Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Cho những ngày tuổi 23

Tuổi 23, mình lại dừng lại một lần nữa để nhìn ngắm cuộc đời.

Và mỗi lần dừng lại như vậy, mình tĩnh lặng.

Tĩnh lặng và im lặng.
Mình tránh những thứ đang on trend.
Mình không đọc sách nhiều người đang giới thiệu mình.
Mình không xem mấy cái clip hot trên fb.
Mình cũng kiệm lời bình loạn về mấy cái tin tức mà mình đọc mớ ba mớ bảy trên báo chí, blog bliếc hay FB.

Mình không thích nói với người khác hay nghe người khác nói nhiều quá. 
Vì nghe nhiều, nghĩ nhiều nhức óc.
Mình cũng không nói nhiều vì mình không biết nhiều về những chuyện on trend để nói và càng không thích nói chuyện của mình.
Nói nhiều cũng phải nghĩ nhiều nhức óc.
Không thích nhưng nhiều khi cũng làm.

Mình thích nói với mình và nghe mình nói, những điều giản đơn.
Tập sống đơn giản cho đời thanh thản. 

Nhận được cuộc gọi của em hơn tuần rồi mà đến giờ mình vẫn sướng. Vì biết em đang ổn, thế thôi.

Cuộc sống bận rộn, mọi thứ lại ồn ào. Im lặng, mình nghĩ mình dễ bị lãng quên hay lẫn vào đám đông.
Mình không sợ.Vì nếu mình có sợ thì mình cũng chẳng thể hét to hay tỏ ra cá tính thú tính để làm thiên hạ chú ý hơn miếng nào.
Mình không sợ. Vì mình biết mấy người mình yêu và yêu mình chẳng quên mình được, lo cho từng ấy người yêu thôi đã đủ cho đến hết đời.

Giờ vẫn đang long bong.
Nhưng mà không long đong.

Tuổi 23, bớt sợ cuộc đời.
Tuổi 23, yêu nhiều hơn, đi nhiều hơn, sống nhiều hơn.
Nhá.






Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Nhặt nhạnh yêu thương

Mấy ngày cuối năm ta đi nhặt nhạnh yêu thương.
Những mảnh yêu thương tản mác bốn phương, mỗi nơi là một nỗi niềm.

Đi loanh quanh, ngó nghiêng, thấy an lòng.
Muốn ôm tất cả vào lòng, thật chặt.

Dù xa, dù gần, vẫn biết rằng khi nào cần, chúng ta sẽ tìm thấy nhau.
Mình luôn tin như thế.

Cảm ơn tất cả cho một năm tròn đầy.

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Đọc Những chuyển điệu - Nguyễn Thiên Ngân

Đọc những chuyển điệu của Nguyễn Thiên Ngân. Mình thích cách tác giả đặt tên tác phẩm, đó là một cái tên hay cho một tác phẩm nhẹ nhàng.

Mình cảm thấy Thiên Ngân còn bị ảnh hưởng bởi nhiều tác giả khác, Ngân luôn tìm kiếm chính mình, và vì có lẽ, nỗi cô đơn là điểm chung lớn nhất trong những người làm nghệ thuật, nên có những nỗi cô đơn tựa hồ không thể nào lý giải nỗi trong cô ấy.

Mình bắt gặp mình ở đó. 
Băt gặp mình từ những cái cầu trong Đường còn dài còn dài, và giờ đây bắt gặp khu nhà mình đang ở trong đó. 
Bắt gặp cái ước muôn trở thành cô chủ quán cà phê. 
Bắt gặp cái ước mơ lên Đà Lạt - thành phố trong mơ, ngồi trong vườn uống sữa viết nhật ký. 
Bắt gặp cái nỗi cô đơn và sự đồng điệu. 
Bắt gặp tình bạn khác giới với những lằn ranh mỏng manh mà mình dựng lên. 
Bắt gặp nỗi khát khao ngồi cà phê giữa lặng thinh với một người bạn.

Hai người ta chỉ có thể im lặng bên nhau khi đã đủ hiểu nhau rồi, hoặc đủ thờ ơ đến nỗi chẳng buồn chào nhau.

Bắt gặp cái nữ tính dạt dào sau vẻ ngoài gai góc đầy nam tính. 
Bắt gặp cái cô gái truyền thống đến khắc kỷ đằng sau vẻ phóng khoáng lãng du.

Ngân viết thật sự không đặc sắc lắm, những đoạn cao trào thì có vẻ kịch tính quá, đến nỗi khó để mình cảm. Những đoạn tự sự thì nhẹ nhàng bàng bạc như úp mở điều gì đó. Ngân không có khiếu tả cảnh lắm, những đoạn tả cảnh của cô không gợi lắm trong mình. Với lại, mình trước giờ chẳng ưa gì cái loại văn tả cảnh. Nhưng dĩ nhiên, trong sách có những đoạn mình cực thích. Đọc cứ như đọc nhật ký của mình. Mình không có óc phê bình văn chương vì mình phê bình nó dựa trên sự đồng cảm của mình. 

Mình không đọc được khi không có tâm trạng gì cả, và cũng không đọc được khi vớ phải một cuốn không hợp với tâm trạng. Đơn giản nhất là lúc rảnh rỗi, đầu óc nhẹ nhành có thể hóa thân thành ai đó mà không sợ deadline dí, không sợ nghĩa vụ đòi, không sợ bị trở thành ngu ngơ khờ dại. Mình mở đầu ra, cho mọi thứ vào, trải nghiệm nó như nó là mình.
Sắp thi rồi, mà người như ở trên mây. Há há.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Tìm nhau

Em.
Anh gọi vì không thấy mình tìm anh. Lâu lâu rồi, mình cũng không tìm anh nữa. Chỉ đơn giản là biết đâu đó có người đợi ta. Thế thôi.

Có mấy người bạn, lâu lắc lâu lơ mới liên lạc lại. Không hờn, không trách vì sao lâu lắc lâu lơ mới nói chuyện với mày. Mọi thứ vẫn như cũ. Thế thôi.

Có mấy người bạn, cũng lâu lắc lâu lơ rồi chưa nói chuyện. Tự cảm thấy rằng mình có lỗi vì sự im lặng ấy. Nhưng bối rối chẳng biết bắt đầu câu chuyện từ đâu. Thèm một chạng vạng, ngồi ở xó nào đó trong phố, tám chuyện người chuyện đời. Thế thôi.

Chợt nhớ một câu nói nghe được ở đâu đó.
Im lặng không có nghĩa là ngừng thương yêu.
Những lúc ta im lặng, là ta đang lắng nghe những yêu thương lên tiếng...

Mong rằng sẽ không bao giờ phải tìm nhau

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Nỗi cô đơn của những số nguyên tố

Thấy truyện này trên kệ đã lâu, lần lữa mãi, rồi cũng chọn vì tin rằng cách viết của một nhà vật lý sẽ logic và không hời hợt.


Đọc xong nỗi cô đơn của số nguyên tố, chuyện trôi qua bàng bạc để rồi cuối cùng ta nhận ra cô đơn vốn dĩ nó đã ở đó rồi, có chăng là ta cố chấp, ta tìm một người nào đó có thể vơi bớt cô đơn nhưng, chỉ ở một giới hạn nào đó thôi. Con người có lẽ là những sinh vật cô đơn trong bản chất rồi mà.

Nhưng cuối con đường, thì ai cũng nhận ra, và họ tự chấp nhận mình, tự yêu thương mình và tự chăm lo cho những thứ quan trọng trong cuộc đời họ như cuộc sống này vẫn trôi qua như thế. Thế thôi.

Lâu rồi mới cảm thấy thích một quyển như thế.

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Ngày cuối tuần tĩnh lặng...

Những ngày xa nhau dạy cho mình phải biết tự chăm sóc bản thân mình, dạy cho mình biết phải đi ăn,đi nhà sách, đi công viên, đi xem phim, đi cà phê... một mình. Tự giác, chủ động, không mè nheo, nhõng nhẽo.

Rồi người ta về, có người chở đi ăn, có người chở đi xem phim, có người đi nhà sách cùng, có người đi cà phê, có người cùng dạo công viên, ... cảm giác lạ lẫm. Vẫn biết đó là một cảm giác không nên có. Nhưng mà làm sao tránh được. Cảm giác vừa vui vừa sợ. Vui vì mình cũng là con gái, mình cũng thích được thương yêu, quan tâm, chăm sóc. Sợ vì nếu mình quen cảm giác luôn có người ta bên cạnh, thì khi người ta đi, mình sẽ lại tập lại cuộc sống một mình. Điều đó không dễ dàng tí nào.

Mình nhớ hôm hai đứa đi dạo trong công viên Lê Văn Tám, đến ngồi ở một cái ghế đá, gần cây đa. Dưới tán cây hoa gì đó mà mỗi lần gió thổi qua, từng cánh hoa cưng cứng lại rụng xuống, thoang thoảng hương. Hai đứa ngồi đấy, đọc sách cho nhau nghe. Một quyển sách với những mẩu chuyện nhỏ, anh đọc một bài, rồi lại lật ngẫu nhiên mình đọc cho anh một bài. Cảm giác như cái ồn ã, xô bồ ngoài kia biến mất, chỉ có anh, có em, có cơn gió và thoang thoảng hương hoa trong chiều nhạt nắng. Cảm giác bình yên, cảm thấy lòng nhẹ nhàng, thư thái và ngập trang yêu thương. Bất giác, nghĩ về 50 năm nữa, hy vọng bạn già của mình cũng sẽ cùng mình ngồi đọc sách trong công viên thế này.

Tối đó, đi cà phê với anh và Đ già. Vào một quán cà phe Piano, tiếng Piano thì hay mà đàn toàn nhạc không phù hợp. Mình phải về sớm chuẩn bị cho chuyến đi sáng sớm.

Chuyến đi mang những cảm xúc trái chiều, nửa muốn đi, nửa muốn ở. Nhưng rồi mình cũng lon ton 4g sáng dây khăn gói mà đi.

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Mình năng khiếu, bạn cũng thế

Trời ơi là trời, nhớ NK phát cuồng. Hôm bữa đọc cái note của Huy cận, tối về nằm mơ thấy mình mặc áo dài đi học NK.

Nhớ lớp nhớ trường, nhớ mấy lần đi lấy nước cho thầy cô, mỗi người một kiểu, chỉ có Mai là nhớ. Nhớ mầy lần ngồi la liệt như cái bang dọc hành lang phòng máy. Nhớ những lần dụ dỗ, năn nỉ, mè nheo thầy cô. Nhớ bạn bè mỗi đứa một nết, toàn ước mơ trở thành "siu nhơn" với lại "trùm của trùm"

Ngôi trường chắp cánh ước mơ...

Hôm nay gặp lại bạn bè cũ, chẳng thay đổi gì mấy. Giờ câu chuyện ngoài những câu tám nhảm về máy tính, phần mềm, học hành, ăn chơi thì có thêm màn người yêu và những người bạn lâu ngày không gặp.

Phúc mập, tự nhiên mình nhớ nó. Lâu lắm rồi, từ hồi ra trường đến giờ, chưa gặp lại nó. Cảm giác cô đơn, liệu những năm cấp 3 mình có làm gì tội lỗi với nó hông ta.

Mỗi người là một niềm riêng và gặp nhau, để cảm thấy mình bé lại, để cảm thấy thanh thản trong tâm hồn, và để hun đúc tiếp những ước mơ xưa cũ...

Ta thích ôm bé Tâm, bé gầy ơi là gầy. Ta cũng thích ôm bé Mai, bé cũng gầy nốt.
Ta cũng thích ôm bé Thanh, bé này siêu gầy. Sao mấy bé ta hay ôm toàn là xương xẩu nhỉ?

Ta thèm cảm giác ngắm mưa từ ban công lầu 8...
Những này cuối năm 12, lúc mọi người đang tất bật ôn tập là lúc ta thấy ta yêu NK nhất. 

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

Chữ

Thật là kinh khủng, mình thậm chí còn không thể viết được.
Những con chữ như là một lũ trẻ hiếu động, chạy loanh quanh làm mình cứ hoa mắt lên, làm mọi thứ rối tung lên, và rồi chẳng có những con chữ chảy ra từ những đầu ngón tay mình như mình nhớ đâu đó trong một câu chuyện thần tiên.
Hôm nay là một ngày mưa. Mình chỉ thích mưa khi có một chỗ khô ráo, mát mẻ để cảm nhận cái lành lạnh, buồn buồn, và chậm của mưa. Còn mưa mà ẩm ướt, mà hối hả mà vội vội vàng vàng, mà đau rát cả mặt thì em xin. Hôm nay, mình đi ngoài mưa với một cảm giác rất mới, vô cảm.

Dạo này mình thấy sợ mình. Mình tỉnh táo lạ lùng, nhìn những lúc mình vui mình buồn, mình đau, mình mệt mỏi, mình choáng váng, như nhìn một cảm xúc của một ai đó. Mình gần như cho mọi cảm xúc tự do thể hiện với đám bạn. Mình cần có khoảng thời gian tĩnh lặng nhỉ?

Đêm mưa.
Mình nghe nhạc. Lâu lắm rồi mới có cảm giác khi nghe nhạc.
Nghe Cầu vồng đêm mưa.
Nghe Way back into love.
Chưa bao giờ.
Toàn bài cũ.
Nghe bài mới. Mới của mình thôi, chứ cũng chẳng biết có từ bao giờ.
Nghe Điều cuối cùng chờ đợi.
Hoa có vàng nơi ấy.
Chiều biển vắng thênh thang.

Thích nghe nhạc Việt Anh, vì cái gì đó lãng đãng trong đó. Trong lời hát có gì đó rất thơ, đẹp và buồn, và luôn như chơi vơi, không tròn vẹn.

Máy mới, chẳng có nhiều nhạc.
Thèm nghe lại mấy bài Rock ngày xưa hay nghe.
Sâu và Day Dứt.
Tuần sau sang lấy ổ cứng chép lại nhạc.

Mai là được về với mẹ. Về, đôi khi chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là về, yên lòng, rồi lại ra đi.

Có bình yên nào không xót xa...