Nhớ lớp nhớ trường, nhớ mấy lần đi lấy nước cho thầy cô, mỗi người một kiểu, chỉ có Mai là nhớ. Nhớ mầy lần ngồi la liệt như cái bang dọc hành lang phòng máy. Nhớ những lần dụ dỗ, năn nỉ, mè nheo thầy cô. Nhớ bạn bè mỗi đứa một nết, toàn ước mơ trở thành "siu nhơn" với lại "trùm của trùm"
Ngôi trường chắp cánh ước mơ...
Hôm nay gặp lại bạn bè cũ, chẳng thay đổi gì mấy. Giờ câu chuyện ngoài những câu tám nhảm về máy tính, phần mềm, học hành, ăn chơi thì có thêm màn người yêu và những người bạn lâu ngày không gặp.
Phúc mập, tự nhiên mình nhớ nó. Lâu lắm rồi, từ hồi ra trường đến giờ, chưa gặp lại nó. Cảm giác cô đơn, liệu những năm cấp 3 mình có làm gì tội lỗi với nó hông ta.
Mỗi người là một niềm riêng và gặp nhau, để cảm thấy mình bé lại, để cảm thấy thanh thản trong tâm hồn, và để hun đúc tiếp những ước mơ xưa cũ...
Ta thích ôm bé Tâm, bé gầy ơi là gầy. Ta cũng thích ôm bé Mai, bé cũng gầy nốt.
Ta cũng thích ôm bé Thanh, bé này siêu gầy. Sao mấy bé ta hay ôm toàn là xương xẩu nhỉ?
Ta thèm cảm giác ngắm mưa từ ban công lầu 8...
Những này cuối năm 12, lúc mọi người đang tất bật ôn tập là lúc ta thấy ta yêu NK nhất.