Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Thở đi em

Tôi ngồi đó chờ đợi anh sẽ nói một điều gì đó. 
Sau một hồi im lặng, anh nói: Đây đâu phải là lần đầu tiên. 
I just burst into tear, again. Em biết, sau mỗi lần như vậy ... I'm just broken. Why don't you try to help me out? Em không muốn có thêm một lần nào như vậy nữa. 

Anh siết tay tôi, ngần ngừ. 
Em thở đi, anh gõ chuông cho em thở nha. 

****
 Tôi mừng là tôi đã đem cái chuông lên bàn khi hai đứa ngồi xuống nói chuyện với nhau. Cái chuông nhỏ ấy không phải để cho một nghi thức tôn giáo nào cả. Nó dùng để nhắc chúng tôi dừng lại và thở. 

Hôm ấy, tôi đã dừng lại và thở trước cơn bão cảm xúc trong tôi. 
Hôm ấy, anh đã dừng lại và thở để lắng nghe cảm xúc trong anh. 

Tôi đã quên mất nguồn cơn của sự việc. 
Nhưng tôi đã biết thương mình hơn một chút, thương anh hơn một chút sau ngày hôm đó. 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét