Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Memorial weekend, P1 : Nắng và gió

Cuối tuần vừa rồi được nghỉ kèm với Memorial day, vậy là hai vợ chồng có 3 ngày chơi bời lêu lổng.

Thứ bảy, anh lái xe đưa mình đi biển ở Santa Cruz. Đi đường vòng qua núi thì chỉ mất khoảng 50 phút, nhưng đường đó thì quanh co quá. Lần trước đi xuống chỗ thủy cung ở Monterey lỡ đi đường đó, chỉ có mình là mê mệt với cảnh cây rừng đồi núi, còn bạn tài xế thì mệt mỏi luôn. Lần này, anh chọn đi highway 1, dù nó xa gấp đôi nhưng đây là một trong những con đường đẹp nhất ở Mỹ vì nó chạy dọc theo bờ biển Thái Bình Dương. Ừ, bờ bên kia Thái Bình Dương là Việt Nam ấy.

Không biết có phải tuần này nghỉ lễ nhiều không mà trên đường đi mình thấy nhiều mô tô và cả xe đạp. Lần nào anh chở mình đi đâu đó xa xa, ngồi trên xe chạy véo véo mình lại thèm đi. Mình nói mình ước chi mình là con trai, mình sẽ lái mô tô đi dọc nước Mỹ. Tại sao lại là nước Mỹ? Ừ, tại vì VN đã trói chặt mình với những định kiến, trách nhiệm, những cách hành xử mà mình mệt mỏi. Ừ, nỗi ám ảnh đó nó vào cả ước mơ. Và một điều nữa, mình nghĩ là mình sẽ không cảm thấy đau lòng khi đi khắp nơi ở Mỹ, nơi mà thiên nhiên được tôn trọng, nơi mình có thể nghe tiếng chim hót, thấy sóc chạy loăng quăng ở giữa lòng thành phố. 

Mình chạy trên con đường nhìn ra phía biển, giữa biển và con đường của mình là những cánh đồng. Hình như là dâu, cherry, và bí ngô nữa.

Thứ mình thích nhất ở Santa Cruz là những người lướt sóng. Họ xuống nước, bơi ra xa, chờ con sóng tới và họ cưỡi trên những con sóng. Mình sợ nước nhưng khi nhìn thấy mình cũng ao ước một lần được đứng trên tấm ván đó, cưỡi sóng. Họ cứ bơi, cứ chờ đợi, rồi bị sóng cuốn, rồi bị sóng vồ dập, rồi bị lỡ một con sóng nào đó, và họ vẫn cứ bơi, chờ đợi một con sóng khác, cưỡi lên những con sóng và lại bơi, lại chờ đợi những con sóng mới. Sóng biển sẽ chẳng bao giờ ngừng lặng và những người lướt sóng sẽ chẳng bao giờ thôi chờ mong những đợt sóng mới. Mình cũng đang bơi, bơi, bơi.


... *to be continued ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét