Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Bình đẳng giới

Tuần vừa rồi, mình học về anti-bias và how to deliver gender messages to children. huhu, càng ngày thấy mình càng ngu, tiếng Anh cũng dốt mà cũng không dịch sang được tiếng Việt ;(
Cô gửi cho cả lớp một bài báo, đọc xong làm mình suy nghĩ. Trong bài báo, tác giả có nói đến rằng khoảng gần một nửa bé gái từ 3 đến 6 tuổi sợ bị mập, và khoảng 15 đến 18% trẻ em gái dưới 12 tuổi dùng mascara, chì kẻ mắt và son môi.
Học kỳ trước, cô giáo cũng chia sẻ rằng khi con gái cô, khoảng 2 tuổi, nhìn thấy cô dùng mascara, cô phải tránh nói rằng để mình đẹp hơn, mà giải thích rằng cô thấy thích mình hơn khi dùng mascara.
 Mình chưa bao giờ nghĩ một cách nghiêm túc về vấn đề này cho đến hôm nay.
***
Một chị bạn, khi mang bầu em bé thứ hai, chia sẻ rằng chị thích sinh con trai vì làm con gái rất là thiệt thòi. Phải chăm sóc gia đình và cả học hành và công việc. Con trai thì sướng hơn.
Một anh bạn khác, chưa có con, thì lại thích có con gái, vì anh ý nghĩ rằng con gái sẽ không phải bị áp lực thành công như con trai.
Một chị, đang tìm việc, chia sẻ đại ý là vì là phụ nữ nên chị muốn một công việc đều đều, ổn định.
Bạn chồng mình, trong một lúc nói chuyện gì đó, đã hỏi là, không biết mấy việc con gái làm có việc gì thú vị không?
***
Từ những kinh nghiệm sống ít ỏi của mình cho đến giờ, thì mình chưa cảm thấy được bản thân mình bị ảnh hưởng nhiều lắm từ việc bất bình đẳng giới tính. Có hai khoảng thời gian mình cảm nhận rõ ràng nhất về tính nữ của mình: lúc mình mới dậy thì và lúc mình lấy chồng. Lúc mói dậy thì, những ngày đèn đỏ của mình là cực hình. Mình đau bụng, đau lưng, chóng mặt, buồn nôn, ngất lên ngất xuống. Lúc lấy chồng, mình phải điệu đà, váy áo, make up. Trong một vài trường hợp, phải ngoan ngoãn hơn bình thường. Rõ ràng, mình có nhận biết được sự bất bình đẳng giới trong môi trường mình sống, nhưng cho tới bây giờ, việc giới tính ảnh hưởng đến sự phát triển của cá nhân mình hầu như không, hoặc tệ hơn, nó ảnh hưởng quá sâu đến nỗi mình không nhận ra.
Mình thôi không học code nữa là vì mình không thành trùm được khi học cùng với mấy thằng bạn của mình ở cấp ba, và điều đó làm mình không thích code nữa. Vậy, mình thích làm việc đó vì mình thích cảm giác chiến thắng chớ không phải vì mình thật sự thích việc coding. Mình luôn nghĩ mình không làm được việc gì đó là vì mình dốt, mình lười, mình không cố gắng, mình không đủ đam mê với nó chứ không bao giờ mình nghĩ vì mình là con gái.
Theo mình hiểu, vai trò của người lớn là phải khuyến khích đứa trẻ trải nghiệm nhiều thứ, không nên đặt ra những giới hạn vô hình cho bọn trẻ vì giới tính của chúng. Mình luôn ủng hộ quan điểm tôn trọng cá nhân. Mỗi người có những khả năng riêng biệt phù hợp với những công việc, môi trường nhất định. Điều cần thiết là tạo cơ hội và tạo cảm hứng để họ trải nghiệm và nhận ra điều đó.
Quay lại bài báo đầu bài, mình thấy không là vấn đề gì nếu các em nhỏ nhận thức việc bị mập đồng nghĩa với sức khỏe kém thì việc sợ bị mập là một chuyện tốt. Còn các em nhỏ mà xài mỹ phẩm, nếu nó không bắt nguồn từ những nguyên nhân tiêu cực như se sua, đua đòi, quá chú trọng hình thức thì mình thấy cũng không vấn đề gì. Biết đâu các em ấy là những nhà lãnh đạo mới của ngành công nghiệp mỹ phẩm trong tương lai.
Chưa diễn đạt hết được suy nghĩ của mình, nhưng mà cũng tàm tạm. Rồi bữa nào lại viết tiếp.
 Xong, đi nấu bún riêu ăn đây, vì con trai con gái gì cũng cần phải ăn mà.

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

A beautiful mind

Sáng nay, đọc tin thấy bác John Nash vừa mất. Mình đã từng xem một bộ phim về bác này, hồi lâu lâu. Hai bữa nay tự nhiên bạn chồng nhắc nhiều về bác này, và về các nhà toán học tài năng khác nữa.

Tối qua, lần đầu tiên, bạn chồng nói với mình rằng bạn ấy thích ở lại Mỹ. Bạn ý bảo, hồi lúc mới qua anh vẫn thích về Vn nhưng giờ thì anh thích ở lại Mỹ. Mình hỏi lý do lớn nhất khiến bạn ấy muốn ở lại là gì? Bạn ý bảo vì ở đây có nhiều người giỏi. 

Bạn ấy hay kể về một bạn đồng nghiệp ở công ty, bạn này vừa tốt nghiệp phổ thông xong và nghỉ một năm để đi làm. Bạn này là một trong những nguồn cảm hứng của chồng khi đi làm. Nhìn chung, công ty mới có nhiều điều thú vị, nhưng có lẽ thú vị nhất với chồng mình là được làm chung với nhiều người giỏi. Bạn ấy nói, lần đầu tiên anh có cảm giác được làm việc với một người giỏi ở mức world class level thì như thế nào. Bạn chồng vui lắm. 

Mỗi khi đi làm về, chồng mình sẽ hỏi mình hôm nay đi học vui hông, và mình cũng hỏi bạn ấy đi làm vui hông. Mình thấy rất may mắn khi niềm vui lớn nhất của hai đứa không phải là được điểm A hay là được bonus, mà là khi mình léo nhéo kể với bạn ấy làm thế nào để khuyến khích sự phát triển cảm xúc của một đứa trẻ, hay bạn ấy sẽ vừa tủm tỉm vừa kể về một câu đố/một bài toán mà vừa gặp phải hôm nay. 

Thỉnh thoảng bạn ấy vẫn dụ mình, để anh dạy em học toán nhá, hay một sáng cuối tuần bảnh mắt ra bạn ý nhe răng cười anh dạy em code nhá!!! Hai tuần trước mình ngồi ôn lại toán để thi xếp lớp ở trường. Lâu lắm rồi mới làm toán, dù toàn mấy bài dễ nhưng mà mình thích lắm. Có khi hè này ở nhà cho chồng dạy code thiệt. Mình nhớ hồi còn đi học, chiều chiều, bạn chồng hay sang chỗ mình để giảng thuật toán cho mình. Hình như từ những buổi chiều đó, mà mình biết là mình không thể nào theo tin học được nữa :))) 

Bữa trước, mình nằm mơ, thấy mình và chồng về quê sống. Mình đi dạy mẫu giáo, suốt ngày la cà với tụi con nít. Chồng thì ở nhà dạy tin học cho tụi nhỏ, còn có một cái thư viện nhỏ nhỏ ở nhà cho tụi con nít trong xóm tới chơi. 

Con người thật là tuyệt diệu. 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Ngày mùa đông còn sót lại

Sáng nay, chị nhắn tin cho tôi, bảo,
Nhung ơi, ông ngoại mất rồi. Ông đi hôm qua, nhẹ nhàng lắm!

Ừ, tôi cũng chỉ mong ông ra đi nhẹ nhàng. Tôi hơi bất ngờ khi nghe tin, vì lần trước tôi về ghé thăm nhà, thì ông hãy còn khỏe lắm.

Chị nhắn:
Sáng ông còn đi mua thuốc về bán
Rồi đi nhận 240k tiền o hôi nguoi cao tuoi
Chiều sốt cao
Đưa đi bị viện
Bs nói bị bệnh nặng lắm
Bên trong ko còn cái gì xài được
Bị hoại tử ruột
Xuất huyết bao tử lum tum
Bị lâu rôi
Mà chả bao giờ thấy than đau
Còn nói giỡn này nọ
Đi nhậu, đi chơi, chửi thề ào ào
Vậy mà đùng cái vô viện rồi mất luôn
...

Đời người vô thường mà.
Theo những gì tôi nhớ trong mấy lần gặp mặt ít ỏi với ông, và qua lời kể của chị, thì ông cũng tài tử lắm. Tôi tưởng tượng mọi người trong nhà ngồi nói chuyện với nhau, kể về những kỷ niệm với ông, chắc toàn mấy chuyện vui, mà người ta sẽ khóc. Tôi thương bà ngoại ở lại.

Như hồi đó, sau khi đưa bà nội đi an táng, cả nhà về quây quần dưới bếp, trò chuyện rôm rả về bà nội. Mọi người cười mà tôi thấy mắt ai cũng đỏ hoe.

Thôi, cháu chào ông. Ông về bình yên nhé.

****
Mấy hôm nay trời nóng, tự dưng hôm nay lại âm u lạnh lẽo như một ngày mùa đông rơi rớt lại.