Bác sĩ giải thích mọi thứ về chỉ số cho ba mẹ, rồi ba mẹ đi gặp một cô tư vấn về gen. Cô hỏi mẹ trong 1 tiếng vừa qua mẹ nhớ được điều gì. Mẹ nói rằng mẹ chỉ nhớ là 1:5, rồi nước mắt mẹ rớt. Xác suất thống kê chưa bao giờ là một môn học có nhiều ý nghĩa với mẹ, nhưng bây giờ, con số đó mang lại cho mẹ một sự sợ hãi.
Cô Sharon là người tư vấn cho bố mẹ, cô rất là tâm lý lắng nghe và giải thích tường tận cho bố mẹ mọi thứ về những xét nghiệm bố mẹ có thể làm. Khi bố con hỏi liệu lối sống hay điều gì về cuộc sống của bố mẹ có thể ảnh hưởng hay làm thay đổi gen của con. Cô đã trả lời chắc nịch là không, bố mẹ không có lỗi gì trong việc này hết. Mẹ rất cảm ơn cô về điều này. Cô còn hỏi mẹ về những người đã biết về sự biểu hiện của con, cô gửi cho mẹ thông tin để mẹ có thể giải thích cho mọi người về những nguy cơ của con. Cô con trấn an bố mẹ rằng điều quan trọng nhất là cảm giác của bố mẹ, mọi người có thể nghĩ rằng đang làm điều tốt cho con, nhưng chỉ có bố mẹ là người hiểu rõ nhất điều này. So, please be patient with them.
Ngay hôm đó, bố mẹ đã quyết định làm thêm một xét nghiệm nữa để có thể đánh giá đúng hơn về những rủi ro mà con có thể mắc phải. Hai ngày trôi qua, bố đã tìm hiểu nhiều thông tin và có nhiều thông tin khá lạc quan về những gia đình có cùng chỉ số xét nghiệm. Bố mẹ chỉ còn biết cầu nguyện và hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với con.
Mẹ học được một điều vô cùng lớn lao rằng, việc một người được sinh ra khỏe mạnh là một điều kỳ diệu vô cùng. Và tất cả điều mẹ mong bây giờ là con có thể khỏe mạnh đến cùng với bố mẹ trong cuộc đời này.
Dù thế nào đi nữa, bố mẹ vẫn yêu con rất nhiều, as always.