Ngày 1 - Thiên thần lạc lối
Hai đứa mình quyết định bay đêm thứ 6 đến NY vào khoảng 9g sáng thứ 7 và ola, dự là bọn mình sẽ có cả ngày thứ 7 đi chơi. Đến sân bay Newark lúc 8g30 sáng, sớm hơn dự định một tẹo. Theo bạn Google mập thì có hai option để đi về khách sạn là shuttle - 40 phút và bus - 1 tiếng 30 phút. Hai đứa chọn đi bus cho có mùi du lịch bụi. Và từ đây hai thiên thần bắt đầu lạc lối.
Theo chỉ dẫn của google thì bọn mình sẽ đi transit đến Penn Station New Jersey rồi đii train lên Penn Station ở NY, sau đó chỉ cần 2 chuyến nữa là đến khách sạn. Đơn giản thôi mà - à thật ra cũng hơi lằng nhằng nhưng hai đứa khá tự tin là đi được. Mọi thứ suôn sẻ cho đến Penn station NY, mua thẻ metro unlimited 1 tuần (30$) xong tha hồ mà đi nhá.
Bi kịch xảy ra vì bọn mình nghĩ subway sẽ ký hiệu là chữ, còn số là bus. Thế là mò lên đường, tìm bus. Đoạn đường đó nó đang sửa đang xây tùm lum thế là hai đứa đi tới đi lui, đi lui đi tới mới tìm ra cái trạm bus tạm. Xe tới, xông lên hỏi bác tài, bác nói cái số này là subway hông phải bus. Nắng rồi nha, nóng rồi nha, mệt và đói rồi nha. Nhưng mà không sao, cố thêm một tẹo nữa về ks dẹp đồ rồi đi ăn chơi luôn. Leo xuống subway, bạn chồng vác vali lèo nhèo, sao nó không có thang cuốn, trời ơi, sao xuống xa dữ. Xuống xong, đến đúng số cần tìm, lại có vấn đề mới phát sinh, có 2 hướng, uptown và down town giờ đi cái nào. Google hông có chỉ, nó chỉ ghi trạm tới là trạm nào thôi. Hai đứa như hai con gà mờ, đứng si nghĩ, xuống hầm nên không có sóng để tra, phương án mò lên lại thì không đứa nào muốn đi cả. Kệ, xuống đại một cái đi. May quá, xuống dưới thì nó có ghi tên. Sau này rút kinh nghiệm, không phải suy nghĩ nhiều cứ xuống nhìn đại rồi biết. Rồi bạn chồng còn phát hiện ra là cứ trên bản đồ đi lên là đi uptown, đi xuống là downtown. Hông biết đúng không nhưng mà 2 hôm rồi không đi lạc nữa. Và còn cái thang cuốn thì thường ở đầu hai cuối đường (nếu có - còn không thì là không có thôi)
Xuống subway, hai đứa đi tiếp hỏi ông gác cổng gần đó, tìm cái này ở đâu hả chú. Ổng nói cái này tụi bây ra kia, có cái free shuttle chở tới, tại đường đang sửa á mà. Hai đứa lon ton đi ra, leo lên xe bus. Ồ, mình sẽ được ngắm phố phường một tẹo. Đường đông, nhiều rác, nhiều chỗ đang xây dựng hai bên đường. Nhắm mắt lại, sẽ có cảm giác như đang đi xe bus ở Vn ở cái khoản lắc lư.
Xuống bus đi khoảng 5 phút là tới khách sạn. Nhưng mà 5 phút đó đi qua một khu khá bèo nhèo, nhếch nhác. Chết rồi, kiểu này làm sao dám đi chơi khuya mà đi về đường này đây trời. Lúc book khách sạn thấy rating cao mà, đâu có nghe ai nói tới cái khu này đâu cà. Thôi kệ, lỡ rồi, ở đây có ... 1 tuần thôi mà :(
Đến khách sạn khoảng 12g, ờ, đi có 3 tiếng à. Nó nói, tụi tao check in là 3g lận, nên giờ phòng của mày chưa có, khoảng 1g30 là có á, mày muốn thì lúc đó quay lại nha. Hai đứa vừa mệt vừa đói, chỉ mong được tắm rồi ngủ thôi. Đi quanh quanh ăn nhá rồi quay lại, nghỉ tí rồi tối đi chơi vậy.
Đi ăn thôi. Khu này nhiều nhà cũ cũ, xấu xấu, nhiều rác, đi ngang cái nhà mở cửa sổ, mở nhạc tiếng Tây Ban Nha, hai đứa nói giống trong phim ở Nam Mỹ quá. Hé hé. Khu này nhiều quán ăn, nhưng mà toàn tiếng tây ban nha, không thích món Mexico gì nên không muốn vô ăn. Ờ, với lại nhiều tiệm giặt ủi nữa, mùi xà bông tùm lum luôn. Đi ngang 1 hàng tàu, rating 2 sao, vắng teo. Thôi, đi nha. Đi đến một hàng tàu khác, cũng vắng teo, nhìn hình món ăn cũng được, mà nó ghi pending inspection, thôi đi luôn nha. Đói rụng rún rồi. Thấy cái bakery bên đường, thôi vô ăn đại nha. Có đem theo thuốc đau bụng của bé mà lo gì. Vô quán bánh, nó cũng có bán đồ y chang kiểu cơm bụi ở VN. Món gà của bạn chồng ăn cũng được. Nhưng món thịt heo của mình thì khô queo, cứng ngắc. Ok, ăn xong về vẫn ok.
Về khách sạn lúc 1g35, vô hỏi nó nói vẫn chưa xong, mày đợi xíu. Đợi 10 phút, quay lại hỏi. Nó cứ nghe điện thoại liên tục, đứng đợi để hỏi chắc 10 phút. Nó nói 20 phút nữa nha. Chồng lấy máy ra chơi game. Đợi 20 phút. 2g10 quay lại hỏi, nó nói tụi tao check in là 3g, nên it should be ready at 3. Má ơi. Muốn bỏ đi luôn ngay lập tức. Mà tại trả tiền rồi nên nén xuống, ngồi đợi tiếp. Ờ, rồi khoảng 2g40, nó nói tụi tao ready rồi nè. Từ lúc đó trở đi, không muốn nhìn mặt hay nói chuyện gì với bọn tiếp tân nữa. Mình nói với chồng, em sẽ lên rating cho bọn nó nửa sao.
Rồi từ đó, đời chỉ có đẹp hơn thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét