Hôm nay là ngày cuối mình đi làm. Mình nghĩ chắc mình sẽ nhớ bọn trẻ nhiều lắm. Nhiều hơn bọn nó nhớ mình là cái chắc.
Mình là đứa dễ dụ. Sáng sáng vào lớp, tụi nó nhe răng ra cười, "hi Le" là mình hí hửng lắm. Lâu lâu chạy lại níu kéo, cô ơi, cô đọc sách cho con được hông? Cô ơi, cô lại đây với con được hông? Cô ơi, cô dí con chạy dzòng dzòng được hông? Mình cảm giác như mình là siêu nhân giữa bầy nhắng nhít này. Đôi lúc, đánh nhau hay chạy té đau, tụi nó nhìn quanh quất tìm cứu binh, thấy mình dòm nó, nó lạch bạch chạy lại ôm mình ỉ ôi, nước mắt nước mũi tèm lèm.
Mình thấy nghề này rất hợp với mình. Nghề gì mà ngày nào cũng được ôm ấp hun hít mấy anh ba chị bảy nhắng nhít. Có ngày đi làm về, thấy người mình toàn mùi con nít.
Có những ngày đi làm, đọc đi đọc lại một cuốn sách chắc hơn chục lần. Tụi nó đã thuộc lòng mà cứ thích ngồi đọc với mình. Mà lần nào cũng ồ à á ố. Ăn cái gì mà thấy cuộc sống này nhiệm mào quá dzậy các bạn.
Bữa nay bữa cuối, lúc mình đang chơi với một đám ở bãi cát thì cô giáo bày trò cho tụi nó vẽ vời. Mình lò mò tới, thì một em nhanh nhảu, I am making a card for you, cuz you are going on a long long vacation, you will be on a big airplane and you will travel... Chắc là cô giáo bày các em nhưng bị em L méc. Mình siêu mắc cười với vẻ mặt già đời của anh bảy này. Người thì bé như que kẹo mà miệng mồm liến thoắng.
Lúc ăn trưa, có một cô giáo mang hoa ra tặng mình, hey, can you guys say happy last day to Le. Lại có thêm mấy anh bảy nghe tiếng được tiếng mất, chắc thấy mình cầm hoa, xong lại happy happy gì gì đó, thế là các bạn líu lo: Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday dear Le, happy birthday to you. Ok, thôi cũng gần đến sinh nhật mình, chấp nhận luôn. Thiệt ra thì mấy cái mặt mốc này có hát hò kiểu gì mình cũng nhiệt liệt tán dương.
Mình chưa thiệt sự là môt cô giáo tận tâm, vì mình vẫn còn lâng lâng khi được ở cạnh bọn trẻ, kiểu như bị choáng ngợp á. Chỉ cần ở cạnh bọn nó, châu đầu vô nhìn một con ruồi bay qua bay lại, cũng đủ thấy cuộc sống nhiệm mào. Nên mình học ở bọn nó nhiều thứ lắm, mà chưa nghĩ ra là mình cần dạy gì cho bọn nó ngoài việc trước khi ăn cơm phải rửa tay, đi toilet xong phải rửa tay, ăn cơm xong phải dọn dẹp, ngủ dậy thì dẹp mền, về thì nhớ xách dép theo.
Có lần, một ông bố mới đến lớp cùng con gái nhỏ. Ông bố đứng trò chuyện với mình trong khi có một em đang gào khóc thảm thiết vì đang buồn đời gì đó. Ông bạn ấy nói, thỉnh thoảng tao cũng ước được gào khóc như tụi nó, thiệt là sung sướng khi mày có thể làm điều đó há.
Ừa, thiệt là sung sướng khi được làm lũ nhắng nhít đó. Nhưng mà ở bên cạnh nhắng nhít cùng lũ đó cũng là niềm vui to lớn của mình.
From Le, with love.
*note: ở trường mình dùng họ thay tên để cho dễ gọi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét