Em.
Anh gọi vì không thấy mình tìm anh. Lâu lâu rồi, mình cũng không tìm anh nữa. Chỉ đơn giản là biết đâu đó có người đợi ta. Thế thôi.
Có mấy người bạn, lâu lắc lâu lơ mới liên lạc lại. Không hờn, không trách vì sao lâu lắc lâu lơ mới nói chuyện với mày. Mọi thứ vẫn như cũ. Thế thôi.
Có mấy người bạn, cũng lâu lắc lâu lơ rồi chưa nói chuyện. Tự cảm thấy rằng mình có lỗi vì sự im lặng ấy. Nhưng bối rối chẳng biết bắt đầu câu chuyện từ đâu. Thèm một chạng vạng, ngồi ở xó nào đó trong phố, tám chuyện người chuyện đời. Thế thôi.
Chợt nhớ một câu nói nghe được ở đâu đó.
Im lặng không có nghĩa là ngừng thương yêu.
Những lúc ta im lặng, là ta đang lắng nghe những yêu thương lên tiếng...
Mong rằng sẽ không bao giờ phải tìm nhau
Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010
Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010
Nỗi cô đơn của những số nguyên tố
Thấy truyện này trên kệ đã lâu, lần lữa mãi, rồi cũng chọn vì tin rằng cách viết của một nhà vật lý sẽ logic và không hời hợt.
Đọc xong nỗi cô đơn của số nguyên tố, chuyện trôi qua bàng bạc để rồi cuối cùng ta nhận ra cô đơn vốn dĩ nó đã ở đó rồi, có chăng là ta cố chấp, ta tìm một người nào đó có thể vơi bớt cô đơn nhưng, chỉ ở một giới hạn nào đó thôi. Con người có lẽ là những sinh vật cô đơn trong bản chất rồi mà.
Nhưng cuối con đường, thì ai cũng nhận ra, và họ tự chấp nhận mình, tự yêu thương mình và tự chăm lo cho những thứ quan trọng trong cuộc đời họ như cuộc sống này vẫn trôi qua như thế. Thế thôi.
Lâu rồi mới cảm thấy thích một quyển như thế.
Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
Ngày cuối tuần tĩnh lặng...
Những ngày xa nhau dạy cho mình phải biết tự chăm sóc bản thân mình, dạy cho mình biết phải đi ăn,đi nhà sách, đi công viên, đi xem phim, đi cà phê... một mình. Tự giác, chủ động, không mè nheo, nhõng nhẽo.
Rồi người ta về, có người chở đi ăn, có người chở đi xem phim, có người đi nhà sách cùng, có người đi cà phê, có người cùng dạo công viên, ... cảm giác lạ lẫm. Vẫn biết đó là một cảm giác không nên có. Nhưng mà làm sao tránh được. Cảm giác vừa vui vừa sợ. Vui vì mình cũng là con gái, mình cũng thích được thương yêu, quan tâm, chăm sóc. Sợ vì nếu mình quen cảm giác luôn có người ta bên cạnh, thì khi người ta đi, mình sẽ lại tập lại cuộc sống một mình. Điều đó không dễ dàng tí nào.
Mình nhớ hôm hai đứa đi dạo trong công viên Lê Văn Tám, đến ngồi ở một cái ghế đá, gần cây đa. Dưới tán cây hoa gì đó mà mỗi lần gió thổi qua, từng cánh hoa cưng cứng lại rụng xuống, thoang thoảng hương. Hai đứa ngồi đấy, đọc sách cho nhau nghe. Một quyển sách với những mẩu chuyện nhỏ, anh đọc một bài, rồi lại lật ngẫu nhiên mình đọc cho anh một bài. Cảm giác như cái ồn ã, xô bồ ngoài kia biến mất, chỉ có anh, có em, có cơn gió và thoang thoảng hương hoa trong chiều nhạt nắng. Cảm giác bình yên, cảm thấy lòng nhẹ nhàng, thư thái và ngập trang yêu thương. Bất giác, nghĩ về 50 năm nữa, hy vọng bạn già của mình cũng sẽ cùng mình ngồi đọc sách trong công viên thế này.
Tối đó, đi cà phê với anh và Đ già. Vào một quán cà phe Piano, tiếng Piano thì hay mà đàn toàn nhạc không phù hợp. Mình phải về sớm chuẩn bị cho chuyến đi sáng sớm.
Chuyến đi mang những cảm xúc trái chiều, nửa muốn đi, nửa muốn ở. Nhưng rồi mình cũng lon ton 4g sáng dây khăn gói mà đi.
Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010
Mình năng khiếu, bạn cũng thế
Trời ơi là trời, nhớ NK phát cuồng. Hôm bữa đọc cái note của Huy cận, tối về nằm mơ thấy mình mặc áo dài đi học NK.
Nhớ lớp nhớ trường, nhớ mấy lần đi lấy nước cho thầy cô, mỗi người một kiểu, chỉ có Mai là nhớ. Nhớ mầy lần ngồi la liệt như cái bang dọc hành lang phòng máy. Nhớ những lần dụ dỗ, năn nỉ, mè nheo thầy cô. Nhớ bạn bè mỗi đứa một nết, toàn ước mơ trở thành "siu nhơn" với lại "trùm của trùm"
Ngôi trường chắp cánh ước mơ...
Hôm nay gặp lại bạn bè cũ, chẳng thay đổi gì mấy. Giờ câu chuyện ngoài những câu tám nhảm về máy tính, phần mềm, học hành, ăn chơi thì có thêm màn người yêu và những người bạn lâu ngày không gặp.
Phúc mập, tự nhiên mình nhớ nó. Lâu lắm rồi, từ hồi ra trường đến giờ, chưa gặp lại nó. Cảm giác cô đơn, liệu những năm cấp 3 mình có làm gì tội lỗi với nó hông ta.
Mỗi người là một niềm riêng và gặp nhau, để cảm thấy mình bé lại, để cảm thấy thanh thản trong tâm hồn, và để hun đúc tiếp những ước mơ xưa cũ...
Ta thích ôm bé Tâm, bé gầy ơi là gầy. Ta cũng thích ôm bé Mai, bé cũng gầy nốt.
Ta cũng thích ôm bé Thanh, bé này siêu gầy. Sao mấy bé ta hay ôm toàn là xương xẩu nhỉ?
Ta thèm cảm giác ngắm mưa từ ban công lầu 8...
Những này cuối năm 12, lúc mọi người đang tất bật ôn tập là lúc ta thấy ta yêu NK nhất.
Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010
Chữ
Thật là kinh khủng, mình thậm chí còn không thể viết được.
Những con chữ như là một lũ trẻ hiếu động, chạy loanh quanh làm mình cứ hoa mắt lên, làm mọi thứ rối tung lên, và rồi chẳng có những con chữ chảy ra từ những đầu ngón tay mình như mình nhớ đâu đó trong một câu chuyện thần tiên.
Hôm nay là một ngày mưa. Mình chỉ thích mưa khi có một chỗ khô ráo, mát mẻ để cảm nhận cái lành lạnh, buồn buồn, và chậm của mưa. Còn mưa mà ẩm ướt, mà hối hả mà vội vội vàng vàng, mà đau rát cả mặt thì em xin. Hôm nay, mình đi ngoài mưa với một cảm giác rất mới, vô cảm.
Dạo này mình thấy sợ mình. Mình tỉnh táo lạ lùng, nhìn những lúc mình vui mình buồn, mình đau, mình mệt mỏi, mình choáng váng, như nhìn một cảm xúc của một ai đó. Mình gần như cho mọi cảm xúc tự do thể hiện với đám bạn. Mình cần có khoảng thời gian tĩnh lặng nhỉ?
Đêm mưa.
Mình nghe nhạc. Lâu lắm rồi mới có cảm giác khi nghe nhạc.
Nghe Cầu vồng đêm mưa.
Nghe Way back into love.
Chưa bao giờ.
Toàn bài cũ.
Nghe bài mới. Mới của mình thôi, chứ cũng chẳng biết có từ bao giờ.
Nghe Điều cuối cùng chờ đợi.
Hoa có vàng nơi ấy.
Chiều biển vắng thênh thang.
Thích nghe nhạc Việt Anh, vì cái gì đó lãng đãng trong đó. Trong lời hát có gì đó rất thơ, đẹp và buồn, và luôn như chơi vơi, không tròn vẹn.
Máy mới, chẳng có nhiều nhạc.
Thèm nghe lại mấy bài Rock ngày xưa hay nghe.
Sâu và Day Dứt.
Tuần sau sang lấy ổ cứng chép lại nhạc.
Mai là được về với mẹ. Về, đôi khi chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là về, yên lòng, rồi lại ra đi.
Có bình yên nào không xót xa...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)