Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhatkycuame. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhatkycuame. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2021

23 tháng

 Mấy hôm nay mình đọc Phan An, "con chim khổng tước còn hót vang ngày mở đất". Mình thấy giọng văn bàng bạc kiểu Nguyễn Ngọc Tư, nhưng mà có lẽ Phan An trạc tuổi mình, nên nhiều mẩu chuyện sao mà nó gần gũi và thân thuộc quá, làm mình cũng bồi hồi nhiều lẽ. 

Sáng nay, side effects của mũi vaccines thứ hai bắt đầu kick in. Mình đau khắp cả người, không sốt nhưng mệt, hắt hơi một cái đau thấu trời, tay chân đầu cổ như muốn long ra. Giao con cho anh, mình đi uống thuốc giảm đau rồi nằm quấn chăn. Nằm một tẹo thì mệt nên dậy dọn dẹp một chút. Không có thằng bé quấn chân, cứ túc tắc dọn chỗ này chỗ nọ. Cảm giác nhẹ nhõm là khi dọn nhà xong, lên sofa đọc sách khi mà robot hút bụi chạy rè rè quanh nhà, máy rửa chén cũng rì rầm chạy. 

Thằng bé đã xuống nhà, đang loay hoay chơi lego. Nó sắp được hai tuổi, gần 23 tháng. Mình bắt đầu gọi nó sắp hai tuổi từ hồi nó 20 tháng. Lúc đó nó nói nhiều và cứ vài ngày lại thấy nó có trò mới, lại thấy nó lớn hẳn ra. Vậy mà mãi nó vẫn chưa hai tuổi. Tối qua, nó bày trò, "con dzịt màu dzàng, con vịt màu vàng" rồi cười nắc nẻ. Dạo này nó thích chơi với âm thanh và thích thú lắm khi phát hiện ra mấy trò chơi chữ vậy. 

Chiều tối, khi mình chuẩn bị ẳm nó đi tắm, nó rất nghiêm túc nhìn vô mặt mình: "mẹ ơi, con không thích đi tắm đâu!" Rồi mình làm sao hả? Lần đầu tiên nó nói câu đó, mình bị đơ. Mình là một đứa hảo ngọt, nên khi thằng con ngọt ngào như vậy, mình đã nghĩ, ok, không thích thì không cần phải đi tắm cục cưng ạ. Nhưng mà, may quá, chỉ một tích tắc, mình tỉnh lại. OK, hôm nay mình đã chơi abcd, tay chân mình đen thui, đầu tóc mình bết bát mồ hôi, giờ mình phải đi tắm cho sạch sẽ thơm tho nhé. Last resort thường là, bây giờ mẹ tắm trước hay mèo tắm trước. Dĩ nhiên, câu trả lời luôn là, mẹ tắm trước nhé. Xong, có lần còn thòng thêm, mẹ tắm trước nhé rồi mèo đi nghe doraemon :))

Bây giờ, nó hay hát nghêu ngao suốt ngày với bố nó. Nó đã được coi youtube và có hẳn mấy bài tủ yêu cầu như là: mèo chạy nhanh hát meo meo meo, doremon hảu tòi loi ( bản doremon tiếng quảng), cô lý panda, cô lý mới, cô lý ngựa vằn, anh em ta về, ... Nó thích đặt tên cho mấy thứ của nó. Nó có mấy con lego, nó đặt tên theo mấy bài hát yêu thích của nó: cô lý panda, anh em ta về, ba cầm cho chắc nhé, không muốn ai chia lìa,... 

Buổi tối, tắm xong là nó lon ton lên giường đi ngủ. Nó lên nằm, mình mở hình nó cho nó coi, cho nó coi thêm 1 bài hát, rồi nó ôm mẹ, mẹ ơi, mẹ hát cho mèo nghe nhé, rồi nó ngủ. Nghe nhẹ nhàng vậy chớ, có những hôm từ đoạn "mẹ ơi mẹ hát cho mèo nghe nhé" tới đoạn nó ngủ phải hơn 1 tiếng. 

Dạo này, nhìn nó mình cứ thấy sao nó lớn nhanh quá, mình không kịp lớn theo nó. 

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021

19 tháng tuổi

 Không thể tin được là con đã được 19 tháng rồi, thanh niên ạ. 

Thanh niên đã nói bi bô đủ thứ. Dạo này, con đang thích nghe "cô Lý", con vừa được mẹ cho nghe 6 câu đố của cô Lý và giờ thì mẹ để cho 6 câu đố đó ru con ngủ.

Thời gian qua, đã có rất rất nhiều thứ xảy ra. Bố mẹ đã có nhiều cuộc cãi nhau đầy nước mắt. Nhưng rồi, may quá, chúng ta vẫn nắm tay cùng nhau đi tiếp. Và thật sự, sau tất cả mình nhận ra rằng, phải có những đau đớn và tổn thương đó thì người ta mới có thể hiểu và thương nhau hơn. May quá, sau những khổ đau và tổn thương đó, bọn mình vẫn chọn ngồi xuống cùng nhau, chọn lắng nghe nhau, và chọn thương nhau. 

Tối qua, con ngủ rồi, anh và em có một cuộc hẹn hò. Hai đứa ngồi sofa ăn mực chấm tương cà (vì hết tương ớt) và uống nước lọc (vì hết bia). Bọn mình nói về tình yêu. Liệu bây giờ có thể có một tình yêu đẹp thiệt đẹp như trong mấy bài hát nhạc vàng bố hay hát không. Thật khó để tưởng tượng rồi sau này con mình sẽ đứng nép mình dưới hiên nhà dưới trời mưa đợi một cô gái nào đó, như bố từng đợi mẹ nhỉ. 

Hai bố con đang líu lo chơi với nhau dưới nhà để mẹ có thời gian ngồi viết cái note này. Yêu hai bố con lắm. 

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

16 weeks old

Từ khi con sinh ra, nhưng cột mốc thời gian của mình được đo bằng tuổi của con. 
Hôm qua con được 16 tuần tuổi. Con đã bắt đầu biết về thế giới quanh mình, cười khi được mẹ hôn và khóc váng nhà khi khó chịu hay buồn ngủ. 
Mình dọn sang nhà mới được hơn 2 tuần. Không thể tin nổi là mình dọn nhà 2 lần trong 5 tháng qua, một lần lúc mang bầu hơn 7 tháng và lần này khi con được 3 tháng. Mình bảo chồng, bây giờ mà dọn nhà lần nữa chắc là em bỏ trốn luôn. 

Mẹ mình thương con gái quá nên đã chịu ở lại thêm một tháng dù bà đã nhớ nhà lắm rồi. Thương mẹ. 

Bé con nhà mình đã phân biệt được ti giả và nghỉ chơi với các thể loại silicon, chỉ mê ti mẹ. Mẹ dọn nhà mệt quá nên giờ ăn ngủ của em bị lộn xộn hết. Giờ em chỉ thích ôm ti mẹ ngủ, mà mẹ nhiều khi mệt quá cũng ôm em ngủ cùng luôn. 

Trước đây, hai vợ chồng mình làm hầu như tất cả mọi thứ cùng nhau. Bây giờ, hai đứa hầu như không có thời gian gì cùng nhau cả. Với lại sau khi có con, mỗi đứa lại có những mối quan tâm hơi khác nhau. Sáng nay mình hỏi chồng, mình có cần nhau nữa không. Ừ, thật ra hai đứa có cần nhau không? Trước đây, khi chúng ta cùng trải nghiệm mọi thứ với nhau, chúng ta cùng chia sẻ những suy nghĩ, tâm tư với nhau. Nên giờ khi mọi thứ thay đổi, hai đứa bắt đầu hơi lạc trôi nhau, thì mình cũng nên nhìn lại về mối quan hệ này. Việc nhìn lại này là cần thiết, mình cảm giác như tụi mình sắp lên level mới :)) Nhưng lên kiểu gì và level đó ra sao thì chắc hồi sau sẽ rõ. 

Thời điểm này hai năm trước, bọn mình đang cùng nhau ngao du khắp nơi, bắt đầu chuyến đi 6 tháng của mình. Không thể tin được là cuộc đời có thể thăng trầm nhiều như vậy suốt 2 năm qua. Quá nhiều thứ đến và đi, được và mất. 

Hy vọng mọi thứ sẽ sớm ổn định với gia đình mình. 


Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

Những điều mẹ học được khi lớn lên cùng con - 6 tuần tuổi

Có một tỉ thứ xảy ra từ lần trước mẹ viết cho con trên blog này. Ừ, mẹ có một cuốn nhật ký của mẹ, một cuốn thư viết cho con và một cái blog khác của bố mẹ viết cho nhau.

Trước khi con ra đời, mẹ đã đọc được ở đâu đó trên mạng một bài viết là mẹ hãy kiên nhẫn cho mẹ con ta 6 tuần để làm quen với nhau, vì mọi thứ đều mới mẻ lắm, cho cả mẹ và con.

Con ham vui ra sớm hơn dự định 2 tuần. Lúc còn trong bệnh viện, bố mẹ nhìn nhau tự hỏi liệu về nhà chúng ta có vượt qua được 10 ngày trong lúc đợi bà sang không. Bây giờ, con đã được hơn 6 tuần, mẹ con mình đã "quen" nhau hơn một chút, mẹ thật sự thấy may mắn vì mình đã kiên nhẫn cho nhau 6 tuần để làm quen.

Mình không kỳ vọng, mong chờ gì ở nhau cả, chỉ mở lòng ra đón nhận tất cả những gì xảy đến.

Con bú mẹ hoàn toàn. Trong 2 tuần đầu, 2 tiếng con bú một lần. Chu kỳ thường xuyên là bú rồi thay tã và dỗ con ngủ. Con ngoan, khi đi kiểm tra lúc 2 tuần, con lên cân tốt và ngủ ngoan nên dù mẹ hơi mất ngủ một tí ban đêm, mọi thứ vẫn ok.

Hai tuần tiếp theo, con bú nhiều hơn, có cữ giãn ra được 3 tiếng nhưng bị đầy hơi nhiều hơn, hay trớ sữa. Có nhiều đêm bú xong, vỗ mãi con chẳng ợ, con không ngủ, cứ ọ ẹ nhìn mẹ, rồi hai mẹ con vật vã với nhau. Có lúc giữa khuya con không chịu ngủ, cứ khóc tỉ tê,  mẹ chẳng biết làm thế nào chỉ biết ngồi ôm con rồi khóc theo. Làm mẹ thật sự khó khăn hơn mẹ tưởng nhiều.

Bố ở đâu những lúc đó hả? Đó cũng là những ngày khó khăn của bố. Đêm mẹ để bố ra phòng khách ngủ để có thể chợp mắt được một chút, sáng còn phụ mẹ chăm con. Đêm hai người thức cùng nhau thì cũng không làm được gì nhiều. Vẫn có những lúc bố không ngủ được vào với hai mẹ con. Dù có nhiều khó khăn, nhưng bố luôn là chỗ dựa tinh thần rất lớn với mẹ. Mẹ đã từng nghĩ là có con rồi thì bố sẽ "ra rìa", nhưng mà chưa đâu con ạ.

Tuần thứ 5, có những ngày wonder week, con bú mẹ liên tục, không chịu ngủ, cứ quấy khóc. Mẹ phải gọi điện hỏi bác sĩ, đọc sách để tìm hiểu thêm. Chỉ là con đang lớn, con cần nhiều sữa hơn, con sẽ quấy khóc hơn vì nhiều thay đổi trong cơ thể bé nhỏ của con. Ai cũng phải vật vã một tí để lớn lên con nhỉ.

6 tuần, mẹ bắt đầu quen với nếp ăn ngủ của con. Ban ngày con thức nhiều hơn, bắt đầu biết hóng chuyện, biết nhìn theo bố mẹ và bà. Đêm con vẫn dậy 2 lần, nhưng chỉ bú rồi ngủ ngoan. Con ngoan lắm, thường ít hay gào khóc, mà chỉ ọ ẹ, tỉ tê. Dần dần mẹ bắt đầu hiểu được tiếng khóc của con, khi nào con đói, khi nào con mắc ị, khi nào con gắt ngủ, hay chỉ là con khóc lúc mơ ngủ. Mỗi sáng con như cái đồng hồ báo thức, mỗi ngày tầm 5g sáng là con bắt đầu rên la kêu gào rặn đỏ mặt tía tai để tập ị mặc dù mắt vẫn nhắm tịt. Bác sĩ bảo chỉ là con tập thả lỏng cơ đít để ị thôi, chứ chẳng có táo bón chi hết. Sáng nào bố cũng vào đúng giờ linh này của con, dỗ con một tí lúc con rên la, nhét ti giả cho con. Khi nào "hết thuốc" và con bắt đầu gào khóc vì đói thì mẹ dậy cho con bú. Mẹ cho con bú, xong, rồi ép đùi con lên bụng, giống như người ta ngồi xổm cho dễ ị. Bú no, ị xong, bố thay tả sạch sẽ nhẹ đít thì con lại ngủ khì.

Thỉnh thoảng bố mẹ vẫn thấy thật là kỳ diệu khi con xuất hiện trong đời bố mẹ, như một giấc mơ (dài).

Cảm ơn con đã đến bên bố mẹ, đã rất ngoan và khoẻ mạnh. Keep it up nhé bạn nhỏ.

Mẹ biết sắp tới sẽ còn nhiều điều mới mẻ đón chờ cả gia đình ta, mình sẽ đón nhận hết tất thảy với trái tim và cái đầu rộng mở con nhé.

Yêu con, as always.



Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

Những điều mẹ học khi lớn lên cùng con P3

Trước ngày nghỉ lễ năm mới một ngày, cô bác sĩ tư vấn genetic Sharon gọi cho mẹ bảo là đã có kết quả NIPT của con. Cảm ơn trời phật đó là một kết quả đáng mừng. Vậy là con của mẹ có nguy cơ thấp. Bố mẹ còn biết được con là một cậu chàng.

Khi hay tin, bố mẹ vừa mừng vừa buồn cười, vì trước giờ cách bố mẹ nói chuyện với con cứ như là nói chuyện với một cô bé. Mẹ gọi cho bà ngoại và ông bà nội để khoe tin tức tốt lành này. Ông bà mừng lắm.

Khi mọi cảm xúc lắng xuống, mẹ nhìn lại mẹ sẽ lớn lên cùng con như thế nào khi con sẽ là một cậu trai. Mẹ đã từng nghĩ mẹ sẽ không có một định kiến hay giới hạn nào cho con, bất kể con là trai hay gái, nhưng hình như mẹ đã lầm. Mẹ nghĩ về một cô con gái khác với mẹ nghĩ về một cậu con trai. Điều đó cũng bình thường, nhưng khi mẹ nhìn sâu, mẹ nhận ra rằng dường như việc yêu thương, bảo bọc và lớn lên cùng một cô con gái sẽ dễ dàng hơn với mẹ. Nếu có một cậu con trai, mẹ nhìn thấy con trai của mẹ sẽ lớn lên, sẽ bay cao bay xa, mẹ sẽ không cần/không muốn/không thể bao bọc và che chở con. Điều đó làm trái tim của mẹ lỡ đi một nhịp. Mẹ nhận ra mình ích kỷ và bảo thủ hơn mẹ tưởng. Mẹ bảo với bố là mẹ không biết sau này nếu con cứ lang thang khắp nơi như bố thì mẹ sẽ cảm thấy thế nào.

Cảm ơn con đã đến bên mẹ, dạy cho mẹ học cách yêu thương mà không nắm giữ. Mẹ biết điều đó không hề dễ dàng với mẹ, mẹ vẫn đang học về sự tự do của chúng ta từng ngày, với con lớn dần trong bụng mẹ. Dù sao đi chăng nữa thì con và mẹ cũng sẽ có hơn 9 tháng không rời, như thế đã là một điều tuyệt diệu rồi, con nhỉ?

Năm 2018 trôi qua,  ông ngoại, người đàn ông yêu thương mẹ nhất trên thế gian này, đã ra đi nhưng cuộc đời lại cho mẹ có con, chàng trai mẹ sẽ yêu thương suốt cuộc đời.

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2018

Những điều mẹ học khi lớn lên cùng con P2

Tuần này, ba mẹ vừa đi siêu âm con lần 2 để đo độ mờ da gáy. Bác sĩ báo với ba mẹ là chỉ số của con hơi cao, và con có khả năng bị một số bệnh lý về gen. Tỷ lệ là 1:5. Mẹ đã ngỡ ngàng và cảm thấy bất lực vô cùng.
Bác sĩ giải thích mọi thứ về chỉ số cho ba mẹ, rồi ba mẹ đi gặp một cô tư vấn về gen. Cô hỏi mẹ trong 1 tiếng vừa qua mẹ nhớ được điều gì. Mẹ nói rằng mẹ chỉ nhớ là 1:5, rồi nước mắt mẹ rớt. Xác suất thống kê chưa bao giờ là một môn học có nhiều ý nghĩa với mẹ, nhưng bây giờ, con số đó mang lại cho mẹ một sự sợ hãi.
Cô Sharon là người tư vấn cho bố mẹ, cô rất là tâm lý lắng nghe và giải thích tường tận cho bố mẹ mọi thứ về những xét nghiệm bố mẹ có thể làm. Khi bố con hỏi liệu lối sống hay điều gì về cuộc sống của bố mẹ có thể ảnh hưởng hay làm thay đổi gen của con. Cô đã trả lời chắc nịch là không, bố mẹ không có lỗi gì trong việc này hết. Mẹ rất cảm ơn cô về điều này. Cô còn hỏi mẹ về những người đã biết về sự biểu hiện của con, cô gửi cho mẹ thông tin để mẹ có thể giải thích cho mọi người về những nguy cơ của con. Cô con trấn an bố mẹ rằng điều quan trọng nhất là cảm giác của bố mẹ, mọi người có thể nghĩ rằng đang làm điều tốt cho con, nhưng chỉ có bố mẹ là người hiểu rõ nhất điều này. So, please be patient with them.

Ngay hôm đó, bố mẹ đã quyết định làm thêm một xét nghiệm nữa để có thể đánh giá đúng hơn về những rủi ro mà con có thể mắc phải. Hai ngày trôi qua, bố đã tìm hiểu nhiều thông tin và có nhiều thông tin khá lạc quan về những gia đình có cùng chỉ số xét nghiệm. Bố mẹ chỉ còn biết cầu nguyện và hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với con.

Mẹ học được một điều vô cùng lớn lao rằng, việc một người được sinh ra khỏe mạnh là một điều kỳ diệu vô cùng. Và tất cả điều mẹ mong bây giờ là con có thể khỏe mạnh đến cùng với bố mẹ trong cuộc đời này.

Dù thế nào đi nữa, bố mẹ vẫn yêu con rất nhiều, as always.

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Những điều mẹ học khi lớn lên cùng con P1

Hôm nay, con đến với mẹ khoảng hơn 10 tuần rồi. Mẹ vẫn đang còn loay hoay để làm quen với những cơn buồn nôn, buồn ngủ và nết ăn uống mới.

Mẹ chỉ nôn 2 lần, rất nhanh, rồi thôi. Một lần do mẹ uống vitamin bầu lúc bụng đói và một lần lúc mẹ ăn quá no.

Cuối tuần này, mẹ bắt đầu hơi mệt nhiều. Buổi tối mẹ hay bị buồn nôn nặng hơn, nhất là khi mẹ đói. Ban ngày hai hôm nay, mẹ ngủ nhiều, cứ ăn no là mẹ lại lăn ra ngủ :)

Từ khi có con, mẹ thấy mình phải học lại những thứ vô cùng đơn giản như là học ăn, học thở, học ngồi sao cho thẳng, đi sao cho nhẹ nhàng. Mẹ cảm thấy việc có con thật là một điều vô cùng kỳ diệu.

Bố vẫn yêu chiều mẹ nhiều lắm, nhiều hơn là lúc chỉ có mình mẹ là chắc. Mỗi lần mẹ than mệt, bố lại nhăn nhó: "đi bệnh viện nghen" làm mẹ rất mắc cười.

Thương bố lắm, bố cứ lên mạng tìm mấy thông tin về bị nghén đọc để giúp mẹ thoải mái hơn. Mẹ thì thấy không sao, trong 3 tháng này, đây là những dấu hiệu cho mẹ thấy được con đang khỏe mạnh. Mẹ chỉ mong đến sau 3 tháng để con có thể cứng cáp hơn và mẹ có thể khoe con với nhiều người hơn.

Bà nội ngoại vẫn hay hỏi thăm con nhiều. Ông bà nội thì rất mừng vì cuối cùng bố mẹ cũng hợp tác để con xuất hiện.

Thỉnh thoảng mẹ vẫn nhớ ông ngoại lắm. Cứ nghĩ đến ông là mẹ lại muốn khóc. Vì ông thương mẹ lắm, ông chắc sẽ rất vui vì biết mẹ đã có con. Nhưng con ạ, ông luôn ở đây với mẹ, và chính con nữa, con cũng là một sự tiếp nối của ông. Mẹ lại khóc nhè rồi.

Mẹ chưa biết con là trai hay gái, nhưng mẹ cứ tưởng tưởng là con sẽ rất giàu tình cảm và cả nhà ta sẽ có thật nhiều kỷ niệm yêu thương với nhau.

Cả nhà ta cùng nhau cố gắng nhé. Mẹ sẽ cố gắng ăn ngoan, ngủ ngoan, tập thể dục thường xuyên để con lớn lên khỏe mạnh cùng mẹ. Con cũng cố gắng lớn ngoan trong bụng mẹ nhé. Bố gầu thì cũng cố gắng để có thể chăm lo tốt nhất cho mẹ con mình.

Thương con rất nhiều.