Sáng nay, để đồng hồ dậy sớm mà cũng ngủ nướng. Vừa lúc cầm điện thoại lên thì thấy tin nhắn của em.
Tôi thương em lắm. Đó không phải là tình thương của chị dành cho em gái nhỏ, vì em không nhỏ, em là big girl của tôi.
Tôi thương em hồi nào hổng biết, chỉ nhớ là tui nhận ra tui thương em từ bữa em mò vô giường tui nằm khóc như con mèo hen. Tui thấy em khóc, tui đau lòng vậy là tui biết tui thương em rồi. Tui cũng biết em thương tui, nên em mới mò vô khóc với tui.
Lâu lắm rồi tui hông gặp em, lần gần nhất gặp em là đám cưới tui. (Thiệt tình tui không thích cái mặt mình đầy son phấn hôm đám cưới nên đến giờ vẫn chưa coi lại hết hình hôm đó). Bữa đó nhiều chiện tùm lum tà la cũng không nói chuyện với em được mấy câu.
Tui với em nhiều lúc hay có kiểu như thần giao cách cảm. Hồi em còn viết blog, tui hay qua nhà em đọc ké cảm xúc của mình. Tui thấy tui trong đó, tui hay lén copy về bỏ vô nhật ký của mình. Mà giờ em đóng blog rồi. Hết phim.
Sáng nay, một đứa thất nghiệp nói chuyện với một đứa thất tình.
Thiệt, what the hell ...
Tui nói em chưa bao giờ thất nghiệp nên không biết nói với tui cái gì
Còn tui chưa bao giờ thất tình nên cũng không biết nói với em làm sao
Tui cũng nói mấy câu bá láp ba xàm cho em vui vui, cho em nguôi nguôi. Tui nói em buồn vừa vừa thôi, đừng buồn nhiều ... buồn lắm. Tui hiểu, như tui với em, nhiều khi nói chuyện với ai đó để khuây khỏa thôi, chứ khuyên bảo gì lúc này nghe cũng mệt lòng lắm.
Tui có mấy kiểu quan hệ vậy đó, lâu lâu không nói chuyện mà mỗi lần nói chuyện lâu lâu đều là chuyện buồn. Mà nói thì cũng chỉ nói nhảm nhảm, râu ria, tưng tửng.
Vậy mà hiểu, mà thương, mà tin nhau.
Vậy là mừng rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét