Chị bạn của tui, sau nhiều trăn trở, tui nghĩ vậy, hình như đã quyết định về nhà. Chị nói, Sài Gòn còn gì vui đâu. Ừ, còn gì vui đâu.
Tui nhớ, mấy năm về trước, khi tui và chị cùng còn chơi chung trong một câu lạc bộ, hôm sinh nhật CLB, chị cũng nói chị về. Lúc đó tui buồn muốn khóc. Tại lúc đó tui vẫn còn lang thang ở Sài Gòn, mà cái xứ đó còn mấy người hiểu tui, thương tui như chị.
Tui gặp nhiều người thương ở Sài Gòn, mà giờ đi tứ xứ.
Coi chỗ nào vui, chỗ nào an yên thì ghé lại, cớ gì cứ ở mãi xứ nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét