Hai hôm nay tôi đang đọc Một mình ở Châu Âu của nhà văn Phan Việt.
Sau khi ăn tối và dọn dẹp xong, tôi đọc sách và Đức làm việc. Có lẽ đọc về Châu Âu và mấy thứ lãng mạn làm cho tôi thấy những buổi tối dưới ánh đèn vàng như vậy thi vị và bình yên lắm.
Tôi cứ đọc nhẩn nhơ, kiểu chỉ đọc sách vào buổi tối bên cạnh Đức dưới ánh đèn vàng. Nó khác với lúc tôi đọc Ỷ Thiên Đồ Long Ký mấy tuần trước. Lúc đó, tôi đọc rào rào, đọc mọi lúc có thể, mê mải đến nỗi không tưới nước mấy chậu cây 3 ngày liền làm chết mất một nửa mấy cây dưa leo mới lên lá non của tôi. Đọc xong, nhận ra mình chỉ đọc để mà xong, xong rồi là hết. Tôi thích cách tôi đọc bây giờ hơn.
Cô ấy đi châu Âu vừa để ngắm nhìn nhưng cũng vừa để suy ngẫm lại cuộc hôn nhân của mình.
Chiều nay, một người bạn Singapore, vợ của một anh Việt Nam ở gần nhà, chở tôi đi ăn trưa và mua sắm mấy thứ.
Tôi mua ít rau và nấm vì dạo này bọn tôi đang lên kế hoạch giảm ăn thịt đi, chỉ ăn hải sản với rau củ. Tôi mua ít khô mực làm đồ nhắm với bia, thỉnh thoảng thôi nhưng trong nhà hầu như lúc nào cũng có bia, giờ có thêm cả rượu mơ nữa.
Tôi mua ít bánh gạo Hàn Quốc vì Đức khá thích món này.
Rồi tôi mua mấy thứ linh tinh nữa.
Tôi cứ huyên thuyên với cô bạn về mấy thứ tôi mua, rằng vì Đức không thích ăn thịt nên bọn tao đang chuyển dần sang ăn chay với hải sản. Đức thích cái này, cái này Đức dùng chung cũng được,....
Chắc cô ngạc nhiên vì cô hay kể là chồng cô không thích thịt heo, chỉ thích thịt bò còn cô thì không thích thịt bò chỉ thích thịt heo nên ai thích ăn gì thì tự mua tự nấu thôi. It's fair enough lah!
Tôi hơi ngạc nhiên về mình, tôi thay đổi, tôi dễ dàng thỏa hiệp với những thứ Đức thích và không thích hơn trước đây. Nhưng tôi thấy ổn với mấy thứ đó, tôi thấy thoải mái và hạnh phúc. Ít ra là cho đến lúc này.
Chiều nay tôi cũng mua được một cuốn sổ bự và quyết định sẽ viết lại nhật ký. Tôi vẫn có một file nhật ký trên máy tính, nhưng tôi vẫn muốn viết tay. Khi viết trên máy tính, tôi luôn có cảm giác, một lúc nào đó, tôi sẽ copy một đoạn nào đó, public ở đâu đó và ai đó sẽ đọc nó. Khi viết với cảm giác ai đó sẽ đọc nó khiến cảm xúc tôi bị xáo trộn một chút, đôi khi là nhiều chút. Vậy nên, viết tay làm tăng mức độ an toàn lên, nếu tôi muốn đăng lại, tôi phải type lại hoặc phải chụp lại và upload, chừng đó công đoạn đủ làm tôi không lên cơn đăng tải bất tử, nếu có, cũng là đăng trong một sự cân nhắc nhất định. Điều đó khiến tôi sẽ viết thành thật hơn với chính mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét