Hiển thị các bài đăng có nhãn learntolove. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn learntolove. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

Sinh nhật em - Sep 2018

Sinh nhật em năm nay, chúng ta đến Nhật Bản. Cảm ơn anh đã cùng em thực hiện lời hứa của 6 năm trước. Mỗi năm, sinh nhật em chúng ta sẽ cùng nhau ở một nơi mới nào đó. Trên máy bay, anh viết cho em một lá thư. Về khách sạn, anh mở cho em, đọc xong em nằm khóc nức nở. KHÔNG AI HIỂU VÀ THƯƠNG EM NHƯ ANH.

"Sinh nhật là ngày ta chào đời, là ngày một mối nhân duyên gì đó mà có lẽ ta sẽ không hiểu hết đã đưa ta đến với cuộc đời này, cho ta hình hài một con người . Có lẽ sinh nhật là ngày của cha mẹ ta, cũng như ta nghĩ sau này sẽ luôn nhớ đến những ngày sinh nhật của mèo con, voi con vậy. [...]

Sinh nhật này em gọi về cho mẹ nhé. Năm nay cuộc đời hai ta đã thay đổi thật lớn, khi một người thương yêu nhất đã ra đi."

Từ hôm qua đến nay, mỗi lần đọc lại em đều khóc. Cảm ơn anh rất nhiều.

Sau tất cả thì sự thấu hiểu và thương yêu nhau là điều chúng ta cần nhất trong đời này. Cảm ơn anh vì đã luôn bên em, cùng em học bài học này.
Love you.


Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Có ai đang hạnh phúc ở ngoài đó chăng

Mình lắng nghe và nhìn thấy nhiều câu chuyện buồn và nặng nề đến nỗi mình tự hỏi liệu người ta có còn tin vào hạnh phúc và có đang tìm cầu hạnh phúc nữa không.

Hạnh phúc dường như là một thứ quá mơ hồ để tìm kiếm. Hạnh phúc là một trạng thái, một kiểu cân bằng. Người ta phải trải qua cảm giác đó, lưu giữ nó lại, để đến một lúc nào đó, khi mất cân bằng người ta mới có thể tìm lại được. Chớ bây giờ cũng đang có nhiều niềm đau nỗi khổ, mà không biết dáng hình hạnh phúc nó ra làm sao thì biết sao mà tìm.

Đi tìm cái mơ hồ khó quá thì người ta quay ra tìm cái dễ nắm bắt hơn. Người ta đi kiếm tiền, mua nhà, mua xe, mua đồ ăn, sắm sửa đồ đạc, tìm cầu danh vọng.

Quan trọng là ta không dừng lại. Cứ tìm kiếm, kiểu gì rồi cũng đến lúc tìm ra. Tìm hết mấy thứ sờ mó được, rồi sẽ đến lúc chạm tới cái hư vô.

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Những cuộc hạnh ngộ

Chuyến đi này, tôi có dịp gặp nhiều người. Và mỗi lần, tôi đều cố gắng nhắc mình, sẽ không bao giờ biết được liệu đây có phải là lần cuối. May thay, tôi có nhiều cuộc hạnh ngộ bất ngờ và tôi biết ơn về điều đó.

Có một bạn, tôi đã phải nhắn tin năn nỉ để được gặp lại nó. Chúng tôi gặp nhau, không nói chuyện xưa chuyện cũ, chỉ chia sẻ với nhau những điều cần chia sẻ. Giữ cho nhau những khoảng lặng an toàn. Và chúng tôi vui. Vui trong khoảnh khắc đó. Chúng tôi đang định lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi mà nếu nó thành hiện thực chắc tôi sẽ nhớ mãi.

Có một vài người xa lạ, tôi gặp gỡ ở một góc nhỏ diệu kỳ ở Đà Lạt. Như một kiểu có duyên gặp nhau ở đó, một lần, rồi không biết đến khi nào sẽ gặp lại. Nhưng chúng ta cũng đã cùng nhau vui lấp lánh nơi góc nhỏ đó.

Có một bạn, như là duyên. Bạn ở Phần, hẹn tôi ở SG, rồi bạn cũng dắt mẹ đi chơi ở Úc cùng đợt với tôi. Chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở SG, mà có khi sẽ gặp lại nhau ở Úc. Tôi mong một lần nào đó sẽ gặp lại bạn ở Phần.

Có một bạn, tôi đã rất hăm hở nhắn tin hẹ hò với bạn. Nhưng niềm hân hoan đó cứ nhạt dần. Tôi vẫn nhớ bạn nhưng bây giờ, tôi cảm thấy như việc gặp nhau là không còn cần thiết nữa.

Từ giờ đến khi tôi quay lại Mỹ, vẫn còn vài người bạn tôi rất muốn gặp lại. Và tôi cũng mong chờ nhiều cuộc gặp gỡ khác.

Sau tất cả những chuyến đi, ký ức về con người, về những cuộc hạnh ngộ là những điều tôi luôn trân quý giữ gìn.


Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Lần gặp cuối cùng

Sáng nay chúng tôi hay tin ông ngoại của Đức đã mất.

Mấy ngày nay, google photo nhắc những bức ảnh ba năm trước, lần đầu tiên tôi về thăm quê chồng. Tôi gặp ông ngoại một lần. Tôi nhớ có một buổi chiều chúng tôi ngồi nói chuyện với ông trước hiên nhà, ông xưng là "mình" và gọi chúng tôi là "các cậu". Ông kể về thời chiến tranh mà ông đã trải qua, về những thứ mà ông biết về thế giới bên ngoài qua chiếc radio ở đầu giường.  Ông chỉ học đến lớp 4 và hình như chưa bao giờ rời khỏi làng, nhưng cái sự ham học hỏi của ông làm tôi ngưỡng mộ ông vô cùng. Ông vẫn đều đặn làm thơ, làm toán, ghi chép về những thứ hay ho ông nghe được trên radio đầy mấy quyển vở. Ông còn có một cây đàn bầu cũ kỹ.


Tôi bảo anh may mắn có được một chút xíu sự ham hiểu biết và một chút hồn nhiên của ông.

Giờ thì ông bay lên trời rồi. Tự nhiên tôi nghĩ, biết đâu ông ngoại hồn hậu của Đức sẽ gặp ông nội hiền lành của tôi ở đâu đó và đang mình mình cậu cậu trò chuyện với nhau.

***
Đức hỏi, có bao giờ em mong được nói chuyện với ông nội một lần cuối không?
Mình rớt nước mắt. Không, em nghĩ em đã đủ thời gian trọn vẹn với ông. Nhưng có lẽ em muốn có thêm thời gian với ông ngoại. 
Anh có một cảm giác mơ hồ rằng anh sẽ được nói chuyện với ông ngoại một lần nữa. 

Khi gặp một ai đó, mình có biết rằng liệu đó là lần gặp sau cuối. 

***
 Cứ mỗi lần hay tin một người thân ra đi, em lại thấy có gì đó sai sai, lẽ ra giờ này mình phải Ở ĐÓ.
Ừ.

***
Em dậy đây.
Em dậy làm gì?
Em dậy chiên đậu hũ.
Anh cũng dậy đây.
Anh dậy làm gì?
Anh dậy ăn đậu hũ em chiên.

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

Em đứng trên cánh đồng

Trưa đó, ngồi nghe bài này mà thấy nhẹ như gió như mây, như sắp bay lên.
Em đứng trên cánh đồng Xem sóng xanh mướt lan lan về nơi mắt không thấy được Em thấy em giống như trăm nghìn cơn sóng lay giữa đồng Lay lắt trong gió, trong tay nghìn trăm mối duyên chéo chồng.  

Mình tưởng tượng trong tay mình một nùi tơ vương, rồi gió lên, rồi mình buông tay, nùi  tơ rối rắm đó rời ra rồi bay lên bay lên mãi....
Chiều mùa thu xanh biếc 
Mùi hương thơm ngát che hết buồn vui quấn nhau bất tận
Chiều mùa thu không nói 
Nhìn xa xa lắc em thấy mình như nắng vương thắm chiều. 
La la là la la.... 

Mình chẳng nghe Lý hát gì nữa, chỉ nghe tiếng nhạc...
Rồi điệp khúc rộn ràng

Không ai khóc mùa xuân chim én bay lạc rơi xuống thiên thu không ngừng Không ai hát lời ca chưa biết yêu, hát đến quên mình đi. Không ai tiếc tình yêu chưa thắm duyên sâu, chưa nắng lên màu an bình Không ai thoát niềm đau thương thế nhân, thoát bóng đêm triền miên. 


Dưới chân người ơ hờ, có em nằm im chờ, hát lên lời ca của nắng Sẽ không còn ai là, vốn không còn em là Bấy lâu người quên điều đó. 

Không nghe rõ lời điệp khúc lúc Lý hát, nhưng mà tới đoạn
 "Sẽ không còn ai là, vốn không còn em là 
Bấy lâu người quên điều đó. " mình thấy thanh thản hết sức. 

Dưới muôn vì sao trời Đến muôn đời sau này Tiếng yêu là không thể hát 

Sẽ theo người vô cùng Sẽ ôm người không ngừngĐến khi lòng tan thành gió.. 

Em đứng trên cánh đồng Em thấy em giống như trăm nghìn cơn sóng lay giữa đồng. Em đứng trên cánh đồng Em thấy em chết đi cơn buồn lo quấn nhau bất tận.

Lời hát của Lý khó hiểu, mình chẳng hiểu mấy. Đã nghe bài này nhiều lần, nhưng mới thích từ hôm kia. 

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Đọc thơ đêm khuya

Sau khi chán chê với các thể loại kiếm hiệp, cổ trang, dã sử, Kính Vạn Hoa, Doremon các kiểu, bạn chồng đã quyết định chuyển sang đọc thơ cho mình nghe trước khi ngủ. Phát hiện mới nhất của hai đứa là nhà thơ Nguyễn Bính. Đây là bài thơ đang được yêu thích nhất hiện nay.

(Bài này mình bọn mình đọc từ thivien.net)
Chuyện Cổ Tích - Nguyễn Bính
Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm 
Kén nhân tài, mở Điệp lang khoa. 
Vua không lấy trạng, vua thề thế 
Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa. 

Vua liền gọi gả con gái yêu 
Nàng đẹp như em, chả nói điêu!!! 
Vua nuông hai vợ chồng quan Thám 
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều. 

Một hôm hai vợ chồng quan Thám 
Mê mải xem hoa lạc chốn về 
Vợ khóc: "Mình ơi em hãi lắm!" 
Trời chiều lạc lối tới vườn lê. 

Vườn đầy hoa trắng như em ấy 
Bỗng một bà Tiên hiển hiện ra 
Sao mà đẹp thế? Tiên mà lại! 
Nữ Chúa Vườn Lê đi xem hoa. 

Bà thấy vợ chồng con Bướm dại 
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê 
Đến bên âu yếm bà thương hại: 
"Ý hẳn hai con lạc chốn về! 

Đây về nước Bướm đường thì xa 
Về tạm nhà ta ở với ta 
Có đủ chăn êm, cùng gối ấm 
Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa". 

Đêm ấy chăn êm cùng gối êm 
Vợ chồng ăn bánh với bà Tiên 
Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt 
Chồng hoá thành anh, vợ hoá em.


1938 

Đọc tới câu cuối hai đứa cười há há. Cưa gái mà dễ thương quá sức.

Trong một bài thơ khác của bạn Bính này, "Bên Sông", có một câu mình thấy đẹp dễ sợ:
Có hai em bé học trò,
Xem con kiến gió đi đò lá tre.
 Đọc thơ đi, rồi đi ngủ, để mơ thấy "con kiến gió đi đò lá tre"

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016

Chơi đồ hàng

Cuối tuần, hai đứa thích đi dạo ở công viên gần nhà. Tui nói với bạn ấy là tui thích nhất trên đời là hai đứa nắm tay đi dạo cùng nhau trong im lặng. Bạn có thể nói chuyện vui vẻ với nhiều người, nhưng im lặng mà vẫn vui thì tui thấy sướng lắm. Im lặng bên nhau rất đáng quý với mấy đứa ít nói như hai đứa tui.

Bạn ấy than thở là dạo này bận nhiều việc quá nên không thư giãn được nhiều. Sẵn nhà có hoa, tui rủ bạn đi mua bánh về làm tiệc trà với tui. Hai đứa tắm rửa sạch sẽ thơm tho, tui bày đồ hàng ra. Trải khăn dưới sàn, hai đứa đun nước pha trà, cắt bánh, bày mứt gừng, bày hoa, tắt đèn, đốt nến, rồi thắp một nén trầm hương. Bạn mở tiếng suối chảy róc rách, chim kêu ríu rít.

Hai đứa ngồi thiệt yên, ăn miếng bánh, uống miếng nước.

Tui nói với bạn, hay là hai đứa đừng đi Thượng Hải nữa, bạn dành vài bữa về Việt Nam với tui đi, mình sẽ cùng ngồi thiền trà với chị T. với bé, rồi mình ngồi thiền trà với ba mẹ. Xịn lắm á.

Rồi bạn đàn hát cho tui nghe mấy bài của Lý Lê. Rồi bạn nằm gối đầu lên chân tui, hai đứa tám chuyện trên trời dưới đất.

Thỉnh thoảng tui lại gõ chuông boong boong boong.

Tui đọc cho bạn nghe về hạnh ái ngữ và lắng nghe sâu, hiểu để mà thương. Bạn thở đều đều, rồi bạn ngủ khò.
Hai đứa dọn hàng, đi ngủ.

Hai chú gấu ngồi uống trà

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Flower Piano

Cuối tuần, hai đứa nhà quê lên phố đi dạo vườn thượng uyển (chồng dịch từ botanic garden) ở San Francisco. Hôm đó, đang có chương trình "Flower Piano", các bạn ấy sắp xếp 12 cây piano ở khắp ngóc ngách trong vườn rồi chơi nhạc.

Hai đứa lang thang cả ngày.

Piano dưới tán cây

Piano ở quảng trường

Piano ở lầu vọng nguyệt

Piano giữa vườn hoa

Piano bên cầu soi bóng nước


Piano giữa rừng cây

Hoa đào lạc quẻ nở giữa mùa hè

Buổi chiều, lúc 3pm, thì có một buổi chơi nhạc của một nhóm Orchestra nghiệp dư ở quảng trường chính. Mình vừa trải manh xuống bãi cỏ, là chồng mập lăn ra ngủ khò. Ban nhạc chơi xong phần một thì bạn ấy tỉnh dậy. Mình rủ sang vườn hoa nghe duet piano, bạn ấy ngơ ngác, anh còn chưa nghe ở đây mà.

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Kỷ niệm

Tháng Năm có ngày kỷ niệm của chúng tôi, năm nay là 10 năm. Kỷ niệm gì thì hai đứa đều quên rồi. Chúng tôi gọi đó là ngày kỷ niệm của hai đứa, rồi quên luôn là sao lại chọn ngày đó.

First date? First kiss? Bạn chồng còn nhớ loáng thoáng là hình như hai đứa chọn đại một con số ưa thích rồi lấy ngày đó làm ngày kỷ niệm. Có khi thiệt vậy hông biết chừng.

Thiệt là vô duyên khi năm nào cũng làm gì đó để kỷ niệm mà quên mất mình kỷ niệm cái méo gì.

Nhiều khi chỉ cần làm thôi, suy nghĩ nhiều chi cho nhăn não.

Nghĩ lại thấy thiệt là lâu. Chúng ta đã đi cạnh nhau 10 năm có lẻ trên đời này. Gần nửa thời gian mình có mặt trên đời này rồi. Thank you, I really appreciate it.

***
Bonus chuyện bên bàn ăn.

Bếp trưởng: Sao bữa nay canh nóng dữ, em để nãy giờ mà vẫn chưa nguội.
Thực khách: Tại el Nino đó chú bò.


Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

You know how to make me smile!

Kỷ niệm 3 năm ngày cưới, thêm một cái cớ để hai đứa làm gì đó. Mình lái xe đến công ty đón anh, hai đứa đi ăn tối rồi xem phim. Hai đứa xem Zootopia và cười lăn bò với mấy con lười.

Anh đã len lén giấu một hộp quà nhỏ dưới gầm ghế tài xế, lừa mình chở anh về, rồi giả vờ làm rơi điện thoại xuống ghế để mình mò vào. Nhưng mà mình chỉ thọt tay vào một phát vớ được điện thoại luôn nên bạn chồng phải giả vờ nhắc khéo vợ xem có cái gì dưới đó kìa.

It's always fun to have little surprise like this.

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Thở đi em

Tôi ngồi đó chờ đợi anh sẽ nói một điều gì đó. 
Sau một hồi im lặng, anh nói: Đây đâu phải là lần đầu tiên. 
I just burst into tear, again. Em biết, sau mỗi lần như vậy ... I'm just broken. Why don't you try to help me out? Em không muốn có thêm một lần nào như vậy nữa. 

Anh siết tay tôi, ngần ngừ. 
Em thở đi, anh gõ chuông cho em thở nha. 

****
 Tôi mừng là tôi đã đem cái chuông lên bàn khi hai đứa ngồi xuống nói chuyện với nhau. Cái chuông nhỏ ấy không phải để cho một nghi thức tôn giáo nào cả. Nó dùng để nhắc chúng tôi dừng lại và thở. 

Hôm ấy, tôi đã dừng lại và thở trước cơn bão cảm xúc trong tôi. 
Hôm ấy, anh đã dừng lại và thở để lắng nghe cảm xúc trong anh. 

Tôi đã quên mất nguồn cơn của sự việc. 
Nhưng tôi đã biết thương mình hơn một chút, thương anh hơn một chút sau ngày hôm đó.