Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Yosemite - July 2015

Chuyến đi này chẳng có kế hoạch trước, nhưng là chuyến đi làm mình rất thích. Mình đi Yosemite một lần vào khoảng tháng 9 năm ngoái, nhưng chỉ đi chơi một tí ở thung lũng, không book được camping trong công viên, nên phải ra ngoài ngủ đêm. Năm ngoái đi vào lúc trời rất nóng, không thấy ấn tượng lắm với nơi này. Lại có người bạn bảo là camping ở đây ghê lắm, rất là bẩn các kiểu nên làm mình cũng hơi không hứng thú. Nhưng sau chuyến này, thì mình thích mê chỗ này.

Buổi chiều thứ 6, chồng đi làm về sớm, lái xe đi. Kẹt xe kinh khủng, bình thường lái khoảng hơn 4 tiếng, nhưng hôm đó lái chắc khoảng 7 tiếng. Lần đầu tiên lái xe trong rừng đêm, giờ nghĩ lại mình thấy hơi sợ. Lúc ấy sao lại không thấy sợ, mà trái lại lại thấy rất hứng thú. Rừng đêm đẹp lắm. Dưới ánh sáng mờ mờ, mấy ngọn núi hiện ra lung linh lắm. Đẹp nhất là lúc lái ngang hai cái hồ, bóng núi soi xuống mặt hồ lấp loáng. Tiếc là lái xe vội quá, không kịp dừng lại. Mà giờ nghĩ lại, đường thì vắng teo vắng ngắt, lại tối thui, chắc hai đứa cũng không dám dừng lại. Nhưng đó là một trải nghiệm rất thú vị. 

Đến nơi, dựng lều, đốt lửa, nấu nướng, ăn uống xong thì muộn lắm rồi. Vì ở trên cao, nên buổi tối ở đây quá lạnh. Mình không nghĩ nó lạnh đến vậy nên không mang đủ vớ, tối hai đứa co ro lạnh ngắt. Buổi sáng, nhóm lửa, nấu ăn và lại đi loanh quanh sưởi nắng. Mình chỉ ở khu Tuolumne Medows một đêm, nên sáng dậy nhổ lều lái xe đi. 

Buổi sáng ở Tuolumne Medows, nắng chiếu xiên xiên qua mấy vạt cây rừng. 
Lái xe đến một đồng cỏ, đi ra phía con suối. Rồi hiking lên một ngọn đồi gần đó, nhìn xuống. Anh bạn đi cùng nói là trên các ngọn núi xung quanh, cái nào cũng có một cái hồ trên núi. Trời ơi, phải chi có cả tuần để lăn lộn ở chốn này. 

Về nhà nhìn lại ảnh, chẳng bằng một góc bên ngoài mà sao vẫn đẹp rung rinh vậy trời. 
Rồi cả đám ra hồ ăn trưa, nhìn người ta leo lên cái núi cạnh hồ. Nhìn cheo leo thấy ghê lắm, vậy mà cũng có nhiều người leo lắm. Ngồi ăn trưa ở hồ, ngắm mấy đứa trẻ nghịch cát, nghịch nước. Mình hơi thất vọng về cái hồ, vì lúc đêm đi ngang, nó phản chiếu trời và núi nhìn lung linh lắm. Nhưng ban ngày thì chỉ xanh ngắt một màu. Vẫn đẹp, nhưng chắc tại vì mình trông đợi nhiều hơn thế. 




Mọi người lên xe chợp mắt xíu xiu rồi lái xe xuống thung lũng. Xuống thung lũng, thì dân tình đông đúc, kẹt xe tá lả. Hai đứa gà mờ nhà mình lại đi lạc vào đường một chiều và mãi mới tìm về được chỗ cắm trại. Ôi chao, ở thung lũng là một khung cảnh đẹp khác. Mình có thể nhìn thấy toàn vẹn sự hùng vĩ của các ngọn núi đá hoa cương. Nó đúng là một cái thung lũng, được bao bọc bởi các ngọn núi đá hoa cương đồ sộ. Một trong những điểm ấn tượng nhất với mình là trên những sườn núi đã dốc đứng đó, có rất nhiều cây mọc lên. chỉ cần có một khe nhỏ thôi, cũng đủ cho nó vươn lên. Chồng chém cho một câu, đó là sự kỳ diệu của sự sống đấy em ạ. 

Thác Yosemite, đi đâu cũng thấy cái thác to bự này. 
Khoảnh khắc mình thích nhất là buổi chiều sau khi đi hiking khoảng 2 miles, mọi người về ngâm chân dưới dòng suối lạnh ngắt bên cầu. Khói chiều, chắc từ khu cắm trại bên kia bay lên mờ mờ.  Mình ngồi ngay cái góc ở dưới ảnh ấy. Nghĩ tới hội thích ẩn cư vô rừng của mình ở VN, cả đám mà ở đây chắc sướng tê tê. Đó là một buổi chiều bình an.



Rồi một trò nữa làm mình mê mệt cái công viên này là, thả thuyền trôi sông. Không mang máy ảnh nên không có tấm nào cả. Tưởng tượng vầy đi, dòng sông lững lờ trôi uốn lượn qua mấy ngọn núi, mây trắng bồng bềnh bay, có một đứa nằm ngửa mặt ngắm mây trời, quánh ukulele tửng từng tưng.  Rồi bông, giống như bông của cây bông gòn á, bay ngợp trời. Rồi nghe văng vẳng mấy câu vọng cổ của một bác đi cùng hát. Vậy đó, một lần trong đời, rồi thôi. Lần sau đến đây, mình chắc chắn sẽ lại thả thuyền trôi sông. Nhưng đó sẽ là một lần khác trong đời. 

Rồi mình sẽ quay lại đây. Chỉ đến đây, nằm ngửa mặt ngắm trời, rồi hít hà cái hơi rừng, hơi núi, vậy thôi cũng đủ sướng mê.

À, bonus thêm một cuộc phiêu lưu nữa lúc về. Hai đứa không có GPS, thế là lạc. Chạy loanh quanh vòng vèo qua mấy ngọn đồi. Đường vắng teo. Không sợ, chỉ thấy thú. Đi xa hơn đường bình thưởng khoảng 1 tiếng, nhưng cũng về đến nhà. Sau chuyến đi châu Âu, mình đã thôi không lo lắng nghĩ ngợi là mình sẽ đi đâu làm gì nữa. Cứ đi cùng nhau, thì ở đâu, làm gì cũng sẽ vui. 


Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Learning process

Học kỳ mùa hè mình đăng ký học xác suất thống kê. Tuần đầu tiên, mình gặp lai ông cụ học cùng lớp tiếng Anh học kỳ trước. Ông cụ xịn lắm, ghi chép rất chăm chỉ, vừa học, thỉnh thoảng lại lôi cuốn từ điển ra tra cứu gì đó, hình như ông cụ người Nga. Giờ giải lao ông cụ còn hay lên hỏi thầy, hỏi mấy đứa ngồi kế cái này cái nọ. Mình về kể cho chồng nghe. Gặp ông cụ trong lớp ESL là mình đã thấy nể, mà nghĩ chắc cụ học tiếng Anh vì nó là ngôn ngữ bên này. Nhưng gặp cụ trong lớp toán thì thiệt là phục sát đất. Mình nói với chồng, thấy ông cụ có vẻ không theo kịp, nhưng vẫn rất chăm chỉ vui vẻ đến lớp. Mỗi sáng đi học, mình hay để ý nếu chỗ sau ông cụ còn trống thì hay chạy lại ngồi, để nếu ông cụ hỏi gì thì chỉ cho cụ.

Nhưng sau bài test tuần 1, thầy giáo trả bài cho cả lớp, xong cuối giờ, trao đổi với cụ gì đó.

Tuần thứ 2 không thấy cụ đi học nữa. Buồn hết sức.

Mình về hỏi chồng, nếu học trò không theo kịp ở lớp, thì lỗi ở thầy hay ở trò. Hỏi vậy thôi, chớ có trăm ngàn lý do cho cái việc này. Nhưng mình thấy ông cụ rất nhiệt tình, mà lại không đi học nữa thì mình cứ thấy buồn buồn.

Môn này mình đã học rồi hồi còn học ở VN, nên cũng không biết là có quá khó với bọn nó không. Nhưng so với mấy thầy dạy toán của mình hồi xưa thì ông thầy này dở ẹc. Có lần còn viết nhầm công thức.

Mình luôn rất hứng thú với cách thức mà chúng ta suy nghĩ một vấn đề, có thể input vào giống nhau, nhưng output lại rất khác nhau. Điều khác nhau đó có thể đến từ kinh nghiệm bản thân, thói quen, tính cách, khả năng suy luận,... Nhưng với những đứa trẻ thì sao? Đồng ý là mọi người đều khác nhau, nhưng điều gì làm nên sự khác nhau đó, và làm cách nào để phát huy tối ưu khả năng của các bạn nhỏ.

Mình luôn cảm thấy con người tuyệt diệu mà.

Mình nói chồng ráng làm đi, để mình xách dép đi học, rồi sẽ nghiên cứu về cái này, về learning process của con người. Mấy bữa nay tràn trể cảm hứng học hành.