Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Live natural

Hôm nay hai vợ chồng nhà mình đi chùa. Lần đầu tiên hai đứa đi trễ vậy, mọi người đã ngồi được khoảng 20 phút. Mình ngồi hít mùi trầm mà nhớ bà nội. Bữa nay mình cũng hay lo ra như mọi hôm, nhưng mà được cái, những lúc tập trung, cũng theo được hơi thở, không kiểm soát nó nữa, nên mình cũng ít bị hụt hơi hơn.

Bữa nay, bài giảng của thầy là về thực tập thiền định là để buông bỏ, để cho con người mình quay về với bản chất tự nhiên của mình, để là chính mình. Quán chiếu trong từng hành động từng cử chỉ của mình để hiểu mình, để sống một cách tự nhiên nhất.

Mọi người đặt câu hỏi, chủ yếu là về cái cuộc sống này có quá nhiều luật lệ, nguyên tắc, định kiến ảnh hưởng, kiểm soát, tác động  lên mình, thì làm sao để mình nhận ra đâu là bản chất tự nhiên của mình.

Hôm qua, mình gặp một trường hợp, em họ của mình có tình cảm đồng giới và dĩ nhiên gia đình em không chấp nhận. Cô chị hỏi chuyện mình, hỏi mình biết không, nó nói mày biết mà. Ừ, biết, nhưng mà đó là chuyện riêng của em nó. Cổ nói, riêng gì mà riêng, chuyện có ảnh hưởng tới ba má mà riêng cái gì.

Mình cũng không hiểu, chuyện một người yêu thương ai đó thì ảnh hưởng tới ba má làm sao.

Gần 2 năm trước, trước khi mình sang đây, em ấy hẹn gặp mình cho bằng được để nói với mình về mối quan hệ đó. Mình hơi bất ngờ, nhưng mình không thấy điều gì bất thường ở đó hết. Mình cũng có mấy người bạn như vậy, và họ vẫn là con người và chuyện yêu thương ai là đặc quyền của mỗi người mà.

Hôm qua mình nói chuyện với cô chị, xong rồi sáng nay nói chuyện với cô em. Người ta làm khổ nhau chung quy cũng vì thương nhau mà không hiểu nhau. Mỗi người có cách thương yêu khác nhau, và những hành động nhân danh tình yêu thương ấy vô tình làm tổn thương nhau. Cả hai bên không chịu lắng nghe nhau, hoặc nghe nhưng không chịu hiểu.

Mình không khuyên nhủ ai gì cả, mình chỉ lắng nghe. Chắc trời sinh mình ra là để lắng nghe.
Thật ra mình cũng không biết khuyên gì, tại vì mình chỉ có một câu thần chú duy nhất là thương yêu nhau đi, mà ca này thì khổ là tại vì quá thương nhau, nên câu thần chú này hết hiệu nghiệm.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Lại đi

Hai tuần nữa bạn chồng sẽ nghỉ làm, và bọn mình sẽ bắt đầu chuyến đi dài mùa đông.
Thứ 2 đã đi xin visa, hy vọng cuối tuần này sẽ gửi về nhà.

Như vậy, nếu muốn, có lẽ bọn mình vẫn kịp để đi theo hành trình đã chuẩn bị lúc xin visa. Nhưng đó là một hành trình choáng ngợp. Mình muốn đi ít thôi, đi dăm thành phố, có thời gian lê la phố xá, có thời gian ngồi bên lò sưởi uống rượu và tám chuyện. Rồi mình cũng muốn dành thời gian về Việt Nam nữa. Đợt về vội vã lúc hè làm mình sang lại càng nhớ nhà tợn.

Tự nhiên mình nghĩ, hay là cứ đặt vé máy bay thôi, rồi sau đó thích đi đâu thì đi, vừa đi vừa tính. Ờ, vì mình mệt rồi, mình không muốn lên kế hoạch nữa, mình không muốn có một cái check list những nơi phải đến nữa.

Chỉ cần đi là đã thấy vui rồi.

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Đất rừng phương Nam

Tối qua, sau khi nằm nói chuyện linh tinh một hồi lâu vẫn không ngủ được, bạn chồng quyết định dậy đọc sách. Mình hay ăn theo mấy vụ này, vậy là bạn ý đọc cho mình nghe.

Bữa nay bạn ý chọn Đất rừng phương Nam. Mình nói, đọc cái này phải đọc giọng miền Nam mới đúng bộ, vậy là ảnh sửa giọng đúng kiểu dân quê.

Giọng của ảnh bình thường đã hiền, ảnh chuyển sang giọng miền Nam, cô ba chị bảy, nghe ngọt như mía lùi. Mình nghe sướng rơn. Mình nói lâu lắm rồi ở đây hổng ai nói giọng này với tui hết trơn trọi, giờ nghe được cái giọng mùi ơi là mùi này sướng quá.

Thôi từ giờ nói giọng miền Nam với tui luôn nghen.

Tui nhớ, có lần nào đó, tui cứ bắt ảnh nói giọng miền Nam. Tui cứ bắt bẻ, sửa ảnh từng chút từng chút cho ra đúng kiểu mới ưng. Giờ thì ảnh xịn lắm rồi, đọc vèo vèo nghe như dân ở trong bưng biền mới ra luôn.

Bữa trước, tui định về VN chơi 2 tuần trong lúc ảnh sắp xếp công việc bên này, nhưng mà thiệt lòng đi không đặng. Tối đi làm về có hai đứa mua vui cho nhau, chớ có một mình ảnh thui thủi tui cứ thấy thương.


Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

A tale for the time being - Ruth Ozeki

Last night, I found myself wake up in the middle of the night breathing heavily. I kept breathing in and out, but somehow, the air did not get through. I sat up, took deep breath again and again. My eyes were full of tears, which happened when I tried to yawn so many times. Duc had awoken. I lied back down but it did not get better. I moved to the chair next to our bed. "Are you ok?", Duc asked. "I'm ok, just need some air."

I used to be like this few years ago. It came when I was stressful.  

I sat there, turned on the lamp and tried to finish the book "A tale for the time being". Duc could not get back to sleep as he was so worried for me. He hold my hand, made some jokes and we laughed. He wore his "legendary panda" beanie on and grabbed a book, too. 

Ruth, a character in the novel, could not sleep and she picked up the diary, which floated on the beach near her house. She finished the diary on 3:37 am. I checked the clock when i read this on the last chapter of the book, it was 3:17 am. I think i finished the book around the same time that she finished the diary. What's a coincident! It would be nothing if the book is not about time and moment in life. I like this coincident.

Duc and I went to a zen center near our place a few times. Last time we were there, after the zazen section, we had a guest speaker: Ruth Ozeki, who is the author of "A tale for the time being." We did not know about that section, or her, or the book. She is a novelist and a zen master. I felt it a bit weird, but interesting. She came to share about zen practice and also her book. She read out loud the beginning of the book. Her voice was really nice. The beginning of the book is from a diary, Nao's diary. Nao, in short of Naoko, sounded like NOW, in the present. She also explained the "Time being".

 "Time being" is something has been mentioned by Dōgen Zenji , a zen master, in "For the time being". It is something like human being. It is a being. 

The book is not easy to read. It mention many things about zen, philosophy, morality. It also has dark, depress and obsessed moments about suicide and death, just like in some other books about modern Japanese life. However, it has a twisted ending, which made me feel so relief when putting it down.

I read it around a month. 

I think I will get back to practice zazen, to find my SUPAPAWA!