Có lần thằng bạn già nói với mình hẳn giờ mình đang hạnh phúc nhất rồi.
Nhưng thế nào là hạnh phúc nhất, cái hạnh phúc nó cứ đến rồi đi, và hẳn nhiên lần nào cũng sẽ là lần hạnh phúc nhất cả bạn ạ.
Cả cái buồn lo nữa, nó đến hiện diện cùng bạn lúc nào là lúc đó bạn khổ đau cùng cực lúc ấy thôi.
Nhưng rồi mọi thứ sẽ qua.
Hôm trước mình đến nhà HM ăn lòng lợn, ngồi đốt lửa nói chuyện buổi đêm.
Mình ngồi nghe và nhận ra rằng mình đang hòa vào một xã hội mới, một nơi ở mới và những câu chuyện rất mới. Mình thấy mình thật lạ.
Trước đây mình không có một động cơ nào để hòa vào một môi trường mới. Mình vào NK, vào KT hay MG hay IYC rồi cả khi đi làm đều từ những động cơ cá nhân để mình học được điều gì đó. Mối quan hệ với mình trong những môi trường đó nó tự nhiên sinh ra, và hẳn nhiên đáng trân quý. Mình không giỏi xã giao, không giỏi làm quen, hơi introvert một tẹo nên chưa bao giờ mình popular cả. Nhưng mình ưng mình như vậy, mình mà nói nhiều với người lạ là mình thấy mình kỳ cục. Nhưng giờ, mình chỉ ở nhà chơi chơi học cái này cái nọ, tự nhiên lại đẻ ra nhu cầu cần xã giao. Ngộ thiệt.
Giờ nghĩ lại mới thấy là những bạn bè mà mình chơi từ xưa đến giờ thì vẫn cứ còn ở đó nhỉ. Ai ở đâu thì vẫn ở đây, thân thì vẫn thân còn "quen biết" thì vẫn là quen biết, không thích thì vẫn hoàn không thích thôi.
Cảm ơn cuộc đời đã cho mình gặp những con người đẹp đẽ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét