảm cho ẻm. Có một em thì gặp vấn đề về đọc hiểu, nên cho toán thì em làm được mà kêu giải toán đố thì nhớ kiên nhẫn với em một chút vì có khi em đọc đề mà hông hiểu. Còn có hai em, ba mẹ đang trong giai đoạn ly hôn, hôm thì ở với ba, hôm thì ở với mẹ, nên cũng nên để ý tụi nhỏ hơn một chút. À, tụi mình cũng nhớ để ý, có khi tụi nhỏ sáng không ăn sáng nên hay bị đói mất tập trung, có bánh trái trong tủ nè nha, cần thì lấy cho tụi nhỏ ăn.
Không thấy nhắc tới em của mình, mình hỏi thăm, bạn F của mình thì sao hả cô. Cổ cười ngất, cổ nói ở, bạn F đó là "pain in the ass" của tụi mình đó. Bạn đó đang bắt đầu trổ mã dậy thì, có bạn gái rồi, bữa trước cô dạy thế, thấy bạn còn ghi tên bạn gái lên tay. Bữa nay, mình ngồi học với bạn F, bản vẫn lèm bèm, năn nỉ xin để bài về nhà làm, chơi cái gì đi. Bữa nay, bạn học cũng ngoan nên mình cũng nhẹ nhàng với bản.
Chiều, mình lại có 2 tiếng lên phụ cô giáo trên lớp. Tiết đầu cô giảng lý thuyết cho tụi nhỏ, mình cũng ghi lại vô sổ, tại mấy cái này hồi xưa mình học khác. Rồi tiết sau làm bài tập.
Mình đến lớp thường ngồi ở một bàn góc lớp, đứa nào hông biết gì thì chạy qua chỗ mình hỏi. Bốn đứa chạy qua bàn mình để làm bài. Tụi nó cứ ngồi mò mò, bí thì dòm mình cười cười, mình cũng cười cười lại. Được cái đã chạy qua hỏi thì đứa nào cũng chịu nghe, chịu học.
Lúc đi ra cổng, tự nhiên thấy thanh thản, nghĩ rằng mình đã sẵn sàng để bạn mèo con của mình đến trái đất này và thử đủ mọi hỉ nộ ái ố buồn vui ở cái chốn này.
Thứ sáu
Mình lại có một bữa đi volunteer nữa. Bữa này thì đuối như trái chuối. Có một sự khác biệt quá lớn giữa một đứa lớp bảy và bảy đứa lớp một. Cũng may, mỗi tháng chỉ có 2 buổi đi với tụi nhỏ nhít này. Vui nhưng mà đuối quá.
Chiều, ngủ dậy, thì thế giới đầy đau thương này lại thêm thương đau. Tự nhiên mình ngồi thẫn thờ, mình có nên nghĩ lại về việc sẽ sinh con ra ở nơi đây.
***
Sáng nay thèm chả cá lã vọng, rủ bạn chồng đi ăn. Xà quầng đọc tin tức một hồi, mình nói với chồng, thôi tháng nay ăn chay cầu nguyện cho hoà bình thế giới nha. Rồi hai đứa ra chùa ăn cơm chùa.
Mình định viết về cái chuyến lên chùa của mình tuần rồi, nhưng mà còn phải xử lý mớ bài dồn cục lại, đầu óc cứ vướng cái này cái kia viết hổng có ra.
Đêm muộn rồi mà trời vẫn còn gió quá.