Planning:
Alaska đến rất nhanh. Bọn mình đang suy tính kế hoạch cho long weekend sắp tới thì gặp một bạn từng đi Alaska, hỏi han vài thứ rồi về nhà tra cứu vài thứ rồi đặt vé máy bay, đặt xe, đặt khách sạn, tour cruise, shuttle bus. Xong, nhanh gọn lẹ. Nghỉ lễ nên phải tranh thủ book sớm, trước cả tháng.
Alaska vẫn nằm trong những nơi mà bọn mình muốn đi nhưng không nghĩ là sẽ đi luôn trong năm nay. Càng xem thì thấy Alaska có nhiều thứ hay ho quá. Ở Alaska có mấy cái công viên quốc gia hoành tráng lắm. Thiên nhiên vẫn tràn trề. Hy vọng lần này bọn mình sẽ có dịp để ngắm bắc cực quang.
Trước hôm đi, bọn mình còn có thời gian xem lại phim Into the wild. Hai đứa đã coi phim này lâu rồi, nhưng giờ mới coi chung. Có những bộ phim mà khi đến một quãng đời nào đó, mình xem lại sẽ thấy nó khác, thấy mình khác.
Nhật ký hành trình:
Lần này hai đứa quyết định đi caltrain rồi bắt bart lên sân bay. Chuyến này bay có dừng lại ở Seattle khoảng hơn một tiếng. Hai đứa ra khỏi nhà từ 8 giờ sáng, mỗi đứa một cái vali nhỏ như hồi đi châu Âu. Như một phần không thể thiếu của bất cứ chuyến đi nào, hai đứa phải đi lạc ít nhất một lần. Đón lộn bart, nhưng vì đi sớm nên vẫn không đến sân bay trễ.
Có ba điểm chính trong chuyến đi lần này của bọn mình: Seward - ngắm sông băng, Fairbanks - ngắm bắc cực quang, Denali - ngắm núi cao nhất bắc Mỹ.
Alaska đã vào thu, một giai đoạn ngắn chuyển giao giữa những ngày hè không thấy bóng đêm và những đêm đông không thấy mặt trời. Mình có viết một cái status trên fb là Alaska đã đối xử với bọn mình quá tốt. Dự báo thời tiết 8 ngày mình ở đấy đều mưa gió ngậm ngùi, có mấy bữa còn có tuyết. Vậy mà Alaska dành hẳn cho mình hai ngày nắng đẹp. Một ngày mình đi cruise ra tham quan sông băng, một ngày trời trong vừa đủ để có thể thấy được bắc cực quang. Những ngày còn lại thì có hôm mưa, có hôm âm u, có hôm nhiều mây nhưng mặt trời vẫn le lói. Có một hôm, bọn mình lái xe trên đường, trời mưa, rồi tạnh mưa, rồi câù vồng hiện lên rực rỡ. Ngày cuối, chiều hôm trước nắng đẹp, mình rất hy vọng sáng ra lúc mình đi shuttle vào công viên trời sẽ trong xanh để mình ngắm được núi mập. Vậy mà sáng lại âm u, tuyết rơi trắng xóa. Chắc muốn bọn mình nếm được đầy đủ "đặc sản" của Alaska.
Alaska, thiên nhiên rộng lớn bao la, thiên nhiên đẹp lộng lẫy. Không dưới ba lần, bọn mình dừng dọc đường và mình cứ thế hét lên giữa đất trời bao la. Mắc cười bạn chồng của mình, thấy mình hú hét bạn ý cũng phần khích mà không tài nào hét lên được.
Từ Anchorage, thành phố đông đúc nhất ở Alaska, bọn mình lái xuống phía Nam, đến Seward, để đi cruise tham quan công viên quốc gia Kenai Fjords, nơi có rất nhiều sông băng. Công viên này có một lối vào, một phần có thể tham quan bằng đường bộ, phần còn lại chủ yếu tham quan bằng cruise. Lúc mình đi tàu tham quan, bọn mình thấy cá voi, thấy hải cẩu, thấy sư tử biển và mấy con chim. Nhìn tụi nó tung tăng ở trong thế giới của nó là một cảm giác rất bình yên.
Lúc tàu lái đến đến gần sông băng, có tiếng ầm ầm, rồi một mảng băng lớn nứt và rơi xuống biển. Sông băng đã và đang tan chảy từng ngày. Bạn thuyền trưởng bảo là tao lái tàu 20 năm rồi, và mấy năm gần đây tao thấy nó thay đổi quá trời quá đất. I just feel so bad.
Ở Seward còn có một trò vui khác nữa mà mình được giới thiệu đó là đi câu cá, cá hồi và halibut. Đảm bảo dính, mà nghe bảo toàn cá bự bự vài chục pounds. Nhưng hai đứa mình thì không hứng thú lắm, nên cho qua. Seward có một chỗ camping ngay gần downtown, một phía là con đường chính của thị trấn, một bên là biển, mẹ ơi, buổi sáng ra đó đi dạo thấy đời nhẹ như mây.
Nếu đợt đi Đại Vực - Grand Canyon bọn mình rất vội vã, sắp xếp thời gian kín mít, thì lần này thong thả lắm. Từ Seward lái lên Fairbanks gần 500 miles, nên bọn mình dừng lại nghỉ một đêm ở Wasilla, một thành phố dọc đường. Tụi mình book một căn nhà gỗ ở ven ven rừng. Ngôi nhà nhỏ xinh, tầng dưới là phòng khách, bếp, một phòng ngủ bé và một phòng tắm. Trên lầu là phòng ngủ chính và phòng tắm to. Hai đứa rất thích cảm giác ở một ngôi nhà ấm cúng giữa rừng như vậy. Thích đến nỗi bạn chồng mở mấy trang listing nhà lên coi có cái nhà nào nhỏ xinh nằm ở ngoại ô giá rẻ hay không. Ờ, khỏi phải nói, là một lát sau bạn ấy tiu nghỉu nằm tận hưởng cái không gian tĩnh lặng của căn nhà.
Hai đứa ăn tối qua quít mấy thứ có sẵn, tắm rửa rồi nằm đọc sách. Hai đứa đọc sách của thầy Nhất Hạnh. Mình đọc Nẻo về của ý, còn bạn chồng thì đọc Thả một bè lau, giảng Kiều. Mình đọc đến đoạn thầy Nhất Hạnh cũng ở trong một căn nhà gỗ trong rừng, thì thích quá quay qua kể cho bạn ý nghe. Bạn ý đọc giảng Kiều mà cười hí hí, ra chiều tâm đắc lắm. Mấy bữa sau lái xe trên đường, chém với mình toàn xổ Kiều, kiểu như mới lụm được bí kíp.
Bọn mình đến Fairbanks chủ yếu chỉ để ngắm Bắc cực quang. Lái đến Fairbanks thì khoảng chiều, dặn dò bạn lễ tân khách sạn là nếu có bắc cực quang mày nhớ gọi cho tao với nghen. Hai đứa đi ăn tối, ăn xong trời mới hoàng hôn, hai đứa đi ngang một cánh đồng rộng đẹp quá thì dừng lại. Vô thì mới biết đây là đồng của chim di trú, hồi xưa là một nông trại và nhà máy chế biến sữa, nhưng người ta thấy chim di trú năm nào cũng về đông vui quá, nên người dân góp tiền, ông chủ nhà máy cũng đồng lòng đóng cửa nhà máy để khu này thành khu bảo tồn cho bọn chim. Buổi tối, khi bạn tiếp tân gọi, hai đứa cũng vội vội vàng vàng chạy xe ra chỗ này coi, vì chỗ này khá tối, có thể quan sát tốt hơn một chút. Nhưng mà vội quá, quên mang pin dự phòng, phơi phóng được vài tấm thì hết pin. Vậy cũng hay, mình có thể nhìn ngắm thoải mái hơn. Ở ngoài nó chỉ là những vệt sáng mờ mờ trên trời thôi, nhưng mà đó cũng là một điều kỳ diệu.
Điểm đến thứ 3 là công viên quốc gia Denali. Công viên này chỉ cho lái xe vào 15 miles đầu tiên, còn lại thì phải đi shuttle bus. Và chỉ là cây, là cỏ, là núi, là sông là trời. Mênh mông, bao la. Bọn mình lái đến là chiều, nắng rực rỡ, mừng thầm là mai chắc là sẽ đẹp. Và y như rằng, ngày hôm sau, bọn mình đi shuttle lúc 7g15 sáng, 11 tiếng round trip, tuyết rơi mù trời. Được cái tuyết mới rơi, nên đẹp lung linh. Có bạn còn bảo rằng như là mình đến winter wonderland. Lúc bọn mình đến Wonderlake, điểm cuối của chuyến xe, nắng hửng lên, trời ơi, đẹp lung linh dã man con ngan.
Trong công viên còn có một cái demo chó kéo xe. Mấy chú này được nuôi và luyện tập để kéo xe đi tuần trong công viên vào mùa đông. Lúc demo mấy chú sủa ỏm tỏi lên vui hết sức. Bạn ranger chia sẻ là năm ngoái, mình đã đến đây làm tình nguyện với mấy chú chó này và năm nay mình trở lại làm ranger. Mình hỏi chồng, sau này con mình nó thích làm ranger thì sao hả chú?
Denali có rất nhiều chỗ camping, mà cả Alaska này thì cũng vô vàn chỗ camping. Mình lèo nhèo với bạn chồng là lần sau mà có quay lại thì nhất định vác lều theo đi cắm trại nhé. Trước khi đó, thì phải luyện tập cách chống lạnh. Hai đứa tuy mập nhưng vẫn chịu lạnh kém lắm.
Kết
Sao mình lại nói chuyến đi này rất đặc biệt. À, vì đó là chuyến đi mừng sinh nhật mình. Ba năm trước, sinh nhật mình, hai đứa mình đi Sapa, và mình nói với nhau là sau này, mỗi năm vào sinh nhật mình bọn mình sẽ ở một nơi khác nhau. Cho tới bây giờ, thì may quá vẫn còn lang thang được. Nhưng thật ra, chỉ là cái cớ để đi thôi.
Đây là một chuyến đi đặc biệt, vì sau chuyến đi này, mình thấy mình có trách nhiệm với cuộc sống này hơn, nhận ra những gì quan trọng với mình. Mình có trách nhiệm với bản thân mình, với những người mình yêu thương. Mình thấy mình có trách nhiệm với trái đất này, để giữ cho nó đẹp đẽ như nó vốn có.
Lúc ngồi trên máy bay về lại nhà, mình nhìn những dòng sông băng từ trên cao, nhìn mây trắng bồng bềnh, nhìn thấy cầu vồng lúc ẩn lúc hiện trong những đám mây. Có quá nhiều cảm xúc, mình nghĩ mình sẽ phải chia sẻ với ai đó, Mình quyết định khi về mình sẽ viết thư cho ba mẹ, kể cho ba mẹ nghe những suy nghĩ của mình. Có thể những suy nghĩ đó sẽ lạ lẫm với ba mẹ, có thể ba mẹ chưa hiểu, nhưng mình biết ba mẹ luôn thương yêu con cái mình hết dạ, luôn luôn sẵn sàng lắng nghe. Mình không tin vào khoảng cách thế hệ, mình chỉ tin vào tình yêu thương.
Mình nghĩ mình sẽ rất hạnh phúc, nếu sau này, những đứa trẻ của mình, kể cho mình nghe những cuộc hành trình của chúng giữa đất trời bao la này.
Vẫn lười up ảnh chỉ có cái video này thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét