Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

Mexico trip - Dec 2015

Năm nay đi chơi chuyến nào cũng thích. 

Mục đích chính của bọn mình đến Mexico lần này, ngoài việc làm visa, là đi thăm Chichen Itza, kim tự tháp cổ của người Maya. Nhờ bạn chồng khai sáng, mình mới biết thêm về các nền văn mình cổ đại ở Trung và Nam Mỹ. Ở Mexico City có cái bảo tàng to vật vã lộng lẫy hoành tráng về các nền văn minh ở Trung và Nam Mỹ. Ở Mexico thì có một số nền văn hóa lớn như của người Aztec, người Maya, và một tộc người xây dựng nên thành phố Teotihuacan. Còn có một tộc người nữa là người Inca, với địa danh Machu Pichu huyền thoại ở Peru. Mình nói với bạn chồng là mình cũng thích đi nữa, nhưng mình muốn đi lên Machu Pichu bằng cái Inca Trail, 4 ngày, mỗi ngày đi bộ khoảng 20 cây số kia cơ. Chồng bảo hai đứa yếu ngoe, đi xong xỉu giữa đường ai vác về. Nên hai đứa vẫn còn lăn tăn, ham mê cảnh đẹp mà sợ chết nên chưa biết làm sao. 

Trước khi đi Mexico, mọi người đều khuyên phải cẩn thận vì Mexico nghe đồn rất nguy hiểm (mấy người khuyên mình thì toàn chưa đi Mexico thôi). Dĩ nhiên đi chơi ở đâu thì cũng phải cẩn thận, nhưng đi về thì mình thấy Mexico cũng không quá đáng sợ. Hotel thì đặt trước, đi lại thì có uber, cẩn trọng một chút khi đi đến nơi lạ thì mọi thứ ok. Mình thấy người dân Mexico mình gặp vui vẻ, nồng nhiệt. Hàng rong, bán dạo cũng đông đúc như Việt Nam, nhưng được cái không chèo kéo, đường thì lúc nào cũng có người quét quét nên dù người ta cũng xả rác nhưng sáng sớm ra đường thì sạch đẹp lắm. Chuyến đi này vui vẻ, thoải mái, hông có vấn đề gì hết. 

Nam Mỹ vừa gần, vừa rẻ, vừa vui, lại có văn hóa phong phú như vậy, nên hai đứa mơ là sẽ học được thêm một mớ tiếng Tây Ban Nha để có thể sớm quay lại đi nát cái xứ này.

Có nhiều thứ để nói về Mexico nhưng mà mình nhớ mấy thứ linh tinh kiểu như vầy nè.

Lúc ở Mexico, các bạn ý xí xô xí xào tiếng Tây Ban Nha, hai đứa chỉ lõm bõm đủ gọi đồ ăn. Vậy mà tèn tèn đi khắp xóm. Có lần vì mê ăn, mà google map chỉ bậy, đi bộ lang thang lạc vô một khu dân cư toàn đường một chiều vắng xe vắng người. Đang buồn đời vì không biết làm sao gọi taxi, thì có một bạn già già đang quét sân quét vườn, ngoắc ngoắc hỏi cần gì. Bạn ý không biết nói tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha của mình thì cỡ cỡ trình độ tiếng Anh của bạn đó. Vậy mà cũng hiểu nhau, lấy điện thoại gọi taxi cho mình, hai bên dùng động từ to quơ chém chém hỏi mình từ đâu tới, ở đây bao lâu, xong giới thiệu hoa này hoa kia trong vườn khi mình khen vườn đẹp. Rồi còn hái cho mình mấy cái bông, cho mình mấy trái chanh dây, dặn trái nào chín rồi, trái nào thì vài bữa nữa ăn. Mình có google translate nhưng cũng không dùng mấy, mà mình thấy nói kiểu quơ quơ như vậy vui hết biết. Quan trọng là mình có chịu lắng nghe nhau hông. 

Lúc trên máy bay, hai đứa ngồi cạnh một bạn bé 5 tuổi. Bạn nói tiếng Anh với bọn mình, bạn hỏi mình có nói tiếng anh hông, mình nói có. Mình hỏi lại, còn bạn thì sao, bạn trả lời bằng tiếng Anh luôn, hông, mình chỉ nói tiếng Tây Ban Nha thôi, mình học tiếng Anh ở trường một xíu. Tiếng Anh của bạn khá xịn đủ để nói mấy thứ đơn giản với bọn mình, chỗ nào hông nói được bạn khều khều mẹ bạn ngồi ở băng ghế trên, mẹ bạn viết giấy chuyền xuống cho bạn tự nói. Xong mình, bạn chồng và bạn bé ngồi chơi với nhau. Lấy ipad ra vẽ heo vẽ bò. Vẽ chán, bạn bé bày bọn mình chơi Pikachu, một trò như là oẳn tù tì của Việt Nam. Bạn chồng chơi thua bạn bé luôn, nhục cái mặt. Oẳn tù tì chán, bạn bé lại bày bọn mình chơi trò Roniac gì gì đó, kiểu như đụng vô người là bị. Ba đứa ngồi sát rạt nhau, làm sao né được, vậy mà cũng chơi được trò này, ba đứa cứ đụng qua đụng lại. Vậy mà cũng vui. Lúc về bạn chồng nói, sao lúc 5 tuổi con người ta dễ vui quá há. 

Có một buổi sáng, lúc ở Mexico city, hai đứa đi bộ từ khách sạn ra một cái bảo tàng ở khu trung tâm. Đến lúc 9am nhưng mà bảo tàng 10am mới mở cửa. Vậy là hai đứa nắm tay nhau đi dạo trong công viên cạnh đó. Ta nói, cứ nắm tay nhau, thong dong đi, vừa thở vừa đi, vừa nhìn mọi thứ. Thấy đời thanh thản nhẹ nhàng quá mạng. Chẳng hiểu ở đâu chồng kiếm được bài hát thiền ca của Làng Mai mà hai đứa đi một vòng, ngồi xuống ghế đá, mở lên mỗi đứa một cái tai nghe cùng nhau. 

Nghe xong mình hỏi chồng, sao người xuất gia mới làm được, mình làm luôn có được không. Bạn ý cười. Bạn nói Tết ta này hai đứa lên chùa chơi nhá. Mình nghĩ bạn mà lên chùa, có khi bạn còn thích hơn mình. 

Lúc hai đứa xếp hàng đợi vào tòa nhà quốc hội của Mexico tham quan, bạn chồng nhìn quanh quanh xong phán luôn: sao có những người chẳng làm gì mà mặt họ lúc nào cũng nhăn nhăn. Mình nhìn quanh thì đúng là cùng đứng xếp hàng, nhưng có bạn nhăn, có bạn cười, có bạn mặt vô cảm. Hai đứa dòm dòm một hồi, xong cũng tự soi lại mặt mình. Vậy là từ đó, lúc nào mặt hai đứa cũng giãn ra, như đang cười. Thật ra não mình rất dễ bị lừa, nếu mình cứ nhe răng ra cười, não mình sẽ bị lừa là mình đang vui. Hai vợ chồng mình có một trò chơi nhảm bắt chước trong Doremon là hai đứa đếm 1 2 3 xong chỉ tay vào mặt nhau cười ha ha ha. Nhảm vậy mà lần nào chơi cũng vui. 

Bọn mình bay về lại nhà vào ngày 31/12. Hai đứa ngồi ở sân bay, nhìn dòng người đến và đi trong mấy chuyến bay cuối năm, thấy nôn nao như Tết của mình. Có một đôi ông bà cụ già lắm rồi, ngồi đợi chuyến bay, ông thì thiu thiu ngủ, bà thì đọc sách, họ dựa vào nhau bình yên quá đỗi. 

Năm qua mình cũng có resolution, mà hình như có mỗi cái khoản ăn chơi là giỏi nhứt. Đã ăn chay được một thời gian, đi chơi thì ăn thịt lại nhưng cũng bắt đầu chán và sợ sợ thịt rồi. Biết thèm đồ chay rồi. Đi chơi thì năm nay siêu thích, đi chuyến nào cũng vui, cũng biết được thêm cái này cái kia, đầu óc bớt u mê tăm tối, bớt chút định kiến, hiểu mình thương mình, hiểu nhau thương nhau hơn. 

Cảm ơn đời này cho mình người bạn đường quá xịn. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét