Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Memorial weekend, P2: Emotional Day

Emotional day không hẳn bắt đầu từ chủ nhật mà nó đã bắt đầu từ chiều tối thứ 7, khi chúng tôi hẹn gặp một người bạn cấp 3.

V vẫn thế, theo tôi cảm nhận, vẫn vui vẻ nhưng vẫn giữ một khoảng cách với chúng tôi, vẫn né tránh trả lời cụ thể những câu hỏi về việc học và việc làm. V vẫn là một người bí ẩn với tôi. Cái sự "vẫn" ấy của V làm tôi nhớ lại những người bạn cấp 3 của tôi, của chúng tôi.

Đêm đó, hai vợ chồng chúng tôi nói chuyện với nhau về những người bạn. Tôi nhận ra cách tôi lưu trữ những người bạn, người thân, người quen trong trí nhớ của mình là cảm xúc. Với tôi, cảm xúc có thể thay đổi theo những lần gặp gỡ, những lần trò chuyện nhưng cảm xúc bất biến theo thời gian. Nếu lần gặp trước tôi yêu em, thì sau 5 năm gặp lại, tôi tin tôi vẫn yêu em. Time flies, things change. Nhưng cũng may, chưa có ai thay đổi đến mức làm tôi buồn.

Sáng chủ nhật, tôi khóc nhiều. Tôi không thể nhớ rõ tôi và anh đã tranh luận với nhau những điều gì, nhưng rồi tôi cứ khóc. Không phải anh làm gì đó khiến tôi tổn thương nhưng cứ như tôi đang ở tuổi 16 ẩm ương ấy.  Tôi nghe anh nói, tôi lại suy nghĩ suy diễn và tôi khóc. Tôi đã khóc cả buổi sáng, khóc vì nhiều thứ, giống như quá nhiều cảm xúc và nó cần phải được giải tỏa. Tôi đã nói với anh là làm ơn để tôi khóc, tôi cũng cần khóc như tôi cần cười vui vậy đó. Tôi khóc rưng rức, có lúc nức nở, nhưng lần đầu tiên tôi khóc trước mặt một ai đó mà không cần cảm thấy có một lý do nào để thôi khóc cả. Đến lúc hết nước mắt tự dưng trời quang mây tạnh, thế thôi.

Khóc hết cả buổi sáng, rồi chúng tôi ăn trưa qua loa gì đó. Rồi chúng tôi chơi game, tôi lại cười như thường. Chúng tôi ăn cà ri ấn vào bữa tối, dạo quanh khu down town một tẹo và tụ tập với nhóm bạn của anh đến tận khuya.

Hôm ấy, tôi đã buồn đã vui đã trọn vẹn từng phút giây, với anh bên cạnh.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Memorial weekend, P1 : Nắng và gió

Cuối tuần vừa rồi được nghỉ kèm với Memorial day, vậy là hai vợ chồng có 3 ngày chơi bời lêu lổng.

Thứ bảy, anh lái xe đưa mình đi biển ở Santa Cruz. Đi đường vòng qua núi thì chỉ mất khoảng 50 phút, nhưng đường đó thì quanh co quá. Lần trước đi xuống chỗ thủy cung ở Monterey lỡ đi đường đó, chỉ có mình là mê mệt với cảnh cây rừng đồi núi, còn bạn tài xế thì mệt mỏi luôn. Lần này, anh chọn đi highway 1, dù nó xa gấp đôi nhưng đây là một trong những con đường đẹp nhất ở Mỹ vì nó chạy dọc theo bờ biển Thái Bình Dương. Ừ, bờ bên kia Thái Bình Dương là Việt Nam ấy.

Không biết có phải tuần này nghỉ lễ nhiều không mà trên đường đi mình thấy nhiều mô tô và cả xe đạp. Lần nào anh chở mình đi đâu đó xa xa, ngồi trên xe chạy véo véo mình lại thèm đi. Mình nói mình ước chi mình là con trai, mình sẽ lái mô tô đi dọc nước Mỹ. Tại sao lại là nước Mỹ? Ừ, tại vì VN đã trói chặt mình với những định kiến, trách nhiệm, những cách hành xử mà mình mệt mỏi. Ừ, nỗi ám ảnh đó nó vào cả ước mơ. Và một điều nữa, mình nghĩ là mình sẽ không cảm thấy đau lòng khi đi khắp nơi ở Mỹ, nơi mà thiên nhiên được tôn trọng, nơi mình có thể nghe tiếng chim hót, thấy sóc chạy loăng quăng ở giữa lòng thành phố. 

Mình chạy trên con đường nhìn ra phía biển, giữa biển và con đường của mình là những cánh đồng. Hình như là dâu, cherry, và bí ngô nữa.

Thứ mình thích nhất ở Santa Cruz là những người lướt sóng. Họ xuống nước, bơi ra xa, chờ con sóng tới và họ cưỡi trên những con sóng. Mình sợ nước nhưng khi nhìn thấy mình cũng ao ước một lần được đứng trên tấm ván đó, cưỡi sóng. Họ cứ bơi, cứ chờ đợi, rồi bị sóng cuốn, rồi bị sóng vồ dập, rồi bị lỡ một con sóng nào đó, và họ vẫn cứ bơi, chờ đợi một con sóng khác, cưỡi lên những con sóng và lại bơi, lại chờ đợi những con sóng mới. Sóng biển sẽ chẳng bao giờ ngừng lặng và những người lướt sóng sẽ chẳng bao giờ thôi chờ mong những đợt sóng mới. Mình cũng đang bơi, bơi, bơi.


... *to be continued ...

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Mầm

Sáng nay ăn sáng xong ra ban công tưới cây. Cây dưa leo với cây cà chua cũng bắt đầu này mầm rồi. Mấy nhánh rau răm hôm qua mới ghim thì vẫn còn héo queo héo quẳn và cây ớt thì vẫn chưa có dấu hiệu gì sất.

Kệ, rứa là cũng thấy vui vui. Thấy đời có mình có thêm chút ích lợi.

Hôm nay là thứ tư, ngày có thể work from home của cty bạn Polar. Tuần nào bạn ấy cũng tranh thủ ở nhà làm việc vì sợ mình ở nhà một mình miết mình bị buồn.

Nhưng mình một mình mình không buồn một chút nào hết. Mình chỉ sợ mình một mình miết rồi mình sẽ không muốn gặp ai hết thì khổ. Nhiều khi đi ra ngoài gặp nhiều người, nghe nhiều thứ mệt óc lắm.

Ở nhà cho nó lành.

Ươm trong lòng mình một hạt giống, rồi vun tưới mỗi ngày. Chắc nó cũng nảy mầm thôi.


Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Hè đến rồi

Viết cái tiêu đề này tự nhiên làm mình nhớ lại tựa của một tập thơ "Mình phải sống như mùa hè năm ấy". Chưa đọc, chỉ thấy cái tựa ở nhà sách.

Nếu được sống như mùa hè năm ấy, mình sẽ sống như mùa hè năm nào nhỉ? Chán, mình là đứa cả thèm chóng chán. Mỗi mùa hè qua, mỗi lần sung sướng, qua rồi thì thôi, sao sung sướng lại cho bằng được. Nhưng nghĩ lại cái hè năm rồi, 2 tuần đi lang thang với những người thân thiệt là sướng.

Mấy hôm nay mình bày trò nấu nấu nướng nướng. Cuối tuần còn làm bánh xèo, kỷ niệm 7 năm quen nhau. Nấu chè, nấu xôi, bbq các thể loại. Bây giờ mình chả ngán nấu nướng, chỉ sợ ăn nhiều lăn quay ra thôi.

Tối qua bạn chồng không ngủ được, dậy lục đục ăn mì. Cứ rón rén nhẹ nhàng sợ mình thức. Nhưng mà mình ngủ tỉnh lắm, mình biết ráo trọi, nhưng kệ năm im im để chồng đỡ áy náy.

Hè đến rồi, ra ngoài không cần áo khoác nữa. Đêm thì vẫn mát lạnh.

Mấy hôm nay mình gieo mầm mấy chậu cây ngoài ban công. Hạt xà lách đã nảy mầm nhú lên một tí. Hôm nay mình vác thêm túi đất nữa về gieo rau răm. Cuối tuần này sẽ xuống San Jose để mua mấy cái rau thơm về ghim vô cái chậu mới. Nấu ăn mới thấy mấy cái rau thơm rau mùi các thể loại này quan trọng thế nào.

Dạo này bớt nhớ nhà rồi, nhưng chắc ba mẹ thì vẫn nhớ mình lắm lắm.

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Sống



Vừa xem vừa vui vừa rớt nước mắt.
Vui vì nhận ra mình, rớt nước mắt vì mình thấy mình đang không biết yêu thương mình.

Nhớ chị.
Nhớ Sài Gòn những lúc một mình, hay những lúc với chị, nhưng cảm giác như đang ở cạnh chính mình.
Nhớ những "triết lý" bụi đời, giang hồ của chị.

Buồn được cũng tốt vì trong cái xã hội này người ta còn không được phép buồn, người ta cứ phải phây phây. Nếu như chị buồn, thì người ta sẽ thấy chị bất thường.

Mình thèm được khóc đơn giản như được cười.
Và nước mắt cũng cần được công nhận nhẹ nhàng như là nụ cười.
Khi mình khóc sẽ không bị nhìn bằng ánh mắt xót thương thôi mình đừng khóc nữa và đưa ra mấy câu an ủi nghe là muốn tát vào mặt.

Mình cảm thấy an ủi phần nào khi nghĩ đến mấy người mà mình có thể thoải mái ngồi khóc với họ. Mình được công nhận như một con người với đầy đủ hỉ nộ ái ố. Và như vậy, mình mới được là người.