V vẫn thế, theo tôi cảm nhận, vẫn vui vẻ nhưng vẫn giữ một khoảng cách với chúng tôi, vẫn né tránh trả lời cụ thể những câu hỏi về việc học và việc làm. V vẫn là một người bí ẩn với tôi. Cái sự "vẫn" ấy của V làm tôi nhớ lại những người bạn cấp 3 của tôi, của chúng tôi.
Đêm đó, hai vợ chồng chúng tôi nói chuyện với nhau về những người bạn. Tôi nhận ra cách tôi lưu trữ những người bạn, người thân, người quen trong trí nhớ của mình là cảm xúc. Với tôi, cảm xúc có thể thay đổi theo những lần gặp gỡ, những lần trò chuyện nhưng cảm xúc bất biến theo thời gian. Nếu lần gặp trước tôi yêu em, thì sau 5 năm gặp lại, tôi tin tôi vẫn yêu em. Time flies, things change. Nhưng cũng may, chưa có ai thay đổi đến mức làm tôi buồn.
Sáng chủ nhật, tôi khóc nhiều. Tôi không thể nhớ rõ tôi và anh đã tranh luận với nhau những điều gì, nhưng rồi tôi cứ khóc. Không phải anh làm gì đó khiến tôi tổn thương nhưng cứ như tôi đang ở tuổi 16 ẩm ương ấy. Tôi nghe anh nói, tôi lại suy nghĩ suy diễn và tôi khóc. Tôi đã khóc cả buổi sáng, khóc vì nhiều thứ, giống như quá nhiều cảm xúc và nó cần phải được giải tỏa. Tôi đã nói với anh là làm ơn để tôi khóc, tôi cũng cần khóc như tôi cần cười vui vậy đó. Tôi khóc rưng rức, có lúc nức nở, nhưng lần đầu tiên tôi khóc trước mặt một ai đó mà không cần cảm thấy có một lý do nào để thôi khóc cả. Đến lúc hết nước mắt tự dưng trời quang mây tạnh, thế thôi.
Hôm ấy, tôi đã buồn đã vui đã trọn vẹn từng phút giây, với anh bên cạnh.