Đạt à, hôm qua út vừa đi làm bài tập ở một trường mẫu giáo gần nhà. Lớp út quan sát dành cho mấy em 4 tới 5 tuổi. Lớp của tụi nó rộng và có nhiều đồ chơi lắm Đạt à. Nó là một cái phòng to, rồi chia thành nhiều góc, có bàn để vẽ, bàn để chơi lắp ráp, có một góc có nhiều cục gỗ để các bạn xây nhà. Đồ chơi thì cũng đủ thứ, chắc nhiều hơn trường con học một chút thôi. Nhưng mà cái út thấy hay nhứt nhứt đó là có một kệ sách rất to, có một cái kệ nhỏ cho các bạn viết vẽ sách của mình rồi để lên đó nữa.
Bài tập của út là phải chọn một em để quan sát rồi ghi lại mấy hành động, cử chỉ, với lại các thái độ của nó. Út chọn trúng một đứa siêu mít ướt. Viết tới đây, út lại nhớ Đạt cũng hay mít ướt. Nhưng mà hồi đó Đạt mít ướt thì hay bị nói là nín đi, không các bạn cười. Còn thằng cu này nó mít ướt, thì mấy thầy cô giải thích cho nó là cái lý do nó mít ướt rất là không hợp lý, nếu nó cứ mít ướt thì không giải quyết được chi hết. Còn có mấy bạn tới an ủi, động viên nó vì nhìn thấy nó mít ướt. Vậy thôi, còn nó có nín hay tiếp tục khóc thì là lựa chọn của nó thôi.
Người ta nói với nó hay lắm Đạt ạ. Có một lần nó khóc tại vì nó chơi game, kiểu là bốc bài, rồi đi mấy con bọ về đích, nó về sau các bạn, vậy là nó bù lu bù loa lên. Nó vừa khóc vừa nói là, con không thắng được rồi, con không thích như vậy, con muốn thắng. Thầy nó nhìn nó, kêu nó, con nghe nè, đây là nhà, nhiệm vụ của mình là đưa mấy con bọ này về nhà, sẽ có người về trước về sau, nhưng mà chỉ là về nhà, không có thắng thua gì hết. Với lại chơi là để cho vui mà, nếu con không thích thì không chơi nữa nhé. Nó vẫn lè nhè, nhưng mà con muốn về trước, con không muốn về sau. Thằng bạn chơi cùng động viên nó, bạn sẽ làm được mà, bạn sẽ thắng mà. Nó quay qua, vẫn còn lè nhè, không có thắng thua chi hết, chỉ có đi về nhà thôi, huhu, nhưng mà tui muốn về nhà trước. Cuối cùng nó cũng về tới nhà, mà hình như là về gần chót hay sao ấy, rồi nó lại đòi chơi lại Đạt ạ. Mấy bạn khác đã đi ra ngoài chơi hết rồi, vì giờ này là giờ được ra sân chơi mà. Chỉ còn nó với thầy, thầy hỏi chơi lại nhé. Nó lại lè nhè, nhưng mà con muốn chơi với các bạn khác. Thầy nó nói, chơi với các bạn khác thì nó có thể lại về sau thì sao. Nó suy nghĩ, vẫn lè nhè trả lời, nhưng mà con vẫn muốn chơi với các bạn khác và con muốn về nhà trước. Lúc đó thì thầy nó phải ra ngoài với các bạn, xong nó cũng lon ton đi theo. Có một thầy khác, thấy nó khóc, nói với nó là nó phải chấp nhận, không ai có thể lúc nào cũng thắng được, sẽ có lúc thắng lúc thua, lúc về trước lúc về sau chứ. Nó vẫn lè nhè, nhưng không nói gì nữa. Út nghe cô giáo kể là ngày nào nó cũng chơi trò đó, và ngày nào về nhà sau nó cũng bù lu bù loa.
Nó chơi ngoài sân một hồi, tới giờ phải vô lớp làm vòng tròn. Lớp nó có 16 đứa thôi mà cũng chia làm 2 nhóm nhỏ. Chắc thằng cu út chọn quan sát thấy đời bất công với nó lắm khi mà thằng bạn thân nó đang chơi chung vào nhóm một mà nó thì lại muốn chơi ở ngoài sân thêm chút nữa. Vậy là, ờ, đúng rồi đó, nó lại bù lu bù loa. Huhu, bạn đó là bạn thân nhất của con mà, con không được chơi chung, không được làm vòng tròn chung với bạn đó rồi. Thầy nó lại nói tiếp với nó, bây giờ con có thể lựa chọn là vô làm vòng tròn hoặc là ở đây chơi tiếp, con tự suy nghĩ đi. Nó lại lè nhè, nhưng mà con sẽ làm vòng tròn nhóm hai mà, con muốn ở ngoài đây chơi mà, con muốn chơi với bạn đó mà, huhu, cho bạn đó ở lại đây chơi với con đi. Thầy nó nói sao Đạt biết không. Thầy nó nói, con tự lựa chọn rồi, và con phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của con, đó là do con lựa chọn mà. Vậy đó, mà nó vẫn không vô lớp, nó ngồi lại ngoài sân, ngồi một mình, vẫn lè nhè.
Người ta nói với nó nhiều Đạt nhỉ. Út không biết nó có hiểu thế nào không. Nhưng út thấy cách người ta nói với nó, một cách rất là tôn trọng nó, và nó mới là người quyết định và làm chủ mọi thứ liên quan đến nó. Người ta nói với nó nhiều thứ, để nó, nếu có thể, suy nghĩ và nhận ra điều gì đó. Tham vọng, thắng thua, lựa chọn là những thứ mà út hay Đạt hay bất kì ai cũng sẽ trải nghiệm trong cuộc đời mình. Mình sẽ phải chịu trách nhiệm về bản thân mình trong bất cứ tình huống nào Đạt ạ. Có những lúc trong cuộc đời mình, út để nhiều người ảnh hưởng đến mình và những tham vọng, lựa chọn của út. Nhưng út mới là người chịu trách nhiệm cho những điều đó. Mà mấy thứ này thì sau này út mới nhận ra Đạt à, hồi trước không ai nói với út như vậy hết.
À, thật ra ông nội cũng hay nói với út là đời út là do tự út lựa chọn cách sống cho mình. Cho nên út rất thương ông nội. Viết tới đây út nhớ ông nội quá chừng. Đạt đừng thấy ông nội không nói chuyện nhiều với Đạt mà nghĩ rằng ông nội không thương Đạt. Mỗi người có một cách thể hiện tình thương khác nhau. Như kiểu của bà nội là hay nói tới nói lui nói lui nói tới. Rồi khi Đạt thương yêu thêm nhiều người, có khi Đạt cũng có thể sẽ có những cách yêu thương khác nhau với những người khác nhau.
Hôm bữa đi út cũng nhận ra thêm một điều nữa tại sao út thích chơi với mấy bạn nhỏ rồi Đạt. Khi chơi với các bạn nhỏ, mình luôn phải nhắc các bạn là không được ăn gian, không được xô đẩy bạn, khi làm bạn đau phải xin lỗi bạn, phải cảm ơn khi ai đó giúp mình và nhiều nhiều nhiều điều nữa mà khi lớn lên người lớn bận rộn với nhiều thứ, rồi người lớn, như út, quên mất. Út thấy rất vui nếu như mỗi ngày út được học lại từng ấy điều quen thuộc cùng với các bạn nhỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét