Rồi người ta về, có người chở đi ăn, có người chở đi xem phim, có người đi nhà sách cùng, có người đi cà phê, có người cùng dạo công viên, ... cảm giác lạ lẫm. Vẫn biết đó là một cảm giác không nên có. Nhưng mà làm sao tránh được. Cảm giác vừa vui vừa sợ. Vui vì mình cũng là con gái, mình cũng thích được thương yêu, quan tâm, chăm sóc. Sợ vì nếu mình quen cảm giác luôn có người ta bên cạnh, thì khi người ta đi, mình sẽ lại tập lại cuộc sống một mình. Điều đó không dễ dàng tí nào.
Mình nhớ hôm hai đứa đi dạo trong công viên Lê Văn Tám, đến ngồi ở một cái ghế đá, gần cây đa. Dưới tán cây hoa gì đó mà mỗi lần gió thổi qua, từng cánh hoa cưng cứng lại rụng xuống, thoang thoảng hương. Hai đứa ngồi đấy, đọc sách cho nhau nghe. Một quyển sách với những mẩu chuyện nhỏ, anh đọc một bài, rồi lại lật ngẫu nhiên mình đọc cho anh một bài. Cảm giác như cái ồn ã, xô bồ ngoài kia biến mất, chỉ có anh, có em, có cơn gió và thoang thoảng hương hoa trong chiều nhạt nắng. Cảm giác bình yên, cảm thấy lòng nhẹ nhàng, thư thái và ngập trang yêu thương. Bất giác, nghĩ về 50 năm nữa, hy vọng bạn già của mình cũng sẽ cùng mình ngồi đọc sách trong công viên thế này.
Tối đó, đi cà phê với anh và Đ già. Vào một quán cà phe Piano, tiếng Piano thì hay mà đàn toàn nhạc không phù hợp. Mình phải về sớm chuẩn bị cho chuyến đi sáng sớm.
Chuyến đi mang những cảm xúc trái chiều, nửa muốn đi, nửa muốn ở. Nhưng rồi mình cũng lon ton 4g sáng dây khăn gói mà đi.