Viết cái tiêu đề này tự nhiên làm mình nhớ lại tựa của một tập thơ "Mình phải sống như mùa hè năm ấy". Chưa đọc, chỉ thấy cái tựa ở nhà sách.
Nếu được sống như mùa hè năm ấy, mình sẽ sống như mùa hè năm nào nhỉ? Chán, mình là đứa cả thèm chóng chán. Mỗi mùa hè qua, mỗi lần sung sướng, qua rồi thì thôi, sao sung sướng lại cho bằng được. Nhưng nghĩ lại cái hè năm rồi, 2 tuần đi lang thang với những người thân thiệt là sướng.
Mấy hôm nay mình bày trò nấu nấu nướng nướng. Cuối tuần còn làm bánh xèo, kỷ niệm 7 năm quen nhau. Nấu chè, nấu xôi, bbq các thể loại. Bây giờ mình chả ngán nấu nướng, chỉ sợ ăn nhiều lăn quay ra thôi.
Tối qua bạn chồng không ngủ được, dậy lục đục ăn mì. Cứ rón rén nhẹ nhàng sợ mình thức. Nhưng mà mình ngủ tỉnh lắm, mình biết ráo trọi, nhưng kệ năm im im để chồng đỡ áy náy.
Hè đến rồi, ra ngoài không cần áo khoác nữa. Đêm thì vẫn mát lạnh.
Mấy hôm nay mình gieo mầm mấy chậu cây ngoài ban công. Hạt xà lách đã nảy mầm nhú lên một tí. Hôm nay mình vác thêm túi đất nữa về gieo rau răm. Cuối tuần này sẽ xuống San Jose để mua mấy cái rau thơm về ghim vô cái chậu mới. Nấu ăn mới thấy mấy cái rau thơm rau mùi các thể loại này quan trọng thế nào.
Dạo này bớt nhớ nhà rồi, nhưng chắc ba mẹ thì vẫn nhớ mình lắm lắm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét