Thấy trên Fb, chị bạn đi du lịch đã tới Florence, mình cũng nổi hứng post lại mấy thứ đã viết về Florence. Nơi đẹp nhất Florence, mình nghĩ là đồi Michelangelo.
------
Đây là một đoạn viết trong ipad, không nhớ là viết lúc nào và đứa nào viết nữa.
------------
Đoạn này thì được type đàng hoàng trong máy tính
Florence, 27 Nov,
2014
Chiều nay, sau màn mè
nheo nhõng nhẽo vì đi bộ đường xa, hơn cây số, để lên cái đồi chỗ Mai cồ ăn giê
lô, bọn mình cũng lết lên được tới đó. Mình thích chuyến đi này lắm, cả chuyến ấy,
không có điện thoại, không internet dọc đường, chỉ về nhà/khách sạn mới có thì
mình toàn tâm tận hưởng chuyến đi không bị phân tán. Bữa nay tới Florence, bọn
mình còn xài bản đồ giấy, mò mò, tìm coi mình đang ở đâu rồi mò mò coi đi hướng
nào, cũng hay phết. Ờ, nói tiếp chuyện lên đồi ăng giê lô, lên đó thành phố vừa
lên đèn, ngồi nhìn xuống bao quát cả thành phố đẹp lắm. Mà hay nhứt là có một bạn
hát rong ở đó, bạn ý hát mấy bài nhẹ nhàng hay ho, đầu tiên bạn ấy gây chú ý với
mình bằng giọng ấm áp, trầm trầm. Rồi mình đang mải mê đi loanh quanh ngắm
thành phố, thì bạn chồng lại hỏi mình còn tiền xu không, vét hết túi được 2.7e,
bạn chồng đem bỏ vô 1.7e, còn 1e tiếc tiếc để lại. Bạn chồng nói bạn đó đang
hát Radio Head á, mình hỏi thiệt hả, sao hay vậy, hay hơn hẳn mấy bài radio hét
mà anh cho em nghe. Rồi hai đứa ngồi xuống chỗ bậc thềm trước chỗ bạn ấy hát,
ngồi ngắm thành phố, và nghe bạn ấy hát sau lưng. Tiếng ghi ta mộc mạc, tiếng bạn
ấy trầm ấm, truyền cảm. Thiệt tình, cảnh đẹp lại có nhạc hay, mình thấy cảm ơn
bạn ấy lắm lắm. Nó làm cho mình cảm thấy như mình đang ở trong một bộ phim tuyệt
đẹp.
Bạn ấy dọn dẹp đồ đạc rồi về, hai đứa mình cũng đi về. Đi bộ dọc bờ sông, quay
lại trung tâm thành phố, rồi đi bộ về nhà. Vì mình vẫn còn sướng tê tê nên đã
thôi càm ràm, mặc dù như bao lần, hai đứa lại vòng vèo lạc lối mấy bận mới về
nhà.
-----
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét