Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Mình đang down, rất down. Mình get sick of myself vì cảm thấy cả thế giới đang moving mà mình thì đang chìm chìm chìm trong một mớ hỗn độn của những thứ không đầu không cuối. 

What did I do with my twenties? 

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Memorial weekend, P3 : We called it a day

Hậu quả của việc chơi game với hội bạn đến 2 giờ sáng là quá giấc không ngủ được, nằm xem the Voice Vn đến gần sáng thì ngủ lúc nào không hay.

Buổi sáng chồng dậy sớm, ăn sáng một mình, rửa hết đống chén bát để từ 2 ngày trước, dọn dẹp nhà cửa, rồi gọi mình dậy. Hình như mỗi lần anh thấy mình buồn anh lại cảm thấy có lỗi, vì đưa mình đi xa gia đình, đưa mình đi xa bạn bè, và bỏ mình ở nhà từ sáng đến tối. Dĩ nhiên là không ai có lỗi trong chuyện này, và bản thân chuyện đó cũng chẳng có vấn đề gì cả. Đến lúc cần thì phải đi, thế thôi.

Hôm ấy, bọn mình đi San Jose chơi. Mình dược đi ăn cháo vịt, món mà mình nghĩ rằng mình sẽ còn lâu lâu lắm nữa mới được ăn vì bạn chồng không ăn được vịt. Trước đây mình từng nghĩ, chồng không ăn được thì mình nấu cho mình ăn, nhưng mà không thể được. Có lần mình mua lưỡi heo về kho trong bí mật vì lên cơn thèm món này quá xá, nhưng mà kho xong tự nhiên thấy hết thèm, hết ngon vậy là bỏ. Ở canh nhau nhiều sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều của nhau. Trước đây mình từng nghĩ là mỗi người một tính cách, chấp nhận được nhau thì đến với nhau chứ đừng bắt ép phải thay đổi cái này cái kia. Nhưng giờ thì chấp nhận nhau và tự biết cách thay đổi bản thân để ở cạnh bên nhau.

Ở San Jose mình còn mua được mít tươi, trái vải tươi với bánh ú nữa. Ở quầy bánh ú cũng ghi là ngày 12/6 tới là tết Đoan Ngọ. Tết này mà ở nhà là ăn trái cây ngập mặt, bắt đầu có trái vải với măng cụt.

Down town San Jose vào ngày lễ khá yên bình, chắc mọi người đi chơi cả rồi. Hôm nay không có việc gì phải vội vã, cứ nhẩn nhơ đi dạo loanh quanh. Đi thăm San Jose State Uni thấy trường sao mà nhiều cây quá. Thấy có bà kia, dắt cún, vừa đi vừa kêu kêu như đang tìm ai hay con gì đó, lát sau thấy bà í đang cho mấy con sóc ăn thì mới biết bà kêu squirrel. Sóc mà cũng hiểu hả trời.

Một ngày mà chồng làm việc nhà, được ăn món mình thích, được đi dạo nói chuyện trên trời dưới đất, không muộn phiền thì ngày đó là một ngày đáng nhớ nhỉ.

Nói là đáng nhớ vì dạo này mình đôi khi không thể nhớ nổi là ngày hôm đó mình đã làm gì, đã ăn gì, đã xem gì. Chắc sắp bị alzheimer.....