Học kỳ này mình có một môn học là đi quan sát và đánh giá các bạn nhỏ, đi quan sát cả một học kỳ.
Hôm qua mình đến trường, cái trường nhỏ xíu, nhìn bên ngoài như một căn nhà bình thường. Mình đến, bấm chuông hoài hông ai mở cửa, im lìm quá xá, gọi điện cũng hông ai trả lời, chắc cả trường đi đâu chơi. Nhìn ở ngoài mình nghĩ là chán lắm, nhưng mà bữa nay chui vô cái nhà trường này thấy vui ơi là vui.
Ngôi nhà nhỏ ấm cúng với khoảng hơn 20 bạn nhỏ, chia thành hai nhóm tuổi và 4 giáo viên. Tuy là hai nhóm nhưng các bạn chơi chung với nhau hết, chỉ có giờ circle time là chia ra. Bên trong có bếp, có văn phòng và ba phòng chơi cho các bạn. Một phòng gần cửa ra vào, bình thường thì chắc là chỗ để đón tiếp ba mẹ và các bạn, sẽ được chuyển đổi thành phòng chơi xích đu, hoặc làm circle time cho lớp nhỏ. Một phòng nữa là Art studio của các bạn, có đất sét, màu vẽ dụng cụ các kiểu. Phòng to nhất, chắc khoảng hơn 40m vuông, được chia cách bởi các kệ là khu vực chơi chính của các bạn. Có đủ thứ, có block gỗ cho các bạn xây nhà, cho các bạn xây trạm cứu hỏa, có quầy hàng siêu thị, có góc nhỏ cho các bạn đọc sách hay viết. Một nửa phòng này, khi đồ chơi được dọn dẹp ngăn nắp thì dùng làm chỗ circle time cho các bạn lớn.
Bữa nay, có mấy thứ nhỏ nhỏ làm mình vui lắm.
Mình đến lúc các bạn ấy được chơi tự do, căn phòng chính như một bãi chiến trường. Phòng thì nhỏ, đồ chơi được bày ra, các em chạy lung tung. Có hai bạn nhỏ chạy qua chạy lại thì đụng nhau, xong em A nhìn em B rồi cười, ôm và hun một cái chóc lên chỗ bị đụng phải. Hai em cười hí hí, rồi tiếp tục đi chơi.
Lúc cô giáo đọc sách cho tụi nhỏ. Tụi nó ngóc mỏ lên nghe. Có một em, mắt tròn xoe, mồm cũng tròn xoe, đưa tay ngoái mũi, xong không cần nhìn, đưa luôn vô miệng nhâm nhi. Ta nói nhìn mắc cười quá xá.
Mỗi nơi đều có một kỹ thuật để tập trung bọn nhỏ. Và ở cái trường nhỏ xíu này là cái chuông. Cái chuông nhỏ nhỏ, gõ bong bong như ở chùa á. Mỗi lần nghe chuông là các em dù đang làm gì cũng ngừng lại im lặng, giơ hai tay lên. Căn phòng đang huyên náo, bỗng tĩnh lặng. Mèn ơi, mấy thầy cô train tụi nhỏ này hay quá xá.
Khoảng 10g30, tụi nhỏ bắt đầu được nhắc nhở là dọn dẹp đồ chơi và cái đu được treo lên ở phòng ngoài. Bạn nào dọn dẹp hết đồ chơi của mình sẽ được vào phòng chơi đu. Trong chốc lát, bãi chiến trường đã được dọn dẹp ngăn nắp. Thầy đi ngang thấy đống gạch gỗ vẫn còn, hỏi em E, em bảo, con đã dọn một nửa của con rồi, nửa này là của bạn F. Các bạn tự giác dọn dẹp đồ chơi của mình, rồi nhắc bạn mình đến dọn. Xong em chạy đến hỏi thầy là, thầy ơi, con dọn xong rồi, con vô chơi đu được không?
Việc tự giác dọn dẹp đồ chơi là một việc mình thấy rất hay. Lớp học nhỏ, phòng học được tận dụng nhiều chức năng, nên khi cần chuyển đổi giữa các hoạt động, việc dọn dẹp cần diễn ra nhanh chóng, và các bạn nhỏ cũng học được về trách nhiệm của mình ở đây. Có một lần, mình đến một trường nghe cô bảo là xịn, vì cơ sở vật chất rất tốt. Trường to vật vã, nhưng mình thấy các bạn không được yêu cầu tự dọn dẹp đồ chơi của mình, mà khi cần sử dụng không gian đó, các cô sẽ hỏi là con chơi xong chưa, cô cần dọn chỗ này. Maybe là mình chỉ đến đó một lần, nhưng mà với trẻ con thì phải nhất quán, không nên làm như vậy với các bạn ý.
Lúc đang chuẩn bị tập trung circle time ở nhóm lớn, thì có một bạn không biết vì sao, khóc bù lu bù loa. Thầy bảo, it's ok to be sad, nhưng mà con có thể ra chỗ sofa kia ngồi buồn để không ảnh hưởng đến các bạn khác được không, khi nào con sẵn sàng thì mình quay lại nhá. Rồi em đi ra kia, có vẻ một mình em không chịu nổi cơn buồn ấy, em càng khóc tợn. Có cô giáo ra ngồi với em một tẹo, rồi em hết khóc, cầm cái khăn lau hết nước mắt nước mũi, rồi quay lại hát ca nhảy múa với các bạn trong vòng tròn.
Mới có một bữa thôi, mà sao mình khoái cái trường này dữ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét