Tokyo Story là một bộ phim chầm chậm, nhẹ nhàng. Hai đứa ngồi coi mà đợi xem nó có thắt nút mở nút, có câu chuyện bi ai nào không. Không có gì hết, hoặc là hai đứa không thấy gì hết. Nó chỉ là một câu chuyện bình thường của một gia đình. Tôi thấy tôi trong đó, tôi thấy anh chị tôi, ba mẹ tôi, ông bà tôi trong đó.
Câu chuyện kể về hai cụ già từ làng quê lên thăm con cái ở Tokyo. Các con đã lớn, đã có gia đình riêng và các con bận rộn. Hai cụ già hiền ơi là hiền. Hai cụ ở nhà con trai, rồi sang nhà con gái, rồi đi chơi với con dâu. Rồi các con cho hai cụ đi nghỉ ở khu suối nước nóng. Hai cụ nhớ nhà và về lại quê. Rồi cụ bà mất đi. Các con về đám tang, rồi các con lại đi.
Vậy thôi đó. Chồng hỏi sao chuyện phim đơn giản vậy mà Việt Nam mình hông có phim nào hay vậy. Mình nói tại phim Việt Nam hay lên gân, hay khuyên nhủ dạy bảo. Tokyo Story cứ chầm chậm, người coi tự coi tự hiểu. Hiểu sao cũng được.
Trong phim có một đoạn, khi hai cụ khuyên con dâu nên bước thêm bước nữa (vì con trai hai cụ đã mất 8 năm rồi), vì nhìn chị ấy cứ một mình cô đơn, hai cụ thấy đau lòng. Chị nói là hai cụ làm chị thấy xấu hổ, vì không phải lúc nào chị cũng nhớ chồng mình.
Có một đoạn khác, khi cô em út (ở quê cùng với hai cụ) trách các anh chị của cô chỉ về vội vã đám tang mẹ rồi đi, lại còn xin quần áo của mẹ (hình như kimono ở Nhật rất quý), cô chị nói rồi ai cũng vậy thôi.
Rồi ai cũng vậy thôi.
Thỉnh thoảng mình nhớ nhà, nhớ quay quắt, nhưng có phải lúc nào mình cũng nhớ đâu.
Mình thương ba mẹ, thương ông, nhưng có phải lúc nào mình cũng nhẹ nhàng, kiên nhẫn, dịu dàng với họ đâu.
Hôm qua gọi về cho mẹ, mẹ bảo ông yếu rồi. Mấy tháng rồi ba ngày nào cũng vô nhà bác chăm ông, ngủ lại với ông. Các chú các bác, cả ba nữa, ai cũng có việc riêng. Tối ba ngủ với ông, sáng về lo việc ở nhà, cũng vất vả.
Xem phim xong hai đứa im lặng, ôm nhau suy tư.
Hai ông bà cụ trong phim có nụ cười hiền ơi là hiền như ông bà của mình vậy.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Movies. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Movies. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016
Movies: Little forest
Chè trôi nước. Tôi đi xay rau bina với chút nước, đun sôi, rồi trộn với bột nếp. Trong lúc đợi bột nở, tôi đi nghiền mớ khoai lang tím đã hấp chín, vo viên làm nhân. Nhồi bột nếp, bọc nhân lại, rồi luộc chín. Xong thả vào vào nồi nước đường với gừng, thêm chút nước cốt dừa. Chè hơi ngọt, thơm cay mùi gừng, và béo.
Canh bí đỏ. Còn nửa quả bí đỏ Nhật hôm trước nấu chè đậu xanh bí đỏ. Bỏ hạt, gọt hết mớ vỏ cứng, cắt miếng nhỏ. Tôi đun một nồi nước sôi, cho tí muối, thêm 3 cái nấm trắng. Đợi sôi lại rồi cho bí vào. Trước đây tôi hay xào bí qua cho thơm, nhưng dạo này ngại ăn dầu nên chỉ thả vào nồi nước sôi. Nấu cho bí mềm, nêm thêm tí muối, bỏ tí gừng băm nhỏ. Trước khi tắt bếp thì cho thêm ít ngò. Bí ngọt và bùi.
Chả kho. Tối qua đã làm chả bằng lá tàu hủ ky cuộn rong biển. Hấp chín, để nguội rồi bỏ tủ lạnh. Hôm nay, mấy cây chả đã chắc lại. Cắt chả thành khoanh vừa ăn. Cho dầu vào chảo, xào hành cho vàng, cho nước tương, đường và chút nước vào đun sôi. Thả mấy khoanh chả vào. Tôi thường cho thêm nước để vừa ngập mặt chả. Đun lửa nhỏ cho chả thấm. Thả thêm một trái ớt vào nấu chung cho thơm. Khi nước gần cạn thì cho thêm tí tiêu xay và hành lá lên rồi tắt bếp. Chả mềm, mặn mặn ngọt ngọt cay cay, thơm mùi rong biển, tiêu và hành lá.
Nấu xong hết, vẫn còn sớm tôi ngồi xem phim. Một mình.
Bộ phim về một cô gái trải qua bốn mùa ở một ngôi làng nhỏ giữa rừng. Cô sống kiểu tự cung tự cấp và nấu ăn theo hoa trái từng mùa. Làng quê mọi người vẫn canh tác theo kiểu truyền thống. Xem mà mình cứ thơ thẩn, còn chỗ nào ở Việt Nam để mình về kiếm một mảnh ruộng rồi trồng lúa trồng rau, bắt sâu nhổ cỏ thuần lành như vậy không ta.
Mình có máu nông dân ba đời chảy trong huyết quản, nên nhìn cảnh bạn ấy trồng lúa, trồng rau mình thấy mê lắm.
Phim kiệm lời, nên lời sâu sắc, mình chưa hiểu được hết. Phim đẹp, cảnh bốn mùa ở Nhật đẹp và cảnh mấy món ăn cũng đẹp. Dạo này mình nấu ăn nấu mỗi món một ít, vừa đủ ăn trong ngày. Mình thích nấu vài ba món một bữa, kiều thích có món mặn, món canh và món rau. Xem bạn ấy nấu ăn trong phim, thấy mấy món đơn giản, nhẹ nhàng. Món nào cũng bé bé xinh xinh.
Mình cũng chỉ nấu được mấy món đơn giản. Đi chùa ăn được mấy món rau luộc ngon ngọt quá chừng.
Hôm qua vừa đi chợ mua rau củ đủ màu, tuần sau chắc sẽ có nhiều món hấp dẫn.
P.S: sau khi up xong bài này được vài ngày thì đọc được cái tin các bạn Nhật Bản đã bắt đầu dạy robot trồng rau hái dâu. Mình nói với chồng, có duyên mình sẽ sang Nhật ở vài năm nhá.
P.S: sau khi up xong bài này được vài ngày thì đọc được cái tin các bạn Nhật Bản đã bắt đầu dạy robot trồng rau hái dâu. Mình nói với chồng, có duyên mình sẽ sang Nhật ở vài năm nhá.
Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015
Movie: Departed
Cuối tuần bọn mình hay ở nhà xem phim. Bữa đó, bạn ấy chọn phim Nhật bổn, Departures. Phim đó có cái poster hình anh chàng đang kéo cello trên đồi cỏ nhìn yên bình lắm. Mà nó ghi là Drama, mèn ơi, mình nghĩ, phim drama mà còn của Nhật chắc ngồi coi depress chết ngắc.
Coi xong mới thấy phim này nó hài hài, duyên duyên.
Phim về một anh chàng mua một cái cello siêu xịn, xong hay tin là dàn nhạc của anh giải tán. Xong anh với vợ dọn về quê. Rồi anh đọc tin tìm việc trên báo, đi phỏng vấn cho một trung tâm du lịch. Đến nơi mới biết là do viết nhầm departed thành departures nên thiệt ra nó là trung tâm dịch vụ mai táng. Rồi ngày ngày anh đi làm việc chuẩn bị cho chuyến đi cuối cùng của các khách hàng của mình. Rồi anh nhận ra true calling của mình.
Phim Nhật kiệm lời. Coi lúc đầu cũng sợ sợ, mà càng coi thì hết sợ và nghĩ về sự ra đi. Xem phim tự nhiên mình nghĩ đến những đám tang mà mình đã dự, những người thân của mình từng ra đi. Cái tóm tắt của mình hơi nhảm, chỉ là sườn cho tất cả mọi diễn biến sâu sắc của anh chàng này để tìm tới true calling.
Năm sau, hy vọng tụi mình sẽ mò được sang Nhật.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
